Ngôn Tình

Sói Vương Bất Bại

Chương 204 – Cuộc chiến giữa hai người phụ nữ

Người thứ ba!

Ba chữ này hiện lên trong mắt Tô Tử Lam đặc biệt chói mắt!

Năm năm trước, cô mang thai con của Tiêu Nhất Thiên, sinh cho Tiêu Nhất Thiên một cô con gái. Năm năm sau, cô cùng Tiêu Nhất Thiên gặp lại, tình cảm lại mặn nồng, vào xế chiều hôm nay mới tính là chính thức đính hôn!

Nửa giờ trước, hai người mới thực sự trở thành vợ chồng!

Vậy mà bây giờ!

Cái người phụ nữ tên Lâm Thanh Uyên này nói cô ta là vị hôn thế năm năm trước của Tiêu Nhất Thiên. Vị hôn thê năm năm trước lại bất thình lình nhảy ra, nói cô là người thứ ba?

Hơn nữa!

Lâm Thanh Uyên gửi tới mấy tấm hình kia, chính là cảnh năm năm trước cô ta cùng Tiêu Nhất Thiên đính hôn!

Trong ảnh…

Có cảnh Tiêu Nhất Thiên nắm tay cô ta!

Có cảnh Tiêu Nhất Thiên cùng cô ta uống ly rượu giao bôi! Cũng có cảnh Tiêu Nhất Thiên quỳ một chân trên đất, đeo cho cô

ta chiếc nhẫn đính hôn!

Trong hình Lâm Thanh Uyên trong trẻo, lạnh lùng mà cao quý!

Vô cùng xinh đẹp!

Tô Tử Lam bấm vài cái, phóng to tấm hình lên, nhìn kỹ mấy lần, không kìm được mà lạnh gáy, tay cầm điện thoại di động cũng hơi run lên!

Đây coi là cái gì?

Khiêu khích sao?

Hay là lời tuyên chiến của kẻ tiền nhiệm với người đương nhiệm cô?

Làm một người phụ nữ mạnh mẽ tiêu chuẩn, Tô Tử Lam không có xuất thân gia thế hiển hách giống như Lâm Thanh Uyên, nhưng cũng có khí chất của mình, cũng như sự kiêu ngạo, không thể nào dễ dàng bị mấy câu nói đơn giản của Lâm Thanh Uyên mà dọa cho sợ! Vi vậy.

Tô Tu Lam đuơng nhiên không có để yên, ăn miếng trả miếng, từ trong album ánh điện thoại di động, cô lôi ra một vài bức ảnh buổi chiều lúc Tiêu Nhất Thiên hướng cô cầu hôn khi chụp hình, không chút do dự mà gửi toi cho Lâm Thanh Uyên!

Sau đó trả lời: Ảnh đính hôn sao?”

“Tôi cũng có!”

“Hai người là năm năm trước đính hôn, căn bản không được luật pháp báo vệ. Nhưng là tôi cùng anh ấy, rất nhanh sẽ đi đến cục dân chính làm giấy đăng kí kết hôn

“Nếu như cô còn quấy rối thì cô mới thật sự là người thứ ba!”

Thật quá nực cười

Tô Tử Lam đã thật sự động lòng đối với Tiêu Nhất Thiên, có tình nghĩa vợ chồng thực sự, còn có sự kết tinh tình yêu của hai người là Tô An Nhiên, cho nên ý chí vô cùng kiên định!

Bất kể là ai, muốn cướp người đàn ông của cô cũng không được!

“Phải không?”

“Vậy… Chúc mừng

“Haha!”

Thấy những tấm hình kia, Lâm Thanh Uyên cũng không có nổi giận, ít nhất, không có nói mấy lời khó nghe, ngược lại còn không được bình thường chúc phúc Tô Tử Lam mấy câu, sau đó lại nói tiếp: “Bất quả.

“Rất đáng tiếc, Tiêu Nhất Thiên vốn dĩ cùng cô đính hôn, đồng ý cưới cô, cũng không phải là giống như những gì mà cô nghĩ, thật lòng yêu cô.”

“Mà hoàn toàn chỉ vì trả nợ mà thôi!”

“Năm năm trước, cô bị anh ấy liên lụy, bị anh ấy hại mang thai, bây giờ cảm thấy then trong lòng

“Tôi, Lâm Thanh Uyên, mới là người mà Tiêu Nhất Thiên thật sự thích.”

Giết người, chà nát trái tim!

Lâm Thanh Uyên nói ra những lời này, quả thật làm cho Tô Tử Lam căng thẳng trong lòng. Nguyên nhân rất đơn giản, cô cũng không thể loại bỏ cái khả năng mà Lâm Thanh Uyên nói. Dẫu sao sau khi Tiêu Nhất Thiên ra khỏi tù đã trực tiếp đi tham gia tiệc đính hôn. Lúc ấy cô cùng Tiêu Nhất Thiên chưa từng có bất kỳ tiếp xúc, bọn họ giống như hai người xa lạ, Tiêu Nhất Thiên lựa chọn đính hôn cùng cô, hiển nhiên là trong lòng cảm thấy áy náy, muốn bù đắp cho hai mẹ con cô,

Còn bây giờ… Tiêu Nhất Thiên có thật sự thích Tô Tử Lam giống như Tô Tử Lam thật sự thích anh hay không? Sợ rằng chỉ có chính anh mới biết!

Đối mặt với lời khích bác ly gián của Lâm Thanh Uyên, Tô Tử Lam cưỡng ép đè nén lo lắng trong lòng xuống, loại bó phiền muộn trong lòng, thầm hừ một tiếng, trả lời: “Cô cho rằng tôi là con nít ba tuổi sao?”

“Sẽ tin tưởng những lời cô nói?”

Tin cũng tốt, không tin cũng chẳng sao, Tô Tử Lam dĩ nhiên sẽ không ở trước mặt Lâm Thanh Uyên tỏ ra yếu thế.

“Tôi cũng biết cô không tin.

Lâm Thanh Uyên gửi tới cho cô một cái biểu tượng nháy mắt, có chút nghịch ngợm. Sau đó bất thình lình hỏi: “Cô và anh ấy đã từng ngủ với nhau chưa?”

“Không cần cô quan tâm!”

Khuôn mặt Tô Tử Lam đỏ lên. Lâm Thanh Uyên nói tiếp: “Tôi với anh ấy đã ngủ với nhau rồi.”

“Hơn nữa, mới vừa mấy ngày hôm trước, anh ấy đi thành phố Hồ Chí Minh tham gia hội đấu giá, đấu giá có sao cho con gái của hai người đấy. Thật tình cờ, vừa đúng dịp tôi cũng tới đó!

“Chúng tôi không nhịn được, liền…

“Ting ting ting.”

Ngay sau đó, Lâm Thanh Uyên lại gửi tới mấy tấm hình, mà nội dung của mấy tấm ảnh đó, chính là hình ảnh cô ta cùng Tiêu Nhất Thiên năm chung một chỗ ở trong một căn trong phòng tối tăm mịt mù!

Sau đó nói: “Tôi đoán, bây giờ chắc chắn cô đang suy nghĩ, những tấm hình này là tôi tìm người tới photoshop hay không? Cố tình dùng chúng để lừa cô?”

“Không tin, buổi tối cô có thể kiểm tra cơ thể của anh ấy một chút nha”

“Ở trên eo lưng của anh ấy có một cái bớt hình mai hoa.” “Từ đầu đến chân, tổng cộng có tất cả ba mươi sáu vết sẹo.”

“Đúng rồi.”

“Lúc ấy ở trên giường, chúng tôi năm năm không gặp lại, tình cũ trở lại nên tôi chơi hơi lâu, cộng thêm móng tay tôi lại quá dài, vô tình cào mười mấy vết thương hơn mười cm ở xung quanh vết bớt của anh ấy, nói không chừng bây giờ cô vẫn còn có thể nhìn ra đó.”

Lâm Thanh Uyên làm như có thật, càng nói càng hăng say. Thậm chí nói ra rất nhiều chi tiết có thể được chứng minh một cách dễ dàng!

Như thể trong lồng ngực của cô có chuột chạy qua vậy, Tô Tử Lam càng lúc càng run lên mạnh mẽ, điện thoại di động rơi khỏi tay tuột xuống trên giường.

thành phố Hồ Chí Minh!

Mấy ngày trước, Tiêu Nhất Thiên đi thành phố Hồ Chí Minh, gây ra động tĩnh lớn, nộ giang chi chiến như muốn gây náo động cả nước. Lo lång cho an nguy của anh, Tô Tử Lam cũng đi thành phố Hồ Chí Minh một chuyến, hơn nữa Tô Tử Lam biết, lúc ấy Lâm Thanh Uyên quả thật cũng ở thành phố Hồ Chí Minh này, sống trong biệt thự nhà họ Lâm ở thành phố Hồ Chí Minh!

Nếu như trong khoảng thời gian đó, Tiêu Nhất Thiên thật sự có cùng Lâm Thanh Uyên gặp riêng, hơn nữa tình xưa quay lại, thậm chí lên giường, vậy…

Tô Tử Lam thật là không dám nghĩ tới!!! Nước mắt cứ thế tuôn trào!

Một lát sau, tiếng chuông Zalo vang lên lần nữa, tin tức lần nữa truyền tới, Tô Tử Lam đưa tay lau nước mắt, hít sâu một hơi, cố gắng khống chế cảm xúc của mình, nhặt điện thoại di động lên nhìn một cái.

Chỉ thấy Lâm Thanh Uyên nói: “Tôi có thói quen quay video,

“Nếu không…

“Tôi gửi video khi ấy tôi cùng anh ấy ở chung một chỗ chè chén say sưa cho cô? À mà, dù sao cô cũng là vị hôn thê của anh ấy, tôi cũng không ngại chia sẻ với cô, bởi vì chúng ta cùng thích một người đàn ông, quả thật rất có duyên”

Tô Tử Lam vừa nghe xong thì sắc mặt tái xanh!

Khung hộp thoại Zalo phía trên nhắc nhở. Đối phương đang gửi tới…

“Khốn kiếp!”

Tô Tử Lam cắn răng mắng một tiếng, không biết là đang chửi Lâm Thanh Uyên, hay là đang chửi Tiêu Nhất Thiên, không đợi Lâm Thanh Uyên gửi cái gọi là chè chén say sưa video tới, cô đã lập tức chặn Zalo của Lâm Thanh Uyên lại!

Nhìn con khí!

Có câu nói, mắt không thấy thì tâm không phiền. Cho dù Lâm Thanh Uyên thật sự có video, Tô Tử Lam cũng không muốn nhìn!

Tiện tay ném điện thoại di động qua một bên, nước mắt vừa mới ngừng lại không tránh khỏi lại tuôn rơi một lần nữa. Giống như nước lũ tràn để vậy, không thể nào kìm nén được, nhưng cô lại sợ đánh thức Tô An Nhiên, Tô Tử Lam không dám khóc thành tiếng. Chỉ có thể cầm một cái gối lên, dán khuôn mặt tràn đầy nước mắt lên đó…

Khoảng hơn mười phút trôi qua. Theo một tiếng vang nhỏ rac rằc, cửa phòng ngủ bị người ta đẩy ra, Tiêu Nhất Thiên trở lại, thấy hốc mắt Tô Tử Lam hơi đỏ ửng, anh cả kinh nói: “Vợ à, em vừa mới khóc sao?”

“Chuyện gì xảy ra?”

Vừa nói anh vừa sải bước đi qua,

“Đứng lại! Đừng qua đây!”

Tiêu Nhất Thiên mới vừa đi tới trước giường, Tô Tử Lam liền hét một tiếng, tỏ ý nói: “Anh cứ đứng ở đó, đừng có đi lên phía trước!”

Đây là có chuyện gì xảy ra?

Tiêu Nhất Thiên ngẩn người tại chỗ, vẻ mặt ngơ ngác, anh vừa mới đi ra ngoài một chuyến, khi trở lại ngay cả giường cũng không thể cho lên?

Tô Tử Lam nhìn chằm chằm Tiêu Nhất Thiên, quan sát tỉ mỉ mấy lần, cũng không trực tiếp đem chuyện của Lâm Thanh Uyên nói cho Tiêu Nhất Thiên biết, mà lại mở miệng nói: “Anh, cởi quần áo ra!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *