Kiếm Hiệp

Quỷ Vương Phi , Bổn Vương Hận Ngươi !

Chương 1 – Chương 1

Lâm Minh Nguyệt chính là học sinh ưu tú của trường Kingschool , được học bổng du xuất ra nước ngoài học tập tại trường Howart . Ở sân bay , nàng mỉm cười nhìn ba mẹ :- Minh Nhật , em phải chăm sóc kĩ cho ba mẹ biết chưa ? – cô dặn dò cậu em trai khôi ngô

– Em biết rồi ! Đây là lần thứ 753 chị nói đó !

– Thằng này , ăn đòn không ?

– Tha cho em đội trưởng tuyển thủ karate !

– Nguyệt , con sang đó nhớ giữ gìn bản thân hay là con ở đây đi mai ba con cho phi cơ riêng đưa con đi ! – bà Lâm lo

– Mẹ à , con chính là không muốn mọi người biết thân phận mà ! – Minh Nguyệt nắm tay bà nói

– Được rồi , con đi cẩn thận ! Qua bển nhớ gọi cho ba mẹ ! – ông Lâm nhìn cô mỉm cười

– Vâng , vậy con đi nhe ! Chào mọi người !

Minh Nguyệt kéo vali đi vào trong , bỗng tim bà Lâm nhói lên .

Minh Nguyệt lên máy bay ngồi vào vị trí của mình chờ máy bay cất cánh . Điện thoại cô reo lên :

– Con à , con quay lại đi ! – bà Lâm nói khổ

– Mẹ à !

– Thưa quí khách , vui lòng tắt điện thoại ạ !- tiếp viên hàng không nhắc nhở

– Mẹ à , máy bay cất cánh rồi , qua đó con gọi cho !

Minh Nguyệt mỉm cười cất điện thoại , máy bay cất cánh đi không biết là tới nơi đâu thì :

– Máy bay rơi !

Tất cả quan khách hỗn lộn , ai cũng lần lượt lấy phao nhảy xuống chỉ còn một cái duy nhất đã lọt vào tay cô thì :

– Tiểu thư , cô cứu tôi với ! Tôi đang có em bé nên tôi không thể chết , tiểu thư ! – 1 cô gái quỳ xuống ôm chân cô khóc

Minh Nguyệt nhìn xuống , cao đấy chứ . Rồi cô đeo áo phao cứu hộ vào cho cô gái , đặt tay lên bụng cô khẽ mĩm cười :

– Mạnh khoẻ ra đời nha con !

– Tôi cám ơn cô , tạ ơn cô ! – cô gái dặp đằu với cô

– Đi đi !

Nói xonb , liền đẩy cô gái ra ngoài . một vụ nổ diễn ra , Minh Nguyệt ngất đi .

Khi cô tỉnh dậy thấy mình trôi bồng bềnh bên cạnh là một ông lão râu tóc bạc phơ .

– Ông là ai ? Tôi chết rồi sao ? – Minh Nguyệt nhìn ông

– Ta , pháp tự là thượng quan lão quân ! Thất công chúa , lâu rồi không gặp ! – lão tiên nói

– Ta ! Sao ta là ở đây ?

– Đây chính là vương phủ của Sát Tôn vương !

Minh Nguyệt ngớ ra ” hỏi đằng trả lời nẻo vậy trời ” quay mặt qua mỉm cười tươi :

– Sát Tôn vương là ai ?

– Hắn là người ngươi phải giúp thoát được những kiếp nạn ! – Thái thượng lão quân nói

– Cái gì ? Vậy chả khác gì kêu ta làm bia đỡ đạn cho hắn ! – Minh Nguyệt la

– Cũng không hẳn , vì ngươi là hồn ma mà ! – Thái thượng quân nói

– Vậy là ta bất khả tòng tâm rồi !

– Nhưng nếu ngươi không làm thì mãi cũng là hồn ma không quay lại được tiên giới !

Minh Nguyệt cắn răng nhịn nhục , vẫn là khuôn mặt tươi cười :

– Thái thượng gia gia ! Ngươi chả phải nói là ta là con gái thứ bảy của Ngọc Hoàng sao? Có cách nào cho ta thân thể hay nhập vào ai được không ?

– Thật ra không phải là không có .. ! – Thái thượng lão quân nói vuốt chùm râu bạc

– Vậy thì nhanh đi nói nhiều quá!

Thái thượng quân nhìn cô rồi lấy ra một chiếc lắc nhỏ màu trắng và nói :

– Đây là Xích lệ châu , ta mới lấy của diêm vương .. !

Thái thượng gia chưa nói xong thì nha đầu kia đã mất dạng :

– Thái gia gia , đa tạ người ta sẽ sớm hoàn thành nhiệm vụ thôi !

Thái thượng quân nhìn nha đầu ngốc này , Sát Tôn vương là người thế nào chả lẽ hắn không biết nhưng Ngọc Hoành chính là muốn cho ngươi thử thách lớn vậy .

– Huyền Vũ !

Lúc này , từ xa một nam tử bay tới quỳ trước mặt ông :

– Chủ nhân !

– Đừng gọi ta như vậy , chả phài ngươi biết rõ nha đầu kia mới là chủ nhân ngươi !

Huyền Vũ im lặng vẫn là thế quỳ xuống trước mặt ông .

– Ngươi mau xuống bảo vệ nàng đi !

Huyền Vũ nhìn ông rồi gật đầu nhẹ , đứng lên nhảy xuống phía Sát Tôn vương phủ .

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *