Ngôn Tình

Quý Nữ Yêu Kiều

Chương 166 – Chương 166

Thời tiết lạnh lẽo, trong sân từng tầng từng tầng lá rụng, Hòa Linh đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn người làm quét hết lá rụng, cảm khái, “Những
ngày sau này thực vui vẻ!”

Xảo Âm hì hì một tiếng bật cười, chỉ cảm thấy tiểu thư nhà mình quá mức đa sầu đa cảm, ngược lại có chút không giống nàng.

Nàng mỉm cười nói: “Tiểu thư như thế nào lại xuân buồn thu đau như vậy, không có chút nào là tinh cách của tiểu thư.”

Hòa Linh nghiêng đầu, cẩn thận suy nghĩ mình nên là tính tình gì, nhưng
nghĩ tới nghĩ lui, hẳn hoàn toàn không từ khảo chứng, nàng chu mỏ một
cái, nhất phái thiếu nữ ngây thơ, chính là vô cùng rõ ràng cá tính của
tiểu thư nhà mình, Xảo Âm cũng bị dáng vẻ này của tiểu thư mê hoặc, xem
nàng như một tiểu cô nương ôn thuận. Gần đây kinh thành rất là An Dật,
An Dật đến làm cho người ta cảm thấy có chút rợn cả tóc gáy, dĩ nhiên
cái cảm giác rợn cả tóc gáy là Hòa Linh cảm nhận, người khác sẽ không
có cảm giác như thế. Không biết tại sao, Hòa Linh cảm thấy, Mẫn Nhất
Phàm tới, một Trình Phong, thật đúng là đủ khiến Mẫn Nhất Phàm cố chấp!
Lục Hàn tới gặp Hòa Linh, chỉ thấy Hòa Linh nụ cười nhạt nhòa, giống như là có chuyện gì cực kỳ buồn cười, Hòa Linh đứng ở bên trong cửa sổ, mà y đang ngoài cửa sổ, người làm thấy lục Tiểu Hầu gia đến, đều yên lặng
dạt sang một bên, lần này Lục Hàn tới đây cũng là quang minh chính đại,
ngược lại không có trèo tường, mà là quang minh chánh đại đi vào.

Chính thức thông truyền, Hòa Linh con mắt cong cong, “Lục công tử đại
giá quang lâm, không có từ xa tiếp đón.” Nói hết sức khách khí, Lục Hàn
cảm giác chỉ là chừng mười ngày không thấy Hòa Linh, ách, ngược lại cũng không phải, ngày hôm trước còn nhìn thấy nàng. Tiểu cô nương”Tốt bụng”
tới cửa thành đón người!

Có điều đó cũng chỉ tiếp xúc một chút chính là rời đi, dạng này tính tới vẫn là đã lâu không gặp, nhìn nàng dịu dàng như vậy làm người vẻ mặt
hài lòng, Lục Hàn trong nháy mắt còn cảm thấy Sở Hòa Linh đổi tính.

“Gần đây tốt không? Trên đường có cái gì không?” Bây giờ mặc dù nhìn Hòa Linh an toàn ngồi ở chỗ này, nhưng Lục Hàn vẫn hỏi.

Hòa Linh lắc đầu, cười như không cười, “Này Lục công tử cho là sẽ có cái gì chuyện đây? Chẳng lẽ ta sẽ gặp phải Mẫn Nhất Phàm?”

Lục Hàn như có như không nở nụ cười, ngay sau đó ý vị sâu xa: “Chưa chắc liền không gặp được chứ? Thật ra thì có muốn gặp hay không, hoàn toàn
quyết định bởi tâm tư của Tiểu Linh Đang a!”

Hòa Linh cũng không phủ nhận, nhưng lại mang nét cười, nàng chậm rãi
nói: “Ta còn tội gì gây phiền toái cho mình chứ? Phải biết, Mẫn Nhất
Phàm cũng không tốt để chọc như vậy.”

Lục Hàn: “Nàng thật ra rất có đạo lý.”

Hòa Linh gật đầu, “Đó là đương nhiên. A đúng rồi, hoàng thượng trước hỏi về chuyện tình ở Nam Chiếu, ta đơn giản nói một chút, có điều không có
nói chi tiết, dù sao, ta cái gì cũng không biết đâu!” Hòa Linh mặt vô
tội nháy mắt, giống như thật cái gì cũng không biết, Lục Hàn nhìn khuôn
mặt nhỏ bé của nàng, nói: “Chuyện như vậy ta đã vào cung bẩm cáo qua
rồi. Có điều. . . . . .” Lục Hàn mím môi một cái, muốn nói lại thôi.

Hòa Linh dĩ nhiên không như vậy, muốn nói cứ nói, tội gì đi như vậy?

“Vậy huynh lại muốn nói cái gì đó?”

Lục Hàn lắc đầu: “Thật ra thì cũng không có cái gì, ta chỉ cảm thấy,
giống như có gì đó không đúng lắm. Nàng xem, chúng ta nói Mẫn Nhất Phàm
là con trai của hoàng đế Nam Chiếu, nhưng mà ta lại không có chứng cớ
gì, chỉ là suy đoán. Thế nhưng cái suy đoán lại làm cho lời đồn đãi bên
ngoài Túc Hạ công chúa ái mộ Mẫn Nhất Phàm thành trong sạch. Ta cuối
cùng cảm thấy, chúng ta trong lúc vô tình giúp người khác.”

Hòa Linh cẩn thận ngẫm lại, thật đúng là có chuyện như vậy, nàng phiền
muộn: “Đây coi như là để cho người khác sử dụng sao?” Mặt buồn bã.

Lục Hàn bật cười: “Không tính là vậy. Vả lại hãy đi nhìn xem thôi.”

Vả lại hãy đi nhìn xem. Hòa Linh không thích cái từ này, nàng chu mỏ, “Ta thích đem chuyện nắm giữ ở trong tay mình.”

Lục Hàn ngắt gương mặt của Hòa Linh, Hòa Linh nhìn chằm chằm Lục Hàn, chậm rãi nói: “Huynh có phải tiện nghi quá hay không.”

Là chỉ chuyện Lục Hàn nhéo mặt nàng, cũng đừng nói cái gì đây là hành
động thân mật, Hòa Linh cảm thấy, nhéo mặt của nàng tuyệt đối không coi
là hành động thân mật gì.

Hòa Linh chính là tính tình như vậy, Lục Hàn cũng không để ý, càng nở nụ cười, nhìn y như vậy, Hòa Linh thở dài: “Huynh thật đúng là. . . . . .” Nói thật là không biết nói cái gì cho phải, Lục Hàn hết sức thân thiết: “Nếu nàng cảm thấy mình thua thiệt, có thể tới nhéo ta một cái.”

Hòa Linh mắt trợn trắng: “Ta mới không cần!”

Hòa Linh đột nhiên nghĩ đến một cái vấn đề, nàng nhìn lên nhìn xuống
đánh giá Lục Hàn, hỏi “Ta còn không có hỏi huynh, làm sao huynh đã tới?
Chú ý một chút được chứ?”

Lục Hàn nhíu mày, giọng nói hết sức nhẹ nhõm: “A, ta đã trở về cũng
không thể tới xem một chút vị hôn thê của ta, này truyền đi còn lâu mới
như lời chứ? Lại nói ta nhưng nhớ, nàng ngày hôm trước trời lạnh như
vậy, cũng tới cửa thành đón ta, nếu như ta không bánh ít đi, thật đúng
là làm cho người ta có chút cảm thấy lãnh khốc vô tình! Phải biết, ta sẽ không thể không cho vị hôn thê sắc mặt.”

Lục Hàn thật đúng là nói đạo lý rõ ràng, Hòa Linh ha ha cười lạnh, không có đem lời nói của y để ở trong lòng, chỉ là ché miệng một cái.

“Đông đông đông!” Tiếng gõ cửa vang lên, Hòa Linh kêu: “Đi vào.”

Người gõ cửa là Xảo Nguyệt, Xảo Nguyệt cầm thiệp trong tay, nói: “Tiểu
thư, đại tiểu thư Tạ Tư Nồng phủ Thừa Tướng gởi thiệp cho ngài, muốn mời ngài qua phủ tiểu tụ.”

Hòa Linh ngoáy ngoáy lỗ tai, cho là mình nghe lầm, mình khi nào có thể
cùng Tạ Tư Nồng tiểu tụ, nói ra không phải khiến người ta cười rơi răng
sao?

“Yến không tốt yến, nguyên lai nói chính là cái này.” Hòa Linh trợn trắng cả mắt.

Lục Hàn đưa tay: “Ta xem một chút.”

Đem thiệp mời cầm ở trên tay, chữ phía trên viết xinh đẹp khéo léo, Lục
Hàn cười lạnh nói: “Này cũng không phải Tạ Tư Nồng viết.”

Hòa Linh thoáng nhíu mày: “Nàng biết chữ của nàng ta?”

Lục Hàn luôn là đã gặp qua là không quên được, Tạ Tư Nồng cũng không
phải là cho tới bây giờ cũng không có đi ra mắt người, vì vậy tài nữ trứ danh, tranh chữ đều là nổi tiếng bên ngoài, không nói cái khác, đơn
giản như vậy vừa nhìn, cũng biết không phải chữ viết Tạ Tư Nồng.

Y nói: “Muốn mời người khác, dù là từ lễ phép đi lên nói, cũng nên đích
thân viết chứ? Chẳng qua ta ngược lại cũng cảm thấy, Tạ Tư Nồng cũng
không cùng nàng quan hệ tốt như vậy, sợ là nén lấy hư!”

Điểm này chẳng lẽ cần Lục Hàn nói sao? Hòa Linh đã sớm biết! Nàng hỏi Xảo Nguyệt, “Chỉ cấp ta gởi thiệp sao?”

Xảo Nguyệt lắc đầu, “Còn có mấy cái cô nương khác, ta lấy thiệp liền
trực tiếp đã tới, không biết được bọn họ tình huống bên kia, chẳng qua
ta nhìn, bọn họ cũng là sẽ đi thôi.” Lại suy nghĩ một chút, Xảo Nguyệt
vội vàng: “Ta sẽ đi ra tìm hiểu.”

Ngược lại nhanh giống như là một trận gió.

Hòa Linh cười lắc đầu, vuốt cằm nói: “Nha hoàn nhà của chúng ta thật rất có khả năng.”

Lục Hàn hết ý kiến. nam tử lạnh lung cao quý làm ra hành động mắt trợn
trắng như vậy, cũng là để cho người cảm thấy cam tâm không dứt.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *