Ngôn Tình

Sói Vương Bất Bại

Chương 440 – Thảm không nỡ nhìn, thông minh quá bị thông minh hai

Đủ rồi!

Thật sự đủ rồi!

Hơn 70 cao thủ ám cảnh viên mãn như hổ rình mồi, nếu Tiêu Nhất Thiên ra lệnh một tiếng, đúng là có thể tàn sát sạch sẽ mấy trăm ngự lâm vệ và cao thủ biên cương kia, chỉ dựa vào một mình Tiêu Nhất Thiên cũng đủ để giết chết Sơn Chủ Tuyết Vực và Hải Vương Đông Tinh!

Cho nên, một khi khai chiến, chắc chắn sẽ phải chết. Lúc này không trốn, thì đợi đến khi nào? râm!

Dưới sự kinh hãi, Sơn Chủ Tuyết Vực nhanh chóng quyết định, hùng hồn minh kình trong đan điền hoàn toàn bộc phát ra, không hề giữ lại, chẳng qua ông ta cũng không muốn liều mạng cùng Tiêu Nhất Thiên, lòng bàn chân đột nhiên dẫm một cái rồi bay lên trời, cá người giống như sao băng màu trắng, vèo một tiếng hóa thành tàn ảnh màu trắng. Đâm thủng bầu trời đêm màu đen, nhanh chóng chạy về phía ngược lại Tiêu Nhất Thiên. “Đi!”

Trong khoảnh khắc bay lên đó, Sơn Chủ Tuyết Vực hô lên: “Chạy trốn hết đi, nếu có thể sống sót thì gặp nhau ở chỗ cũ!”

Hiển nhiên, Sơn Chủ Tuyết Vực đang nói những lời này với các cao thủ biên giới dưới trướng ông ta! “Muốn chạy sao?”

Tiêu Nhất Thiên sớm đã đoán được trước, cho nên ngay lúc Sơn Chủ Tuyết Vực bay lên kia, anh cũng chuyển động, cơ thể giống như thuấn di, một bước mấy chục mét, trực tiếp đuổi theo Sơn Chủ Tuyết Vực, đồng thời hô lên: “Người nào đầu hàng, không giết!” “Người dám lộn xộn, giết không tha!”

Giọng nói như sấm sét, vang vọng cả hoàng thành, làm cho màng tai và trái tim mọi người đều run rẩy!

Tiêu Nhất Thiên đang nói với Xuân Nhụy cầm đầu thành viên của Bạch Ngọc Nữ quân,Tiêu Thiên Thành, và Phùng Diệc Bang cầm đầu thành viên của Điện Thiên Thần, cũng đang nhắc nhở mấy trăm ngự lâm vệ cùng cao thủ biên giới.

Vừa là mệnh lệnh!

Cũng xem như cảnh cáo!

Đầu hàng thì sống.

Nếu lộn xộn phải chết!

Giọng nói kia vừa dứt, Sơn Chủ Tuyết Vực và Tiêu Nhất Thiên một trước một sau, một đuổi một chạy, dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai chạy ra khỏi hoàng thành, biến mất trong tầm mắt mọi người, biến mất dần trong bóng đêm.

Sơn Chủ đại nhân… Một mình chạy sao?

Mẹ nó.

Chúng tôi thì sao?

Làm sao chạy đây?

Nhìn hơn 70 cao thủ ám cảnh viên mãn xung quanh, ngự lâm vệ bị nhốt trong vòng vây choáng váng, tâm như tro tàn, Sơn Chủ Tuyết Vực nói bọn họ chạy trốn, Tiêu Nhất Thiên lại nói chỉ cần nhúc nhích sẽ bị giết, chúng tôi biết nghe ai, rốt cuộc phải nghe ai đây? “Giết đi ra ngoài!”

Khác với những ngự lâm vệ đó là, những cao thủ biên giới được Sơn Chủ Tuyết Vực và Hải Vương Đông Tinh mang đến đây không hề do dự chút nào, cho dù rơi vào đường cùng, cho dù cửu tử nhất sinh, bọn họ vẫn có dũng khí không sợ chết, vẫn lựa chọn con đường thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành.

Vì thế

Vèo vèo vèo vèo vèo…

Cùng với tiếng gầm vâng lên, lập tức có mấy chục thân ảnh vọt ra từ trong đám người, tay cầm lưỡi dao sắc bén, định cố gắng giành đường chạy trốn, thành viên Bạch Ngọc Nữ Quân và Điện Thiên Thần nhanh chóng tiến lên, chém giết với những cao thủ biên giới đó.

Trong lúc nhất thời, tiếng chém giết rung trời, ám kình bay tung tóe!

Thấy cảnh tượng như vậy, trong lòng những ngự lâm vệ đó càng run sợ, da đầu tê dại, do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn nhanh chóng vứt bỏ binh khí trong tay, ngoan ngoãn đứng tại chỗ nhấc tay đầu hàng, không liều chết vật lộn giống những cao thủ biên giới kia.

Không còn cách nào khác.

Những cao thủ biên giới đó vốn dĩ do Sơn Chủ Tuyết Vực và Tinh Vương Đông Hải dẫn đến, nếu như bọn họ chạy thoát ra ngoài, ít nhất còn có thể đi tìm Sơn Chủ Tuyết Vực, gặp nhau ở chỗ cũ, hoặc có thể đi về biên giới.

Mà những ngự lâm vệ này thì sao?

Chức trách của bọn họ là vào vệ hoàng thành, hiện tại Đế Khâm đã chết, hoàng thành loạn như một nồi cháo, cho dù bọn họ muốn chạy trốn thì biết trốn ở đâu? Bọn họ không thể đi theo cường giả Minh Cảnh như Sơn Chủ Tuyết Vực, bọn họ cũng hoàn toàn không biết “chỗ cũ” mà Sơn Chủ Tuyết Vực nói rốt cuộc là ở đâu.

Cho nên, dưới sự uy hiếp chết chóc, bọn họ căn bản không có động lực hay lí do để liều chết.

Đầu hàng,

Nói không chừng còn có cơ hội sống!

Phập.

Chuyện phát triển đến nước này, người thảm vẫn là Hải Vương Đông Tinh, vừa rồi ông ta bị cảm giác vui sướng khi phá cảnh mê muội đầu óc, cho nên đầu nóng lên, tự tin thái quá, lựa chọn một mình đấu với Tiêu Nhất Thiên, kết quả bị một quyền của Tiêu Nhất Thiên đánh thành một đống bùn lầy, trọng thương không dậy nổi, đường đường là Cường giả Minh Cảnh, thấy Sơn Chủ Tuyết Vực một mình chạy trốn, thấy những cao thủ biên giới liều mạng đánh nhau, mà ông ta lại giống như con chó chết. Ngay cả năng lực đứng lên cũng không có, chỉ có thể năm đây lặng lẽ phun từng ngụm máu.

Cực kỳ đáng thương.

Mẹ nó.

Thật sự đen đủi! Cũng phải nói, nếu Hải Vương Đông Tinh không bị thương, ông ta và Sơn chủ Tuyết Vực đồng thời chạy trốn, một người bên phải, một người bên trái, một mình Tiêu Nhất Thiên thì chỉ có thể đuổi theo một người, trong hai người bọn họ ít nhất có một người thành công chạy thoát! “Chính là ông!” “Bắt hết người của Để tộc rồi luyện hóa bọn họ, dùng huyết mạch hoàng tộc của bọn họ để khởi động phệ hồn đại trận, tiến vào Minh Cảnh?” Bóng trắng chợt lóe, Xuân Nhụy xuất hiện trước mặt Hải Vương Mời bạn đọc truyện tại Truyện88.net

Đông Tinh, cúi đầu nhìn ông ta!

Nửa bước Minh Cảnh!

Là cường giả Minh Cảnh, Hải Vương Đông Tinh chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể thấy được thực lực của Xuân Nhụy, nghe Xuân Nhụy nói, ông ta còn tưởng rằng Xuân Nhụy và hoàng tộc Đế thị có giao tình gì, vì thế vội vàng lắc đầu nói: “Không… Không phải tôi!” “Là kế sách Lâm Thanh Uyển nghĩ ra, tôi và Sơn Chủ Tuyết Vực cùng đi bắt người thô..” “Hơn nữa!” “Cũng là Sơn Chủ Tuyết Vực đánh lén Đế Khâm, Lâm Thanh Uyển làm tức chết ông ta, tôi chưa làm gì cả, chỉ là… chỉ là sau khi Sơn Chủ Tuyết Vực thành công tiến vào Minh Cảnh, mượn một chút phệ hồn đại trận mà thôi..”

Trực tiếp đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu Lâm Thanh Uyển và Sơn Chủ Tuyết Vực, xem như anh ta không hề làm gì sai trái, vẻ mặt vô tội.

Hiển nhiên.

Hải Vương Đông Tinh lo Xuân Nhụy báo thù thay cho Để Khâm và những cái người của Đỗ thị bị luyện hóa, lấy mạng ông ta. “Vậy sao?”

Lông mày Xuân Nhụy nhíu lại hừ lạnh nói: “Ông chắc chắn anh không phải là chủ mưu, cũng không phải ông tự mình giết người chứ?”

Hải Vương Đông Tinh gật đầu như đảo tỏi. “Chắc chẳn!” “Tôi chắc chắn!”

Nhưng, ngay lúc giọng nói Hải Vương Đông Tinh vừa dứt, Xuân Nhụy nâng chân lên, một chân dẫm lên ngực anh ta, ánh mắt sát ý nghiêm nghị, trầm giọng nói: “Vậy ông đáng chết!” “A?”

Tim Hải Vương Đông Tinh đột nhiên run lên, lập tức bị Xuân Nhụy dẫm không thở nổi, giãy giụa nói: “Những câu tôi nói đều là, nếu cô không tin, chờ đến khi Sói Vương bắt được Sơn Chủ Tuyết Vực trở về thì có thể tự mình hỏi ông ta, nếu như có nửa cây nói dối, tôi cam tâm tình nguyện chết!”

Vì mạng sống, Hải Vương Đông Tinh cũng rất liều mạng!

Đáng tiếc!

Đáng tiếc!

Thông minh ngược lại bị thông minh hại, tính toán sai lầm. “Lời ông nói, tôi tin!” “Cho nên!” “Anh mới đáng chết!”

Xuân Nhụy tăng thêm vài phần sức lực, giọng nói lạnh như hàn băng: “Người của Đế thị hung tàn bạo ngược, đều đáng chết cả, ai cũng có thể giết chết bọn chúng!” “Nhưng ông rõ ràng có thực lực, có cơ hội giết bọn họ, nhưng lại không ra tay. Bởi vậy có thể thấy được, ông cũng không phải người lương thiện, cá mè một lứa với bọn họ, đều không phải thứ tốt đẹp gì.”

Phốc!

Xuân Nhụy vừa nói xong, Hải Vương Đông Tinh đã phun máu!

Tiếp tục phun máu tươi.

Nhưng cũng không phải bị Xuân Nhụy dẫm nên bị thế, mà là Bị lời nói của Xuân Nhụy làm cho tức đến phun máu.

Cái quỷ gì thế?

Mẹ nó.

Rốt cuộc là cái quỷ gì vậy?

Nghe ý trong lời Xuân Nhụy, dường như cô ta và hoàng tộc Đế thị thật sự có chút liên quan, nhưng không phải giao tình Hải Vương Đông Tinh nghĩ, mà là thù oán!

Cho nên…

Người không giết hoàng tộc Đế thị sẽ bị Xuân Nhụy oán hận, người giết hoàng tộc Đế thị, ngược lại sẽ được Xuân Nhụy che chở? Có cơ hội sống?

Ý trời trêu người!

Thật đúng là ông trời trêu ngươi!

Tôi chửi con mẹ nó ông, ngài nhàn rồi không có việc gì làm thì cũng đừng trêu đùa bổn vương như vậy được không? Sớm biết như thế, bổn vương đã trực tiếp thừa nhận do tôi bắt, người cũng là tôi giết rồi. “Cô gái à! Cô nghe tôi nói..”

Rầm.

Sau khi Hải Vương Đông Tinh hiểu được, máu vừa phun ra vừa muốn mở miệng giải thích, nhưng máu tươi của ông ta không cẩn thận bắn vào trên áo trắng như tuyết của Xuân Nhụy, lập tức làm cho Xuân Nhụy cực kỳ tức giận, lười nghe ông ta nói nhảm, dứt khoát một chân đá anh ta bay đi ra ngoài, hừ nói: “Ông đã mất có hội mở miệng giải thích.”

Vì thế!

Hải Vương Đông Tinh mới nói được một nửa, cả người giống như quả pháo, vèo một tiếng bay đi ra ngoài, bay được mấy mét, dừng trên 95 tầng ngọc thạch của điện Hùng Loan, sau đó giống như bóng cao su, nhanh như chớp lăn từ bậc thang tầng ngọc thạch xuống!

Vừa lăn vừa kêu thảm thiết.

Vừa tiếp tục phun máu.

Thảm.

Đúng là thảm không nỡ nhìn!

Một lát sau!

Hải Vương Đông Tinh län từ tầng ngọc thạch xuống, bị góc cạnh của bậc thang đang vào làm cả người nhức mỏi, xương cốt giống như tan ra, vết thương gần như tăng thêm một phần, máu tươi phun từng ngụm từng ngụm, cũng sắp hết luôn roi “Cô gái! Tôi thật sự.”

Sau khi dừng lại, trên mặt Hải Vương Đông Tinh toàn máu, ánh måt mơ hồ nhìn thân ảnh màu trắng của Xuân Nhụy đứng trước cửa đại điện, dùng hết một tia sức lực muốn tranh thủ cơ hoi cuối cùng, nhưng lúc này, Xuân Nhuy không hề cán ông ta, mà ông ta lại bi ai phát hiện, ngay cả mở miệng nói chuyện anh ta cũng không thể làm được.

Mí mắt vừa lật ngất ngay tại chỗ.

Những mà, một giây trước khi ngất đi, hai hàng nước mắt không khống chế được chảy ra từ hốc mắt Hải Vương Đông Tinh, làm ướt hai sườn thái dương của ông ta, hòa vào máu tươi, trong đầu ông ta chỉ yên lặng nghĩ: Tôi con mẹ nó hôm nay ra cửa không nhìn hoàng lịch, đen thấy mẹ…

Năm phút!

Trận chiến trước điện Hùng Loan giắng co không đến năm phút, những cao thủ được Sơn Chủ Tuyết Vực và Hải Vương Đông Tinh mang đến bị thành viên Điện Thiên Thần và Bạch Ngọc Nữ Quân giết hầu như không còn ai!

Không một người nào thành công chạy thoát!

Không một ai có thể sống!

Mà phía Bạch Ngọc Nữ Quân và Điện Thiên Thần, tất cả mọi người đều là ám cảnh viên mãn, nhân số lại chiếm ưu thế cực lớn, dường như toàn hai đánh một, thậm chí ba đánh một, cho nên không ai bỏ mạng, chỉ có ít ỏi mấy người bị thương! Cảnh tượng này làm những ngự lâm vệ đứng xem run bần bật, mồ hôi lạnh ứa ra, đồng thời nhịn không được âm thầm cảm thấy may mắn: mẹ nó! Tàn bạo! Quá con mẹ nó tàn bạo rồi! May mà vừa rồi khôn lựa chọn chạy trốn, nếu không, có lẽ những thi thể của cao thủ biên giới trước mắt này đã là kết cục của bọn họ! Truyện88.net website cập nhật truyện nhanh nhất

Mà lúc này!

Lâm Thanh Uyển ôn Lâm Nhất Thiên đứng trước cửa sổ bên trong tấm cung Đế vương, nhìn thấy hết những gì xảy ra phía đối diện, vốn cô ta đã tính trước mọi thứ, giờ phút này sắc mặt cô ta lại ngập tràn tuyệt vọng! “Thất bại rồi sao?”

Tiếng nỉ non nhỏ đến mức không thể nghe thấy phát ra từ môi răng của Lâm Thanh Uyển: “Sơn Chủ Tuyết Vực và Hải Vương Đông Tinh đồng thời tiến vào Minh Cảnh, dù vậy vẫn không giết chết được Tiêu Nhất Thiên sao?” “Phế vật!” “Thật sự là một đám phế vật!” “Xem ra một thời gian sau phải tiếp tục ẩn nhẫn, tiếp tục ngủ đông, tiếp tục làm kẻ điên..”

Sơn Chủ Tuyết Vực và Hải Vương Đông Tinh thất bại, Tiêu Nhất Thiên thể hiện thực lực cường đại và quan hệ gần như không gì sánh kịp, tòa hoàng thành này có thể nói đã nằm trong tầm khống chế của Tiêu Nhất Thiên.

Mà Lâm Thanh Uyển…

Cô ta muốn nhân lúc loạn lạc để chạy trốn, nhưng lại không được, một là Tiêu Nhất Thiên mang đến quá nhiều cao thủ ám cảnh viên mãn, cô ta sợ, sợ mình trốn không thoát, sợ Tiêu Nhất

Thiên phát hiện sau khi cô ta giả điên sẽ hạ sát thủ với mình! Khác với những ngự lâm vệ kia, hiện tại cô ta đang ôm trong

Thứ hai! lòng ngực một đứa trẻ con mới sinh. Mẹ dại con thơ, cho dù ra khỏi hoàng thành thì còn có thể chạy trốn tới đâu đây?

Hối hận!

Bây giờ cô ta hối hận!

Sớm biết tiềm lực của Tiêu Nhất Thiên lớn như thế, thực lực cường đại như vậy, nhân mạch rộng như thế, lúc trước gặp Tiêu Nhất Thiên ở tỉnh thành, cô ta sẽ không gặp dịp thì chơi, dứt khoát yêu giả thành thật Tiêu Nhất Thiên. Xoá sạch đứa bé của Đế Khâm, mang thai con của Tiêu Nhất Thiên.

Nghĩ mà xem.

Đứa bé hiện tại cô ta ôm vào trong ngực chính là con của Đế

Khâm, nhưng Tiêu Nhất Thiên vẫn không đành lòng giết cô ta, vậy nếu cô ta thật sự sinh đứa con trai với Tiêu Nhất Thiên thì sao? Chẳng phải hoàn toàn buộc chặt được Tiêu Nhất Thiên à?

Hiện tại xem ra, so với Tiêu Nhất Thiên, Đế Khâm quả thực chỉ là một đống phân!

Tình yêu!

Chỉ vì tình yêu chó má, Lâm Thanh Uyển làm mất một cơ hội tuyệt vời, một cơ hội chỉ sợ không bao giờ có được nữa, cô ta được gọi là trí kế vô song, đây là lần đầu tiên cô ta có cảm giác đi sai nước cờ, đi lầm đường, sia hết mọi thứ.

Phải biết rằng, 5 năm trước, Lâm Thanh Uyển cô ta mới là vị hôn thế danh chính ngôn thuận của Tiêu Nhất.

Ý trời trêu người!

Lâm Thanh Uyển giống với Hải Vương Đông Tinh, trong lòng lúc này cũng đột nhiên sinh ra một cảm giác ý trời trêu người, một bước sai một dặm đau, một lần thua, thua hết cả bàn cờ!

Vèo!

Một lát sau, tiếng xé gió truyền đến, Tiêu Nhất Thiên quay lại, Sơn Chủ Tuyết Vực bị anh xách trong tay, thoạt nhìn trọng thương không nhẹ, trên người, trên mặt, máu tóc màu trắng cũng đều dính máu đỏ chói mắt, hơi thở cả người mê man, nửa chết nửa sống giống như một con gà bị cắt tiết, làm gì còn khí chất siêu phàm tiên phong đạo cốt giống như lúc trước? “Quân chủ đại nhân!”

Xuân Nhụy đi lên nghênh đón, cung kính nói với Tiêu Nhất Thiên: “Những người định đào trốn đã bị giết hết, không ai lọt lưới!” “Được, rất tốt!”

Tiêu Nhất Thiên gật gật đầu, xách theo Sơn Chủ Tuyết Vực đi đến trước mắt Hải Vương Đông Tinh đang ngất đi, tiện tay ném trực tiếp Sơn Chủ Tuyết Vực trên người Hải Vương Đông Tinh.

Bị Sơn Chủ Tuyết Vực đè lên như vậy, Hải Vương Đông Tinh đang ngất đi bị ép tỉnh lại, chậm rãi mở to mắt, liếc mắt một cái đã thấy được Sơn Chủ Tuyết Vực đang thảm thương, hai người bốn mắt nhìn nhau, lúc nhìn thấy vết thương chồng chất và vết máu loang lổ trên mặt hai người, không khí lập tức rơi vào xấu hổ khó nói thành lời.

Trước khi Tiêu Nhất Thiên xuất hiện, hai người bọn họ trước sau tiến vào Minh Cảnh, khí phách hăng hái cỡ nào! Mẹ nó.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, mọi thứ đã thành công cốc. “Sơn… Anh Sơn!”

Hải Vương Đông Tinh chết đi một lát, sứ lực trên người thật ra cũng đã khôi phục một chút, ông ta giãy giụa mở miệng nói: “Không ngờ, lại. gặp nhau nhanh như vậ..”

Phụt!

Nghe được lời này, Sơn Chủ Tuyết Vực cũng giống như Hải Vương Đông Tinh. Không nhịn được, phun ra một ngụm mái lên trên mặt Hải Vương Đông Tinh.

Mẹ nhà cậu.

Ông đây đã bị thương thành vậy rồi, vậy mà cậu còn muốn rải muối trên miệng vết thương của tôi, có biết xấu hổ không thế? “Ngài Tiêu!”

Lý Khai Sơn đi tới bên này, hỏi: “Những người này phải xử lý sao đây?”

Đúng vậy!

Xử lý sao đây?

Trong nháy mắt, Sơn Chủ Tuyết Vực và Hải Vương Đông Tinh, cùng những ngự lâm vệ đã đầu hàng, tim tất cả những người này đều treo lên, ngừng thở, không hẹn cùng nhìn về phía Tiêu Nhất Thiên!

Giờ lúc này,

Bọn họ là thịt cá, còn Tiêu Nhất Thiên là dao thớt, một câu của Tiêu Nhất Thiên có thể trực tiếp quyết định sống chết của bọn họ!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *