Ngôn Tình

Quý Nữ Yêu Kiều

Chương 105 – Chương 105

Hòa Linh ở Chu phủ đợi đến gần tối mới trở về phủ, nếu như không phải hai nhà có người thân quan hệ, Hòa Linh là thật sự lười phải cùng các nàng ra cửa, giữa mùa đông, làm chút cái gì không được! Thăm người thân thật sự là lạnh, Sở lão tướng quân xuất thân là lớp người quê mùa, cũng không có xem trọng thân thích gì, về phần nói tổ mẫu Vương thị bên kia cũng là giống nhau, cộng thêm nàng lớn tuổi, bên cạnh thân cận căn bản cũng đều không có ở đây. Dần dần cũng đứt mấy phần, vài chục năm đều không cùng lão gia bên kia liên lạc. Lễ mừng năm mới tự nhiên không có dáng vẻ gì giống như thân thích đi lại, nếu nói là có, thì chính là mấy con dâu, Lan thị nhà mẹ ở Giang Nam, bọn họ qua lại cũng không dễ dàng, về phần nói Nhị phu nhân, đương nhiên cho tới bây giờ đều không xem bà là chuyện gì to tátm kể từ đó, chỉ còn nhà mẹ để của đại phu nhân và tứ phu nhân! Hòa Linh ở trong nhà tắm, nghĩ đến tình ddlqd.com hình hôm nay, gần tối lúc tới đón người, Tạ Du Vân chủ động chào hỏi, kết quả chọc cho mấy người vừa ghé mắt, Hòa Linh nhìn ra được những thiếu nữ kia đối với Tạ Du Vân có tình ý. Không nói cái khác, nhìn bộ dạng trên khuôn mặt cũng làm như người ta đoán được!

Nàng cả đời này cũng không tính toán cùng Tạ Du Vân có chút quan hệ gì, nhưng nhìn nét mặt Tạ Du Vân, rõ ràng chính là đối với nàng rất là chú ý, nghĩ đến chỗ này, Hòa Linh chỉ cảm thấy xúi quẩy. Có vài người, ngươi và y nói hơn một câu, đều sẽ cảm thấy ghê tởm! Mà Tạ Du Vân đối với Sở Hòa Linh mà nói chính là người như vậy, nàng biết mình như vậy có chút cẩn thận, mặc dù kiếp trước là kiếp trước, kiếp này là kiếp này, nhưng vẫn có chút chán ghét, là thế nào cũng đánh không lại, dù là kiếp này thì như thế nào chứ? Giống nhau đều để cho nàng không thoải mái! LÀm bộ làm tịch!

Hòa Linh dao động chân, nhìn chuông nhỏ trên chân lại vang, trực tiếp cởi ra. Chuông này nàng đeo nó cũng gần nửa năm, Xảo Âm có chút không hiểu: “Tiểu thư không thích sao?” Tiểu thư thích chuông, điểm này nàng biết!

Hòa Linh suy nghĩ một chút, thả xuống cúi đầu, Xảo Âm từ mặt bên nhìn nàng, giữa nàng lông mi thật dài vụt sáng, da óng ánh trong suốt, không nói ra được tốt đẹp!

“Mang trên chân có chút không tiện, cho người sửa đổi một chút, ta muốn làm thành lắc tay đeo, có điều lại nói, Lục Hàn người này ánh mắt ngược lại không tệ, loại chuông nhỏ tinh sảo này, nghĩ đến cũng không dễ bán!” Hòa Linh không biết có phải hay không là bởi vì gọi mình là Hòa Linh, nên đối với chuông nhưng thật ra vô cùng thích!

Xảo Âm vội vàng đáp, đem thu vào vòng chuông nhỏ, quyết định chủ ý tối nay phải sửa đổi được, trở lại cho tiểu thư xem, mặt ấm áp, cười ngọt ngào, hết sức đáng yêu! Có điều, tiểu thư cũng mười ba tuổi rồi! Người ta cô nương mười ba tuổi đều muốn bắt đầu chuẩn bị nghị hôn, tiểu thư nhà bọn họ tiểu thư. . . . . . Xảo Âm không nói ra được mùi vị!

Hai chủ tớ đang nói chuyện, liền nghe bên ngoài truyền tới tiếng âm thanh, Xảo Nguyệt đi mau mấy bước, vào cửa bẩm: “Lục hàn công tử đến, Sở Vân ngăn cản y. Người xem nên như thế nào?”

Hòa Linh nhíu mày, lúc này cảm thấy có một thị vệ thật tốt, ngươi xem, Lục Hàn như vậy cũng không vào được! Có điều, gần đây nàng có chút nhớ Lục Hàn!

“Để cho y đến phòng ngoài, ta mặc áo rồi sẽ ra!”

Chờ Hòa Linh ra ngoài, Lục Hàn tại phòng ngoài bắt đầu uống trà, y ngồi thưởng thức trà, đúng là xưng tụng bốn chữ: công tử Như Ngọc! Hòa Linh mặc áo dài bông đỏ thẫm, áo có chút lớn, có vẻ nàng người nho nhỏ, cùng lúc mới vừa tắm xong, gương mặt Hòa Linh ửng hồng, sợi tóc cũng ướt chèm nhẹp. Hòa Linh không có tính tự giác của một cô gái, ngồi vào bên cạnh Lục Hàn, Xảo Nguyệt ở bên cạnh lau tóc cho nàng!

Lục Hàn nhíu mày, ánh mắt thâm thúy: “Xem ra Tiểu Linh Đang thật không xem ta là người ngoài!”

Hòa Linh cười ha ha, không biết có phải một tia quan hệ hay không, Lục Hàn hẳn là cảm thấy có một chút lạnh. Dĩ nhiên, Sở Hòa Linh tiểu cô nương này, lúc nào cũng không thể sơ sót.

Lục Hàn sắc mặt tái nhợt, Hòa Linh nhìn y như thế, tốt bụng hỏi “Ngươi là muốn chết sao? Sắc mặt tái nhợt thành ra như vậy!”

Lục Hàn cảm thấy, Sở Hòa Linh quan tâm y, có điều sự quan tâm của nàng có chút không tầm thường, y trực tiếp đưa tay nhéo diendanlequydon.com gương mặt của Hòa Linh, Hòa Linh không có phòng bị, bị y nhéo, lập tức đổi sắc mặt, nàng hung hăng nói: “Ngươi quả nhiên muốn chết.”

Lục Hàn cười nhỏ một tiếng, y nói nhỏ: “Thân thể ta cốt cũng may, ngươi không phải lo lắng!”

Hòa Linh thật là buồn bực, mình không có biểu hiện chút nào quan tâm, người nọ là nghĩ như thế nào! Có điều nàng ngược lại lười phải nói dối, nói: “Chúc mừng phát tài, bao tiền lì xì lấy ra!” Còn chưa có ra tháng giêng, mới mùng bảy tháng giêng, dĩ nhiên muốn nhận bao lì xì. Hòa Linh nháy mắt nhìn Lục Hàn, nàng mềm mại hai má trắng nõn trong lộ ra đỏ thắm, Lục Hàn thấy, lần nữa nở nụ cười.

Hòa Linh nhướng mày một chút, không biết người này đến tột cùng muốn như thế nào.

Có điều Lục Hàn ngược lại không cho Hòa Linh nghi ngờ, chỉ thấy y chậm rãi đem bàn tay cho vào trong ngực, hẳn là thật chuẩn bị bao tiền lì xì, “Ta quả nhiên hiểu biết nàng!”

Bao tiền lì xì nhìn không nhỏ, Hòa Linh nhận lấy không chút khách khí mở ra, ngốc trệ một chút, mỉm cười nói: “Mặc dù không biết nàng như thế nào, nhưng còn phải mua chút đồ.”

Lục Hàn đưa, là sáu mảnh vàng lá tổ hợp lại với nhau một tiểu phát cài, tuy nhiên đều không lớn, nhưng là hết sức tinh xảo rất đặc biệt, không nói ra được đẹp mắt! Hòa Linh chỉ thích vật nhỏ tinh sảo như vậy, nàng cũng không dám nói, nói thẳng: “Ta rất thích! Cám ơn ngươi!”

Được Hòa Linh khen ngợi, Lục Hàn không biết tại sao tâm tình tốt lên rất nhiều! Hỏi y: “Ta giúp ngươi đeo?”

Hòa Linh trừng mắt nhìn y, “Không! Dùng!” Giọng nói âm sâm sâm.

Lục Hàn vô tội mở trừng hai mắt, mỉm cười nói: “Ta cũng không có ý tứ gì khác, có điều thấy nàng thích, liền muốn để cho nàng thử một chút, nếu như nàng không cần, thì thôi! Có điều. . . . . . Tiểu Linh Đang a, xem ra nàng năm mới trôi qua ngược lại không tệ, hẳn là phát triển vài phần!”

Khuôn mặt nhỏ bé tròn mập, tiểu cô nương vẫn là như vậy dễ nhìn nhất! Lục Hàn cảm khái nói.

“Hết cách rồi, tâm tình tốt!” Hòa Linh liếc nhìn Lục Hàn, “Chẳng qua ta ngược lại kỳ quái, năm hết tết đến rồi, ngươi không ở trong nhà tới nơi này làm chi.”

Hòa Linh nghĩ Lục Hàn có thể biết chuyện bên ngoài nhiều hơn, mặc dù trong phủ của bọn y cũng biết một chút chuyện bên ngoài, nhưng dù sao cũng chỉ là da lông, nếu như muốn biết nhiều hơn, vẫn phải là tiếp xúc loại người như Lục Hàn. Mặc dù chuyện bên ngoài cùng nàng không có quan hệ gì, nhưng Hòa Linh vẫn cảm thấy biết tất cả mới thực tế!

Lục Hàn đem khăn tay trong ngực móc ra, y mở khăn tay ra nói: “Đây là ngân châm của nàng, đa tạ nàng đã cứu ta.” Lúc ấy cũng không phải là không có chỗ khác để đi, Lục Hàn thật ra là có thể tránh thoát, nhưng trong lòng y đối với Hòa Linh có một tín nhiệm cố chấp tin tưởng, không biết tại sao, đã cảm thấy, tìm đến nàng là tốt nhất.

Mà trên thực tế, Sở Hòa Linh có thể làm được, vượt quá tưởng tượng của y!

Hòa Linh đem ngân châm thu, nói: “Thương thế của ngươi như thế nào rồi?” Ngược lại tốt bụng hỏi, Hòa Linh cảm thấy mình thật là một tiểu cô nương tốt bụng, sau khi cứu người vẫn không quên ân cần như vậy, thật là đáng khen!

Lục Hàn nhìn Hòa Linh cười híp mắt mang theo vẻ mặt nhu ý, nói: “Ta vẫn tốt, nàng không cần quá lo lắng! Có điều lại nói. . . . . .” Lục Hàn cười như không cười hỏi “Ta ngược lại thật thấy kỳ quái, Tiểu Linh Đang làm sao biết Từ Trọng Xuân!”

Hòa Linh cũng biết Lục Hàn tất nhiên sẽ hỏi cái này, nàng vòng chân trên ghế, mang theo ý cười nhợt nhạt chuẩn bị bắt đầu bịa chuyện, “Cái đó, ngươi biết, con người của ta rồi, thiên tư tốt. Nếu thiên tư tốt, tất nhiên diendanlqd.com là người người đều thích, giống như là đi bộ gặp phải một đại thúc, chính là một cao thủ võ công cao cường, lập tức đem tất cả bản lĩnh đều dạy cho ta! Lại đi, liền đụng phải một đại thẩm, nói không chừng liền là cái gì y thuật, cho nên hiện tại ta liền như vậy!”

Hòa Linh nháy mắt tiếp tục: “Mặc dù ta không biết ngươi nói cái gì Từ Trọng Xuân, nhưng có lẽ chính là người đã dạy ta!”

Lục Hàn tức xạm mặt lại, cảm thấy cũng chưa có ai lừa dối người như vậy, có thể hay không có chút thành ý, như bây giờ không có thành ý lừa dối người cũng là rất ít rồi, y nghiêm túc nói: “Lúc ấy có một ông lão đang xem náo nhiệt, người kia không phải Từ Trọng Xuân sao?” Y cười như không cười hỏi!

Hòa Linh mềm mại cười: “Đó là hoàn thượng trong sân của ta! Cái gì Từ Trọng Xuân, nếu như ngươi cảm thấy cái đó đúng, phải len lén làm cho người ta trói đi tốt lắm. Vừa đúng y niên kỷ có chút lớn, ta không quá muốn dùng người này, người mất tích đổi lại trẻ tuổi tốt hơn! Suy nghĩ một chút đã cảm thấy tốt!”

Ai không biết, Từ Trọng Xuân am hiểu nhất chính là thuật dịch dung, Hòa Linh như vậy lừa dối, đó chính là nói, Từ Trọng Xuân tất nhiên ở bên người nàng không thể nghi ngờ. Mặc dù không biết Sở Hòa Linh làm sao sẽ cùng Từ Trọng xuân dính líu quan hệ, nhưng Lục Hàn biết được, nếu quả như thật có Từ Trọng Xuân giúp một tay, như vậy Sở Hòa Linh thật sự không thể coi thường rồi! Có điều rất nhanh, chính y liền bật cười, coi như không có Từ Trọng Xuân giúp một tay, đáng chết nha đầu cũng không thể nhìn! Lục Hàn trong giây lát liền quyết định, không có ở đây hỏi tới về chuyện Từ Trọng Xuân, hỏi hơn nhiều, nàng cũng sẽ không nhiều lời, chỉ biết qua loa tắc trách mình, cần gì nghe những lời nói dối đó! Hiện tại cùng y cũng là không có quan hệ gì!

“Nàng đã không muốn nói, vậy coi như xong!” Lục Hàn cười yếu ớt: “Thật ra thì nàng biết không? Lúc nàng nói dối, cực kỳ chân thật. So với lúc nàng nói thật ra còn chân thật hơn nhiều.”

Hòa Linh lườm y một cái: “Vậy ngươi có biết? Ngươi cho đến bây giờ sống rất là tốt bị người đánh chết, hoàn toàn là bởi vì ngươi có một gia thế hiển hách, nếu như không phải ngươi có gia thế như này, sớm đã bị người đánh chết một vạn lần, thật sự là quá không đáng yêu rồi!”

Lục Hàn trong nháy mắt có chút không thích hợp, Hòa Linh nhạy bén phát hiện. Có điều nàng ngược lại cũng không biến sắc, cũng không nói nhiều hơn, chỉ mỉm cười nói: “Ngươi tìm đến ta, không phải là đến trả châm và đưa năm mới lễ vật chứ?”

Lục hàn ngón tay vuốt ve cái ly, lạnh nhạt nói: “Ta tới để hợp tác.”

Mặc dù Hòa Linh đối với chút lễ nghi không hiểu lắm, nhưng cũng biết, theo lệ thường, Lục Hàn cũng sẽ ở trong cung đến ra khỏi tháng giêng, hết cách rồi, ai bảo Lục Hàn được hoàng thượng chào đón! Y từ nhỏ đến lớn đều là như thế, muốn không biết cũng khó khăn! Chẳng lẽ, trong cung có ai để cho y không hài lòng rồi sao? Hòa Linh suy đoán, nhưng lại cũng không nói, hai người trong lúc nhất thời nhìn nhau không nói!

“Năm sau ý định của ta ra kinh, nếu như có chuyện gì, nàng có thể sai người tới trong phủ ta tìm Cao Chí Tân, y là biểu đệ của ta, có thể tin được, đem chuyện của nàng nói với y, y sẽ nói lại với ta. Khác, nếu như nàng cần giúp một tay, cũng có thể tìm y.” Lục Hàn dặn dò.

Hòa Linh cười như không cười: “Vậy cũng được muốn cám ơn Lục công tử rồi, chỉ là, ta đây vô công bất thụ lộc. . . . . .”

Lục Hàn thật sâu nhìn Hòa Linh, nói: “Nàng còn từng giúp ta. Mặc dù. . . . . . Đạp ta mấy đạp.” Cảm giác này không phải rất tốt, “Có điều, rốt cuộc giúp ta. Ta rất cảm tạ nàng! Nàng xem trọng như vậy, không có ý nào ta không chú ý?” Lục Hàn mỉm cười.

Hòa Linh đột nhiên dựa vào bên cạnh Lục Hàn, Lục Hàn sợ hết hồn, “Nàng làm gì!” Mặt thậm chí có chút đỏ ửng!

Hòa Linh bỗng cảm thấy, người này chính là con cọp giấy, người như vậy chỉ biết ngoài miệng chiếm tiện nghi, nếu như thật đến gần, y không phải tốt rồi, nàng lại đến gần mấy phần, Lục Hàn sắc mặt càng đỏ, cái loại đó hồng, quả thực là có chút không bình thường.

Nàng hồ nghi hỏi: “Ngươi chẳng lẽ có bệnh ngoài da chứ?”

Lục Hàn lập tức phun!

“Không có! Nói nhăng gì đó!” Y hòa hoãn một chút, nói: “Quy củ chút, liền tính ta tuấn tú nho nhã, nàng cũng không cần đến ddlequydon.com gần ta như thế. Nếu như nàng nghĩ gả cho ta. . . . . . Như vậy chúng ta ngược lại là có thể bàn lại!” Ánh mắt y sáng trông suốt nhìn Hòa Linh, rất có”Thật ra thì ta cũng vậy rất trúng ý ngươi” cảm giác.

Hòa Linh bĩu môi, “Gặp qua da mặt dày, chưa từng thấy qua mặt của ai da dầy như vậy. Lục Hàn, người cái này là làm gì!” Hòa Linh chọc chọc vào mặt Lục Hàn một chút, rút tay về.

Lục Hàn ngón tay nhẹ nhàng lau mặt của mình, cảm thụ hơi ấm Hòa Linh vừa rồi, chậm rãi nói: “Nàng lại muốn mưu ma chước quỷ gì rồi hả?”

Hòa Linh lắc đầu: “Làm gì có, ta chỉ là muốn nói cho ngươi biết một đại bí mật kinh thiên thôi. Ngươi xem, ngươi còn không lĩnh tình!”

Lục Hàn nhíu mày: “Đại bí mật kinh thiên. Nghĩ đến ngược lại thú vị! Vừa đúng, ta cũng có một đại bí mật kinh thiên muốn nói cho nàng, không bằng chúng ta làm một trao đổi, nàng cảm thấy tốt không?”

Hòa Linh bẻ ngón tay: “Ngươi xem, chúng ta thật đúng coi như là tâm ý tương thông rồi, cho nên, có một số việc hay là phải bù đắp nhau, ngươi nói đúng không?”

Lục Hàn mỉm cười gật đầu, chậm rãi nói: “Ta hiểu biết rõ cậu nàng bên kia một mực điều tra cái chết của Lan Vũ, muốn biết ở trong cửa hàng kia có hay không ông chủ giấu mặt.”

Hòa Linh nghe được cái này, nghiêm túc, Lan Vũ chết đi, cữu cữu quả thật tra lần nữa, nhưng lại không có bất kỳ kết quả, nghe y vừa nói như vậy, cảm thấy trong cổ họng có mấy phần tối nghĩa, “Là ai!”

Lục Hàn nói: “Cái kia ở trong cửa hàng là phủ Thừa Tướng Tạ Nhị gia. Là đồ cưới của Tạ Nhị phu nhân lúc trước, bởi vì tầm thường, mọi người cũng không tính, sau lại nói không kiếm tiền bán đi ra ngoài, tuy nói là bán, nhưng mà ta lại tra được, cũng không phải thật, mà là cho Tạ Nhị gia! Cũng chính là Tạ Thừa tướng nhị đệ. Đây là do ta lúc tra chuyện khác tìm ra, ta nghĩ, chắc đúng lúc hữu dụng với các nàng!”

Hòa Linh nghe được tất cả, nắm chặc quả đấm một cái, Tạ gia! Ha ha!

Lục Hàn vừa nói, nàng lập tức đoán được một ít gì, Tạ Nhị gia cửa hàng, Sở Hòa Chân, Lan Vũ, hình như tất cả đều là ngay cả được.

“Đêm ba mươi buổi tối có sáu gian cửa hàng bị trộm, có ba đang là nhà Chu tướng quân, còn có ba gian thân phận không rõ, nhìn thì chính là dân chúng tầm thường. Thật ra thì không phải, này ba gian cửa hàng, là phủ Thừa Tướng.” Hòa Linh đem mọi chuyện nói ra, nàng vốn tính toán nói cho Lục Hàn, mượn từ miệng Lục Hàn khiến chuyện nhanh chóng lòi ra chân tướng, nhưng ngược lại không ngờ, Lục Hàn lại mang đến tin tức như thế!

Lục Hàn nhíu mày, không nói.

“Chưởng quỹ ba gian cửa hàng nhìn không hề dính dấp, cũng không có chỗ dựa gì phía sau, càng không có ông chủ giấu mặt, nhưng bọn họ có chung một người liên lạc, chính là Trữ Vân Phi. Người này là Nhị quản gia phủ Thừa Tướng, bình thường cũng không vào mắt quyền quý, dù ở phủ Thừa Tướng, cũng là nhân vật tầm thường, nhưng kỳ thật, y là tâm phúc của Tạ Thừa tướng, Tạ Nam Đô so ra kém. Nhìn chung buôn bán của Tạ gia, đặc biệt là Tạ Thừa Tướng phụ trách buôn bán cũng có dấu vết khả nghi! Bọn họ mỗi tiệm cũng không có liên lạc với nhau, cũng không quen biết, nhưng bọn họ có chung một người phía sau màn, chính là Trữ Vân Phi. Nếu như ngươi cảm thấy hứng thú, có thể cẩn thận điều tra y, sẽ nhận được rất nhiều thứ thú vị.”

Hòa Linh biếng nhác ngồi ở trên ghế, không hề hay biết mình nói tin tức trọng yếu dường nào!

Lục Hàn nghiêm túc nhìn Hòa Linh, Hòa Linh hướng về phía y Kiều Kiều cười một tiếng, “Không nên quá sùng bái ta!”

Lục Hàn vốn là muốn nói lại ngạnh tại trong cổ họng, lập tức chỉ còn biết cười, y cười rực rỡ: “Nàng là nữ thần trong lòng của ta!”

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *