Dị Giới, Huyền Huyễn

Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 374 – Con Trùng Nhỏ Bán Trong Suốt

 

“Cậu đang tìm tôi sao. . .”

Thanh âm vừa vào tai, Dereck nhất thời cứng đờ, da cả người căng thẳng, từng sợi tóc dựng đứng lên.

Ông ta sao lại ở sau lưng mình?

Ông ta sao lại xuất hiện ở trong phòng của mình?

Phong ấn đâu?

Hiệu quả của vật phẩm thần kỳ kia đâu?

Trán Dereck mồ hôi lạnh thấm ra, theo bản năng muốn quay đầu lại nhìn.

Nhưng bản năng của anh ta ngăn trở loại hành vi này.

Mà bản năng này nguyên từ khóa dạy “thường thức quái vật” của thành Bạc Trắng cùng một ít cảnh tượng quái dị anh ta đã trải qua sau khi gia nhập đội tuần tra:

Khi có người nói chuyện ở sau lưng cậu, không cần nóng lòng xoay người!

Dereck nâng hai tay lên, giao hai nắm tay đã nắm thành quyền ở trước ngực, sau đó ở trong đề phòng cao độ, chậm rãi, từng chút một xoay thân thể nửa vòng.

Trong phòng là một mảng bóng tối thâm trầm, làm cho người ta căn bản nhìn không thấy sự vật nào, nhưng trong hai mắt Dereck, lại có một điểm ánh sáng vàng bành trướng, hóa thành hai vầng Mặt Trời thu nhỏ.

Mượn dùng năng lực “Người kỳ quang” này, anh ta thấy bên cạnh giường ngủ của mình đang có một bóng đen đang lẳng lặng ngồi.

Bóng đen nọ rất nhanh rõ ràng, lộ ra cái đầu bị bổ đôi ra theo chiều dọc!

Ở khu vực giữa, hai mảng đầu xám trắng giống như có sinh mệnh đang mấp máy, lại không thể hợp lại lẫn nhau.

Trên mặt bị cắt ra của cái đầu, chất lỏng dính dính đang nhỏ xuống từng sợi một, lại như giòi bọ co rút lên trên.

Mỗi mắt cách nhau thật sự xa, mũi bị tách ra từ giữa, màu máu tươi mới.

Nửa miệng bên trái đang mở ra, nửa bên phải lại đang đóng chặt.

Thân thể quái vật đáng sợ này, mặt trên có từng đạo vết thương đỏ sậm chằng chịt.

Vết thương không đếm được nọ dữ tợn nứt ra, lộ ra từng hàng răng dày đặc, chúng không phân biệt trước sau cùng nói ra một câu:

“Cậu đang tìm tôi sao. . .”

Nó dừng một chút, khóe miệng cùng mép vết thương toàn bộ nhếch lên:

“Cậu xem, tôi có phải thực bình thường hay không. . .”

Dereck đồng tử co rút lại, không hề nghĩ ngợi nâng hai tay đã xiết thành quyền giao nhau ở trước ngực lên, đặt ở dưới cằm, như đang cầu nguyện.

Căn phòng nhỏ hẹp bỗng trở nên sáng ngời, chùm tia sáng tinh thuần quấn quanh ngọn lửa hạ xuống từ nóc nhà, đánh vào trên người quái vật kia.

Chùm tia sáng này không sáng bằng khi Dereck sử dụng ở ngoài tháp tròn, bởi vì phong ấn nơi này, vật phẩm thần kỳ nơi này ngăn cách trong ngoài.

Nhưng ngay vào lúc này, Dereck ngạc nhiên thấy chùm tia sáng thần thánh mà mình khẩn cầu đến đột nhiên biến lớn, biến sáng đến mức làm cho hắn nhịn không được phải nhắm mắt lại.

Trong mơ hồ, trong cột sáng kia, có sự vật càng thêm tinh thuần càng thêm nồng đậm phân ly ra, giống như một người ánh sáng không có ngũ quan không có quần áo!

“Người ánh sáng” này bỗng nhiên lóe ra, bổ nhào vào trên người quái vật.

Toàn bộ “miệng” của quái vật nhất thời mở ra toàn bộ, giống như đang phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương.

Nhưng mà, Dereck không có nghe được cái gì cả.

Quái vật nọ rung rung lên kịch liệt, nhanh chóng ở trong “Người ánh sáng” thiêu đốt cùng chiếu rọi sụp đổ, biến mất như bị hòa tan.

Thời điểm nó gần như trong suốt, nơi đó đột nhiên quỷ dị xuất hiện một hư ảnh, hư ảnh mặc trường bào cổ điển màu đen, đầu đội mũ mềm đỉnh nhọn!

Hư ảnh này mắt đen, tròng mắt đen, trán rộng, khuôn mặt gầy, mang một cái mắt kính một mắt làm bằng thủy tinh.

Hắn vừa hiện lên, “Người ánh sáng” một nhiên nổ tung, trong mắt Dereck là một mảng ánh sáng trắng.

Đợi cho hắn khôi phục tầm mắt, phát hiện mình không biết khi nào đã ở bên ngoài căn phòng, ở trong hành lang có rất nhiều đèn kim loại, ở trong ánh hào quang mờ nhạt chiếu rọi.

Hắn mờ mịt nghiêng đầu, nhìn về phía trong phòng, thấy một bóng lưng cao lớn cường tráng, mặc quần dài màu sậm, khoác áo khoác màu nâu.

Phía trước bóng lưng, trên giường ngủ nguyên của Dereck, từng điểm hào quang giống như ánh bình minh nhanh ngưng tụ lên trên một cây xương đùi màu trắng, để cho nó biến thành một cây kiếm thẳng thuần trắng sắc bén.

Bên cạnh kiếm thẳng, lẳng lặng nằm một con trùng nhỏ bán trong suốt.

Nó chỉ dài bằng ngón cái, nhỏ như ngón út trẻ con, mà từng khúc màu sắc lại hoàn toàn trong suốt, mang nó phân thành rất nhiều đoạn.

Dereck liếc mắt nhìn thoáng qua một cái, không đếm cụ thể, chỉ mơ hồ cảm giác chừng mười đoạn.

Bóng người cao lớn đưa lưng về phía hắn, lấy tay cầm lấy con trùng nhỏ bán trong suốt kỳ quái kia, vừa xoay người, vừa thở dài nói:

“Thiếu chút nữa. . .”

Lúc này, Dereck rốt cuộc thấy rõ ràng gương mặt bóng người cao lớn nọ:

Người này tóc hoa râm, chỉ chải sơ, có vẻ tương đương hỗn độn, nếp nhăn khá sâu, nhưng khóe mắt cùng trán lại không có nếp nhăn, trên gương mặt còn sót lại một ít vết sẹo cũ kỹ hoặc khắc sâu hoặc vặn vẹo.

Người này mặc áo vải lanh bên trong, trên eo mang một cái dây lưng chia làm nhiều ngăn, đôi mắt màu lam nhạt thâm thúy mà tang thương, cả người như là một bộ sách tràn ngập chuyện xưa.

Dereck đầu tiên là ngẩn ra, rồi vui mừng mở miệng:

“Ngài ‘Thủ tịch’!”

Đứng trước mặt hắn đúng là “Thủ tịch” “Nghị sự đoàn sáu người” thành Bạc Trắng, tuổi hơn trăm, “Kẻ săn ma” cực kỳ mạnh mẽ Colin Iliad!

Colin nhẹ nhàng gật đầu nói:

“Chúng tôi vẫn biết tên này có vấn đề, nhưng vì để biết rõ ràng người gọi là Amon kia đến cùng có mục đích gì, tồn tại quỷ dị nào, cố ý không trực tiếp thanh trừ hắn, mà mang hắn nhốt ở đáy tháp tròn, phong ấn trong ảnh hưởng của vật phẩm thần kỳ, cùng thường xuyên để cho một ít người phi phàm có dấu hiệu mất khống chế ở cách vách hắn, đối thoại cùng hắn, xem có dẫn dắt hắn xuất hiện một ít biến hóa không bình thường hay không, từ đó được những chuyện mà chúng tôi muốn hiểu rõ.

Đáng tiếc là, thẳng cho tới trước hôm nay, hắn vẫn thực bình thường, nhưng mà, quá bình thường.

Cậu có biết, hắn vì sao sẽ đột nhiên dị biến, đột nhiên thử xuyên thấu phong ấn? Cậu cảm giác mình có gì khác với những người khác?”

Thì ra là cố ý sắp xếp mình ở cách vách đội trưởng tiểu đội thăm dò kia. . . Dereck có chút giật mình lặng lẽ vài giây rồi nói:

“Có lẽ là vì con đường phi phàm của tôi khác với những người khác, ‘Người ca tụng’ danh sách 9, ‘Người kỳ quang’ danh sách 8.”

Cũng chính là con đường “Mặt Trời”. . . Nếu ngài “Người Treo Ngược” nói không sai, gia tộc Amon là hậu duệ thần Viễn Cổ Thái Dương, mình làm cho người này xuất hiện dị biến chính là chuyện thực bình thường. . . Dereck cảm thấy mình nắm chắc được chân tướng nhất định.

Colin vẻ mặt không có biến hóa nghe xong, cao thấp đánh giá Dereck vài giây rồi nói:

“Chúng tôi vẫn theo dõi hắn, thành viên ‘Nghị sự đoàn sáu người’ thay phiên phụ trách, nhưng không nghĩ tới, hắn sẽ đột nhiên dị biến, một chút điềm báo cũng không có, hơn nữa hành động cực kỳ quyết đoán, cực kỳ kiên quyết.

Cậu vừa rồi làm cái gì ở trong phòng?”

Dereck đang nghĩ tới con đường “Mặt Trời” quan hệ cùng hậu duệ thần Viễn Cổ Thái Dương, nhất thời không phản ứng lại “Thủ tịch” đang hỏi cái gì.

Chờ sau khi rõ ràng, đầu hắn còn đang đơ đơ, thật sự nhớ lại mình vừa rồi làm cái gì.

Mình cũng đâu có làm cái gì, chính là gõ vách tường ngăn cách, ý đồ trao đổi cùng người kia. . . Trước đó, trước đó, mình đang tham gia tụ hội Tarot. . . tụ hội Tarot! Dereck bỗng nhiên ngẩn ra, cảm thấy sự việc chỉ sợ không có đơn giản như mình tưởng tượng.

Hắn rõ ràng nội dung mình nghĩ khẳng định không thể nói với “Thủ tịch”, nhưng lại không biết nên làm ra dạng vẻ mặt gì, chỉ có thể duy trì lặng lẽ cô đơn nội liễm như bình thường, suy tư rồi nói:

“Tôi gõ vào vách tường, gõ ba cái.

Ở trước đó, tôi tắt ngọn nến ở trong phòng, ở trong bóng tối tôi thử luyện tập bộ phận năng lực phi phàm của tôi.”

Colin lẳng lặng nhìn mắt của Dereck, mấy chục giây sau mới nói:

“Thực đáng tiếc, Amon lưu ở trong linh hồn của hắn không phải bản thể, hơn nữa sự việc phát sinh rất đột nhiên, chúng ta không thể được kết quả mong muốn. . .

Ở trước khi hắn dị biến, cậu có nhận thấy có chỗ nào không bình thường hay không?”

“Không có.” Dereck tương đương khẳng định lắc đầu nói.

Trong mắt Colin bỗng nhiên hiện ra hai cái phù hiệu phức tạp màu xanh đen, mang bóng dáng của Dereck chiếu rọi ở trong chúng.

Lặng lẽ gần mười giây, vị “Thủ tịch”  thành Bạc Trắng này nhắm mắt lại nói:

“Tình huống của cậu đã ổn định, không cần trị liệu nữa, có thể trở về.”

Dereck ngẩn ra rồi nói:

“Tốt.”

Anh ta nhìn “Kẻ săn ma” Colin Iliad xoay người tiến vào phòng, cầm lấy thanh kiếm thẳng thuần trắng sắc bén kia, lăn qua lộn lại kiểm tra.

Anh ta lặng yên hít vào một hơi, dọc theo lối đi bước về phía cửa ra, trên đường gặp những người trông coi lục tục tới.

Chậm rãi bước về trong nhà, đóng cửa phòng lại, hắn cẩn thận quan sát xung quanh một hồi, ngồi ở mép giường, cúi đầu thì thầm:

“Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này, ngài là chúa tể thần bí phía trên sương mù xám, ngài là vua vàng đen chấp chưởng vận may.”

“Tôi vừa trải qua một sự việc đáng sợ. . .”

Dereck mang chuyện đã xảy ra trước đó từ đầu chí cuối nói một lần, cùng đề cập tới hai suy đoán của bản thân.

Làm xong tất cả cái này, anh ta yên ổn không ít.

Mà theo căng thẳng thối lui, anh ta cảm giác được mỏi mệt mãnh liệt, vì thế nằm xuống, rất nhanh tiến vào trạng thái ngủ.

Trong căn phòng im lặng mà tăm tối, từng đạo sấm sét khi thì chiếu sáng tất cả, khi thì chìm vào trong đêm tối.

Dereck đang ngủ say ngón trỏ tay phải bỗng nhiên tự động đậy, nhàn nhã khẽ gõ vào mặt giường.

Một cái, hai cái, ba cái. . .

. . .

Sau khi chấm dứt tụ hội Tarot, bởi vì linh tính tiêu hao rất lớn, Klein không đi bói toán đặc tính phi phàm “Người sói” cùng Bình độc tố sinh vật, trực tiếp về lại thế giới hiện thực cùng đi ngủ trưa, chừng hai mươi phút sau thì tỉnh dậy, kéo bức màn ra, để cho ánh sáng xuyên thấu màn sương mang đến trong phòng ánh sáng nhất định.

Ngồi lên ghế ở trước bàn, Klein tĩnh tâm lại, tự suy xét về những việc đã làm gần đây:

“Chính yếu vẫn là tiếp tục tổng kết ‘quy tắc phải làm của Ma thuật sư’, cùng điều chỉnh dựa theo sự phản hồi vi diệu của linh tính.

Tuy tạm thời xem ở ‘Không làm biểu diễn không có chuẩn bị ‘ ‘Cần sân khấu để biểu diễn’ ‘Thiện dùng phương thức dẫn dắt đi lực chú ý của người khác để hoàn thành biểu diễn’ các quy tắc này, đều không có vấn đề gì, cứ lần lượt ‘biểu diễn’ như vậy, điều chỉnh bản thân từng chút một, mình sớm hay muộn sẽ đưa tiêu hóa ma dược tới trình độ có thể tấn thăng, nhưng loại sắm vai này là không nguyên vẹn, còn khuyết thiếu một ít ‘thủ tục’ quan trọng, sẽ làm tiến độ tiêu hóa thong thả, sẽ làm cho nó không đủ hoàn toàn, có lẽ một năm, thậm chí hai năm, ba năm mới có thể tấn thăng.

Mà Ince Zangwill sẽ không dừng lại ở tại chỗ mà chờ mình! Chỉ có nhanh chóng trở thành người danh sách cao, mình mới có tư cách báo thù!

Cho nên, sờ soạng những quy tắc ‘Ma thuật sư’ khác là công tác hàng đầu sau này, trước từ nghiệm chứng ‘ủng hộ từ người xem’ có nâng cao linh tính bản thân hay không, từ đó bắt đầu tiêu hóa ma dược tốt hơn.”

Ngay ở lúc Klein tĩnh tâm tự hỏi, bên tai hắn đột nhiên vang lên tiếng khẩn cầu hư ảo trùng điệp.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *