Ngôn Tình

Sói Vương Bất Bại

Chương 217 – Vừa mới tới thủ đô – Quỷ Vương đại nhân thần bí

Thành phố Hải Phòng cách thủ đô có hơn bảy trăm cây số, ước chừng khoảng tám giờ lái xe.

Bắt đầu xuất phát từ chín giờ sáng.

Như vậy trước khi trời tối, anh có thể tới nơi.

Lý do anh không quyết định ngồi máy bay, đầu tiên là do lịch sử ghi chép đặt vé sẽ rất dễ bị người ta tra ra được, sợ hành động của mình bị lộ ra bên ngoài. Hai là sau này khi đến thủ đô rồi, đi đâu cũng cần có một cái xe để di chuyển.

Cũng không thể nào mua thêm một chiếc ô tô để dùng tạm!

Nhưng cho dù là như vậy, đám người của Tiêu Nhất Thiên vừa rời khỏi thành phố Hải Phòng, không ít người ở trong thủ đô đã nhận được tin tức rồi. Không chỉ là nhà họ Tiêu ở thủ đô cùng nhà họ Lâm tại thủ đô, còn có một người bạn cùng kẻ thù năm năm trước của Tiêu Nhất Thiên ở thủ đô, thậm chí một vài gia tộc ở thủ đô có quen biết với Tiêu Nhất Thiên cũng thể ý nhất cử nhất động của anh!

Chỉ có thể trách trước kia cuộc chiến Nộ Giang diễn ra, vạn người vây xem, đồng bộ truyền trực tiếp, có thể nói là chấn động cả nước, ảnh hưởng thật sự là quá lớn!

Hơn nữa thân phận của Tiêu Nhất Thiên đặc biệt, muốn không bị người khác chú ý cũng không được!

Hơn nữa!

Trận chiến tại thành phố Hải Phòng mặc dù bị Tổng Kiên Phong nghiêm ngặt phong tỏa tin tức, nhưng nhà họ Tiêu ở thủ đô đã mất đi hàng trăm cao thủ Ám Cảnh Viên Mãn cùng một lúc. Tự nhiên cũng không thể tránh được những ánh mắt dòm ngó của những gia tộc tại thủ đô.

Cho nên…

Tiêu Nhất Thiên còn chưa tới thủ đô, thủ đô bên kia đã bởi vì anh sắp đến mà bắt đầu nổi lên sóng ngầm mãnh liệt!

Buổi chiều, hơn bốn giờ!

Mulsanne Bentley xuống đường cao tốc lái xe từ quận Thiên Dương phía nam thành phố vào thủ đô. Sói Đồng phụ trách lái xe, Tiêu Nhất Thiên ngồi bên ghế phụ, nhìn từng mái nhà với những kiến trúc quen thuộc bên ngoài cửa sổ. Từng con phố quen thuộc, trong lòng không tránh khỏi có chút xúc động! Năm năm!

Cách đây năm năm!

Tiêu Nhất Thiên, rốt cuộc cũng đã trở lại!

Lần trước rời khỏi thủ đô, vẫn là cùng với mẹ anh là Đỗ Thanh Trúc cùng nhau trở về thành phố Hải Phòng thăm ông bà ngoại. Mà lần rời đi kia, chính là sinh ly tử biệt, năm năm sau một lần nữa trở lại cái thành phố lớn phồn hoa này, đã sớm cảnh còn người mất, vĩnh viễn không còn được gặp mẹ!

Nằm tay nằm chặt!

Hận khí ngút trời!

Hận thù cùng ân oán chôn giấu dưới đáy lòng suốt năm năm, lần này, nhất định phải hoàn toàn trả hết! Sói Đồng nghiêng đầu hỏi: “Đại ca, bây giờ đi chỗ nào?”

“Khách sạn Gia Lỗ”

Tiêu Nhất Thiên thuận miệng nói, khách sạn kia năm năm trước anh đã từng ở mấy lần, cũng rất phổ thông. Vị trí cũng tương đối vång vẻ, không dễ thu hút sự chú ý của người khác.

“Vâng!”

Sói Đồng lái xe chạy thẳng tới khách sạn Gia Lỗ.

Mới vừa đi qua hai dãy phố, Sói Hồn ngồi ở ghế phía sau liền trầm giọng nói: “Đại ca, có người bám đuôi.”

“Chúng ta bị người ta theo dõi!”

Sói Đồng sững người một chút.

Nhìn qua kính chiếu hậu hai lần, thấy phía sau xe lần lượt mấy cái xe nối đuôi nhau. Trong đó một chiếc xe Volkswagen màu trắng, từ đầu đến cuối cùng chiếc Mulsanne Bentley duy trì khoảng cách hơn mười mét.

Sói Đồng nghiêng đầu nhìn về phía Tiêu Nhất Thiên, hỏi: “Đại ca, làm thế nào bây giờ?

“Tới đèn xanh đèn đỏ phía trước cắt đuôi bọn chúng

Tiêu Nhất Thiên đến nhìn một cái cũng không nhìn. Thật ra thì, anh đã sớm phát hiện có kẻ bám đuôi trước khi Sói Hồn nói, hơn nữa, kẻ bám đuôi không chỉ có chiếc xe Volkswagen trắng kia mà ít nhất là còn ba cái xe nữa.

Cách ngã tư trước mặt còn khoảng chục mét nữa, cách đèn đỏ còn có tám giây!

“Đại ca yên tâm, để tôi lo.”

Sói Đồng gật đầu cười một tiếng, khống chế tốc độ của Mulsanne Bentley, căn thời gian vô cùng chính xác. Dường như trong nháy mắt khi vừa chuyển sang đèn đỏ, Mulsanne Bentley vèo một tiếng xuyên qua ngã tư đường.

Những chiếc xe bám đuôi, bao gồm cả chiếc Volkswagen màu trắng đi cùng đều bị ngăn lại ở đoạn đèn đỏ. Tiêu Nhất Thiên lắc đầu thở dài, hừ lạnh nói: “Xem ra, tại thủ đô lớn như vậy, người để ý đến tôi thật đúng là không ít.”

Năm năm trước, tiểu thiếu gia nhà họ Tiêu ở thủ đô coi như là có chút tiếng tăm.

Mà bây giờ Tiêu Nhất Thiên, lại gây chấn động cả nước!

Bây giờ trong tối cũng không biết có bao nhiêu cặp mắt đang ngó chừng, muốn không gây ra động tĩnh một chút cũng không được! Thực lực không cho phép.

Trên đường đến khách sạn Gia Lỗ, ba bốn đợt người theo dõi đều bị cắt đuôi, lúc 5 giờ 10 phút, Mushan Bentley chậm rãi dừng ở bãi đậu xe phía sau khách sạn.

Ba người ở trong ba căn phòng.

Ba phòng 1506, 1507, 1508 trên tầng 15 được đánh số thứ tự liên tiếp, nếu chẳng may gặp nạn thì có thể lo liệu kịp thời.

Tuy nhiên…

Điều mà Tiêu Nhất Thiên và những người khác không ngờ tới là khi 3 người đi thang máy lên tầng 15. Khi vừa bước đến cửa phòng 1506, Sói Đồng định cầm thẻ của mình phòng mở cửa thì bất ngờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

“Đợi đã!”

Đồng tử Tiêu Nhất Thiên hơi co lại, vươn tay ngăn cản Sói Đồng mở cửa. Anh trầm giọng nói: “Có người ở bên trong!”

“Hả?”

Sói Đồng cùng Sói Hồn hai mắt nhìn nhau một cái, đều là mặt lộ vẻ kinh hãi, lập tức trở nên vô cùng cảnh giác. Trên đường cắt đuôi nhiều người như vậy, vẫn bị người theo dõi sao?

Hơn nữa!

Trong ba người, chỉ có một mình Tiêu Nhất Thiên phát giác ra sự tồn tại của đối phương, điều này đã nói lên, thực lực của đối phương nhất định cao hơn Sói Đồng và Sói Hồn, bởi vì người ở cảnh giới cao cố ý giấu giếm hơi thở của mình. Người ở cảnh giới thấp không có cách nào nhận ra được!

Ngược lại, ở trước mặt người cảnh giới cao, người thấp cảnh giới căn bản không có biện pháp lẩn trốn!

Lựa chọn ở khách sạn Gia Lỗ, là quyết định tạm thời của Tiêu Nhất Thiên. Ngay cả Sói Đồng cùng Sói Hồn, cũng là sau này đến thủ đồ mới biết. Bọn họ mới vừa ở dưới tầng thuê phòng, sau đó đi lên, ngắn ngủi có hai phút, đối phương cũng đã trước thời hạn ở bên trong phòng chờ sẵn, chờ bọn họ!

Hiển nhiên!

Đối phương phải là một cường giả có cảnh giới vô cùng cao!

Nếu không, lấy thực lực cùng cảnh giới của Tiêu Nhất Thiên. Không thể nào cho tới bây giờ mới phát hiện hành tung của đối phương!

“Ngươi là người nào?”

Tiêu Nhất Thiên cách cửa phòng, mở miệng hỏi: “Ở chỗ này chờ tôi, là có chuyện gì?”

“Ha ha ha…”

Một lát sau, trong phòng 1506 đột nhiên truyền ra một trận tiếng cười trầm thấp. Ngay sau đó, liền nghe thấy người kia cười trả lời: “Không hổ là người đàn ông tôi chọn trúng, đường đường là Vua Sói Bắc Cảnh.”

“Quả nhiên không làm cho tôi thất vọng!”

Nghe được thanh âm này, còn có lời nói, cả Tiêu Nhất Thiên, Sói Đồng cùng Sói Hồn, tim không tránh khỏi run lên bần bật, mí mắt cũng giật liên hồi.

Sắc mặt thay đổi!

“Mở cửa!”

Tiêu Nhất Thiên nghiêng đầu nhìn về phía Sói Đồng, Sói Đồng lập tức cầm thẻ phỏng mở cửa, không chút do dự mở ra cửa phòng 1506.

Sau đó, ba người đồng loạt bước vào!

Trong phòng rộng rãi sáng ngời, tại vị trí đối diện trước cửa sổ, một thân ảnh cao lớn khôi ngô đang đứng chắp tay, đưa lưng về phía đám người Tiêu Nhất Thiên. Khoác trên người một trường bào màu đen, trên đầu cũng là một cái mũ màu đen, từ đầu đến chân, không một chỗ nào không phải màu đen u ám. Cho người ta một loại cảm giác thần bí khó có thể dùng lời diễn tả!

Tiêu Nhất Thiên đi chính giữa, Sói Đồng và Sói Hồn đi theo hai bên. Ba người đi tới cách người đàn ông áo đen hai mét, không hẹn mà cùng dừng bước lại. Sau đó không hẹn mà cùng nâng tay phải lên, hướng bóng lưng người đàn ông áo đen, làm một cái động tác chào hỏi tiêu chuẩn.

Đồng thanh nói: “Vua Quỷ đại nhân, đã lâu không gặp”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *