Lịch Sử

Quán Ăn Đêm Kỳ Lạ

Chương 108 – mười sáu

Mọi người nhanh chóng xông lên lầu.

“Rầm!”

Đá văng cửa, liền nhìn thấy bên trong hỗn độn, đồ vật đều rơi xuống sàn. Trên mặt sàn có thật nhiều vết máu, dao cũng văng ra một bên. Trừ cái đó ra, thế nhưng còn có một ngón tay đứt chảy máu “tí tách”.

Trương Thư Nghĩa lăn lộn, không ngừng kêu to, thoạt nhìn rất đau. Mà mẹ Trương Điềm lại là che mặt. Bà ta đầy mặt máu, cũng đang kêu thảm thiết không ngừng.

Tạ Nhất thấy một màn này thiếu chút nữa phun ra. Thương Khâu chạy vào giúp Trương Thư Nghĩa cầm máu. Trương Thư Nghĩa không ngừng kêu thảm, Thương Khâu nhíu mày nói:

“Không chết được.”

Trương Thư Nghĩa bị chặt đứt một ngón tay, muốn vọt tới cùng mẹ Trương Điềm liều mạng.

“Người đàn bà đê tiện! Xấu xa!”

Mẹ Trương Điềm che lại mặt khóc thút thít. Vì nơi này vẫn là Trương gia, có người vọt vào tới, mẹ Trương Điềm liền thay đổi sách lược, vội vàng giả đáng thương, bụm mặt nói:

“Lão gia! Lão gia, em cũng là bất đắc dĩ a. Nếu không phải như vậy, kẻ bệnh tâm thần kia liền phải giết lão gia… Lão gia, ngài tha thứ cho em đi, em cũng là có khổ tâm mà!”

“Bốp!!!”

Mẹ Trương Điềm nói, Trương Thư Nghĩa đã tiến lên tát mạnh. Trương Thư Nghĩa bị chặt đứt ngón tay, mẹ Trương Điềm bị đánh trúng vết thương trên mặt. Hai người đồng thời kêu thảm thiết một tiếng, đều phi thường đau.

Trương Thư Nghĩa lại gào thét:

“Người đàn bà ác độc!! Quỷ giết không được mày, tao muốn giết mày!!!”

Mẹ Trương Điềm hô to cứu mạng. Trương Thư Nghĩa quả thực đã mất đi lý trí, muốn bóp chết đối phương.

Tạ Nhất nhìn đến màn hỗn loạn này tức khắc đau đầu. Thương Khâu cũng thực đau đầu, cho nên trực tiếp ra tay, đem hai người đánh hôn mê.

Mọi người xoa xoa cái trán, đều cảm thấy thập phần đau đầu, đem mẹ Trương Điềm cùng Trương Thư Nghĩa tách ra.

Tạ Nhất nói:

“Hiện tại làm sao đây?”

Thương Khâu nghĩ nghĩ, âm trầm nói:

“Hạ kết giới.”

Náo loạn lớn, cũng đã là đêm khuya, Thương Khâu đem mẹ Trương Điềm ném về phòng, sau đó hạ kết giới, bảo đảm tuyệt đối không ai có thể từ ngoài kết giới tiến vào. Trong phòng chỉ còn lại có mấy người bọn họ canh giữ. Lúc này lại thêm một tầng phòng thủ, thoạt nhìn hẳn là không có sơ hở.

Trương Thư Nghĩa bên kia, sáng sớm cũng không có như trong tưởng tượng làm ầm ĩ, cũng không có đi liều mạng với mẹ Trương Điềm.

Không biết sao trong sơn trang đột nhiên tới một nhóm người, là người của Khang Hưởng Dược Nghiệp. Bọn họ tới còn mang đến rất nhiều thiết bị linh tinh đi gặp Trương Thư Nghĩa.

Tạ Nhất có chút buồn bực.

Trương Thư Nghĩa ngày hôm qua mới vừa chặt đứt ngón tay, hôm nay phải bàn chuyện làm ăn sao? Đây thoạt nhìn không quá phù hợp thực tế. Hơn nữa Trương Thư Nghĩa còn vô cùng lo lắng cùng những người đó gặp mặt. Thấy thế nào cũng không giống như là làm buôn bán, ngược lại như là muốn bảo vệ mạng.

Tạ Nhất thấy rất kỳ quái. Nghê Anh chủ động nói:

“Tôi đi xem, hỏi thăm tin tức.”

Tạ Nhất vội vàng nói:

“Chú ý an toàn.”

Nghê Anh cười nói:

“A nha, Tạ Nhất quan tâm tôi sao?”

Tạ Nhất:

“……”

Không cẩn thận đã bị đùa giỡn.

Thương Khâu lại là nhàn nhạt nói:

“Có cần gọi điện thoại cho Kiều Trạch Viễn không? Nói cho hắn biết cậu ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ?”

Nghê Anh nhanh phất tay nói:

“Đừng đừng đừng, không cần, không cần. Tiểu Kiều máu ghen rất nhiều. Tôi làm xong còn phải đi về với Tiểu Kiều nhà tôi nữa. Vốn là tới vớt tiền, ai biết khó giải quyết như vậy?”

Nghê Anh thực mau ra khỏi kết giới, ra khỏi phòng. Trong phòng chỉ còn lại có Tạ Nhất, Thương Khâu, Trương Xu, Mười Sáu, còn có Lương Khí.

Mẹ của Trương Điềm bởi vì bị kinh hách, vẫn luôn nằm ở trên giường, cũng chưa tỉnh lại.

Trương Xu chân lại gãy xương, lần thứ hai bị thương nặng, sinh hoạt khẳng định sẽ không ảnh hưởng, nhưng chân hoặc nhiều hoặc ít không bằng trước kia.

Bất quá Trương Xu hiện tại đã khôi phục không ít, sắc mặt không tái nhợt, chỉ là nằm không thể đứng, rốt cuộc chân rất đau.

Tạ Nhất nói:

“Cậu trước đó gặp cái gì? Nhìn thấy người nào không?”

Trương Xu lắc đầu nói:

“Không có, sau khi Mười Sáu ra ngoài vẫn luôn thực bình thường. Một cái bóng đen đột nhiên liền vọt vào, tôi căn bản không thấy mặt. Chân tôi trực tiếp bị đá. Ai u, thật là đau chết tôi. Sau đó một chút tôi liền bị đánh hôn mê, cũng chưa kịp phản kháng.”

Trương Xu bị thương không nhẹ, còn có chút chấn động não. Mười Sáu vẫn luôn chiếu cố Trương Xu, nói:

“Ngài đi nghỉ ngơi trong chốc lát thôi.”

Trương Xu cũng có chút mệt mỏi, chuẩn bị đi nghỉ ngơi, bất quá không có rời khỏi phòng. Phòng của mẹ Trương Điềm rất lớn, một gian đặt giường ngủ, bên cạnh còn có thư phòng, một buồng tắm, một buồng vệ sinh, một nơi tiếp khách. Mẹ Trương Điềm ngủ trên giường, Mười Sáu liền đưa Trương Xu đi thư phòng. Thư phòng có một cái sô pha vừa lúc có thể nằm xuống nghỉ ngơi.

Trương Xu ngủ xong, Mười Sáu mới từ thư phòng ra tới, cũng đi vào phòng khách ngồi xuống. Hắn trầm mặt, sắc mặt thực âm u, tựa hồ muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng cái gì cũng không có nói.

Tạ Nhất lần đầu tiên thấy Mười Sáu muốn nói lại thôi, muốn hỏi tình huống như thế nào, có phải Trương Xu thương thế không tốt lắm hay không?

Kết quả lúc này Nghê Anh đẩy cửa tiến vào, còn tưởng rằng có cái gì cắn mông hắn, thoạt nhìn hấp tấp. Nghê Anh vào tới, mọi người vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn, hỏi:

“Làm sao vậy?”

Nghê Anh vô cùng lo lắng nói:

“Tôi đã nghe được!”

Tạ Nhất vội vàng nói:

“Nghe được cái gì?”

Lúc này, mẹ Trương Điềm đi ra, nói:

“Tôi muốn đi tắm rửa một chút.”

Tạ Nhất nói:

“Đừng rời khỏi nơi này là được, có kết giới, người bên ngoài không thể tiến vào.”

Bà ta đã sợ hãi, tất nhiên sẽ không tùy tiện rời đi, vào buồng tắm, đóng cửa lại, cũng không có khóa cửa, thực nhanh có tiếng nước truyền ra.

Mọi người thấy mẹ Trương Điềm đi tắm, liền hỏi Nghê Anh rốt cuộc chuyện gì xảy ra.

Nghê Anh thấp giọng nói:

“Khang Hưởng Dược Nghiệp giống như không bình thường.”

Nghê Anh vừa rồi đi hỏi thăm về Khang Hưởng Dược Nghiệp. Hắn quan hệ rộng, hỏi thăm thực dễ dàng.

Khang Hưởng Dược Nghiệp chính là một công ty kinh doanh ngành y dược, ông chủ rất trẻ tuổi, tài năng đầy hứa hẹn vân vân…

Nhưng Nghê Anh vừa rồi còn đi nghe lén một chút, thế nhưng phát hiện sự tình khó lường. Nghê Anh nói:

“Những người đó đang nói cái gì mà Mười Sáu không nghe chỉ huy……”

Hắn nói như vậy, ánh mắt tất cả mọi người đều tụ tập ở trên người Mười Sáu. Mười Sáu biểu tình thực bình tĩnh.

Nghê Anh vội vàng nói:

“Không phải Mười Sáu này, là Mười Sáu kia.”

Tạ Nhất nói:

“Mười Sáu trước Mười Bảy?!”

Nghê Anh gật đầu nói:

“Đúng vậy, chính là Mười Sáu đó.”

Mười Bảy là vật phẩm thí nghiệm, dùng linh lực của Thương Khâu làm thành. Nhưng bởi vì hắn bản thân có khuyết điểm, thuốc ức chế lại bị Tạ Nhất uống, cho nên Mười Bảy xem như thất bại. Mỗi Mười Bảy mặc kệ lợi hại thế nào, cuối cùng đều là tự bạo mà xong đời.

Mười Sáu nghe nói là một vật phẩm thất bại. Bất quá rốt cuộc thất bại như thế nào cũng không ai biết, cả Lý Kiệt cũng không biết.

Mười Sáu rất bí mật, không ai nhắc tới hắn. Hắn rốt cuộc là cái gì cũng không rõ ràng lắm. Mà người công ty Khang Hưởng Dược Nghiệp đột nhiên nói đến Mười Sáu, lại còn nói Mười Sáu không nghe chỉ huy.

Nghê Anh nói:

“Người công ty Khang Hưởng Dược Nghiệp cùng Trương Thư Nghĩa nói cái này, còn nói muốn diệt trừ Mười Sáu.”

Tạ Nhất kinh ngạc nói:

“Trương Thư Nghĩa cùng bọn họ có quan hệ gì?”

Thương Khâu nhíu nhíu mày, nói

“Trương Thư Nghĩa không phải tu giả, cũng không có linh lực, những người đó vì cái gì muốn cùng Trương Thư Nghĩa hợp tác?”

Nghê Anh lắc lắc đầu, nói:

“Cái này không biết. Bất quá người Khang Hưởng Dược Nghiệp nói chỉ cần Trương Thư Nghĩa hợp tác, bọn họ có thể bảo đảm Trương Thư Nghĩa an toàn.”

Tạ Nhất nói:

“Vậy Trương Thư Nghĩa có giá trị gì?”

Mọi người đều không biết cái này, chỉ có thể tiếp tục đi điều tra.

Thương Khâu gọi một cuộc điện thoại cho Phùng Tam. Phùng tam quen biết rộng rãi, nhờ hắn đi điều tra Khang Hưởng Dược Nghiệp là tốt nhất. Tốc độ làm việc của Phùng Tam gia không phải thổi phồng, chỉ nửa giờ liền đem tư liệu gửi đến. Thương Khâu mở mail đã có toàn bộ tư liệu của Khang Hưởng Dược Nghiệp.

Khang Hưởng Dược Nghiệp có phòng thí nghiệm riêng, tài chính thực sung túc. Tổng giám đốc Khang Hưởng Dược Nghiệp hiện tại là kế thừa vị trí của cha hắn sau khi Tổng giám đốc tiền nhiệm qua đời. Hắn kế thừa chỉ mới ba năm, xem như tuổi trẻ tài cao, thành tựu đã vượt qua toàn bộ thành tựu cả đời của người cha. Hiện tại công ty phát triển không ngừng, hơn nữa đã tính toán mở rộng kinh doanh sang lĩnh vực khác. Trừ cái này ra, mặt khác đều thực bình thường, nhìn không ra có cái gì không bình thường.

Mọi người xem tư liệu, đều thấy có chút kỳ quái. Bọn họ trong lòng hồ nghi lại không thể giải đáp.

Lúc này Trương Xu xoa con mắt từ bên trong thư phòng đi ra. Mười Sáu nhanh đứng lên, đi đỡ Trương Xu nói:

“Đại nhân, làm sao vậy?”

Trương Xu nói:

“Ồ, không có việc gì, muốn đi WC mà thôi.”

Mười Sáu đỡ Trương Xu chuẩn bị đi WC, Tạ Nhất đột nhiên nói:

“Người tắm rửa kia còn chưa có ra tới sao? Đã một giờ rồi?”

Nghê Anh nói:

“Phái nữ tắm rửa chính là chậm.”

Tạ Nhất nghe hắn nói như vậy, lại nhìn nhìn gương trang điểm như phụ nữ của hắn, cảm thấy đặc biệt kỳ quái. Tạ Nhất nói:

“Vì an toàn, chúng ta vẫn là đi hỏi một chút thôi.”

Nói xong đứng lên, Tạ Nhất đi đến cửa gõ gõ.

“Cốc cốc cốc.”

“Trương phu nhân? Bà xong chưa?”

Bên trong không có âm thanh, Tạ Nhất lại đề cao giọng nói:

“Trương phu nhân!?”

Bên trong vẫn không có âm thanh, Tạ Nhất tức khắc có chút kỳ quái, lại dùng sức gõ gõ cửa. Bất quá lúc này Thương Khâu đã đứng lên, bước đi lại, nói:

“Đừng gõ.”

Hắn nói, trực tiếp đẩy cửa ra. Bởi vì mẹ Trương Điềm sợ hãi, cho nên đi tắm rửa không có khóa cửa, bọn họ đẩy cửa ra liền nhìn thấy mẹ Trương Điềm ngồi ở trong bồn tắm, ngửa đầu, giống như ngủ rồi, nhắm mắt lại. Tạ Nhất nhanh quay người lại, nói:

“Hù chết người, là ngủ rồi?”

Thương Khâu lại không có lảng tránh, híp hai mắt nhìn chằm chằm bồn tắm, nói:

“Đã chết.”

“Cái gì!?”

Tạ Nhất thiếu chút nữa nhảy dựng lên, chạy nhanh lại xem.

Mẹ Trương Điềm không có mặc quần áo, ngồi ở trong bồn tắm, ngửa đầu, thoạt nhìn như là ngủ, bất quá đến gần thấy không phải, bởi vì biểu tình bà ta dị thường thống khổ. Mặt nhăn nhó, tóc ướt, lại còn có dấu hiệu sặc nước, giống như bị dìm xuống nước.

Không chỉ như vậy, phía sau bồn tắm còn ném rất nhiều tờ giấy, đều là bị tẩm ướt. Cái này làm cho Tạ Nhất liên tưởng đến loại hình phạt đem trang giấy ướt phủ lên trên mặt người.

Tạ Nhất giật mình nhìn một màn này.

Mẹ Trương Điềm đã chết, hơn nữa trước khi chết đã chịu tra tấn. Không chỉ như vậy, HunhHn786 sự tình xảy ra ở trong kết giới, không có người phá vỡ kết giới. Từ đầu tới đuôi, chỉ có Nghê Anh một mình ra vào kết giới.

Tạ Nhất giật mình nói:

“Như thế nào… Tại sao lại như vậy?!”

Thương Khâu không nói gì, bất quá sắc mặt không tốt, trực tiếp đi mở cửa phòng, phất tay hủy kết giới, từ bên trong đi ra.

Tạ Nhất nhìn Thương Khâu đi, cũng nhanh rời đi, đuổi theo nói:

“Đi nơi nào?”

Thương Khâu nói:

“Đi tìm Trương Thư Nghĩa.”

Tạ Nhất đi theo hắn. Bọn họ đi vào biệt thự của Trương Thư Nghĩa, quả nhiên nghe được Trương Thư Nghĩa hô to.

“Quỷ!! Quỷ!! Quỷ!! Là quỷ tìm tới! Cứu mạng…”

Tạ Nhất cùng Thương Khâu chạy nhanh vào biệt thự, bất quá Trương Thư Nghĩa êm đẹp, trừ bỏ đã bị cắt một ngón tay.

Trương Thư Nghĩa sắc mặt trắng bệch, trên mặt đất rớt một tờ giấy, mặt trên viết mấy chữ to.

Tao thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho mày!

Mẹ Trương Điềm đã chết, Trương Thư Nghĩa thành đối tượng cuối cùng bị trả thù. Hiện tại chỉ còn lại có một người còn sống, tất nhiên Trương Thư Nghĩa nhận được thiệp chúc mừng.

Thương Khâu nhìn thiệp chúc mừng, nói:

“Nơi này không an toàn, người kia ở chỗ này, chúng ta cần đem Trương Thư Nghĩa chuyển dời đến chỗ an toàn.”

Tạ Nhất có điểm ngốc.

Chuyển dời đến nơi an toàn. Nhưng sao nghe có điểm… không đáng tin cậy? Dù sao trong quá trình dời đi khẳng định rất nhiều sơ hở, như vậy mới là không an toàn!

Bất quá Trương Thư Nghĩa nghe lại đặc biệt tán đồng, nói:

“Đúng đúng đúng! Tôi không thể ở chỗ này đợi! Tôi phải rời khỏi nơi này! Đi đến nơi an toàn.”

Thương Khâu nói:

“Thu dọn một chút đồ vật, buổi tối liền đi.”

Tạ Nhất càng thấy kỳ quái.

Thương Khâu nói xong, quay đầu rời đi, nói là muốn đi chuẩn bị một chút đồ vật. Tạ Nhất nhanh đi theo hắn ra khỏi biệt thự, nhỏ giọng nói:

“Thương Khâu? Chuyện gì xảy ra? Thật sự muốn mang Trương Thư Nghĩa rời khỏi đây?”

Thương Khâu không có lập tức nói chuyện, mà là mang theo Tạ Nhất trở về phòng. Đóng cửa lại, thế nhưng còn hạ một tầng kết giới, lúc này hắn mới nói:

“Trong chúng ta… có nội gián.”

Tạ Nhất hoảng sợ, nói:

“Chúng ta? Chuyện này không có khả năng đâu!”

Mọi người đều là hiểu tận gốc rễ. Nuốn nói ai không biết, khả năng chính là Lương Khí. Tạ Nhất không quá quen thuộc Lương Khí. Bất quá Lương Khí là sư phụ Thương Khâu cùng Nghê Anh, cũng là cha nuôi bọn họ, cứ như vậy, hẳn cũng là người quen thuộc. Nhưng mà Thương Khâu lại nói trong bọn họ xuất hiện nội gian, Tạ Nhất vẻ mặt không thể tin tưởng.

Thương Khâu ngồi xuống, thoạt nhìn thực trấn định, nói:

“Em cẩn thận ngẫm lại…… lần đầu tiên phát sinh ngoài ý muốn là khi nào?”

Lần đầu tiên phát sinh ngoài ý muốn là sau khi Trương Xu gọi điện thoại cho bọn họ. Trương Xu bị tập kích, mẹ Trương Điềm bị bắt đi.

Tạ Nhất có chút hồ nghi nhìn Thương Khâu, Thương Khâu lại nói:

“Anh hạ cái kết giới kia, trên đời này khẳng định chỉ có sư phụ mới có thể phá, không có người nào có thể đột phá kết giới.”

Thương Khâu nói chuyện rất tự tin, cũng rất có uy tín, khiến người ta tin tưởng. Tạ Nhất cũng tin tưởng năng lực của Thương Khâu. Nói cách khác, kẻ thần bí cũng sẽ không ăn trộm năng lực Thương Khâu biến thành Mười Bảy.

Thương Khâu nói:

“Căn bản không có khả năng có người phá kết giới, càng đừng nói có người phá kết giới mà anh còn không biết.”

Tạ Nhất nghĩ nghĩ, nói:

“Anh là nói……”

Thương Khâu gật gật đầu nói:

“Lúc ấy người kia ở trong vòng kết giới, cũng chính là ở trong chúng ta.”

Tạ Nhất hồ nghi, nói:

“Nhưng Trương phu nhân chết, thời điếm đó chúng ta đều ở bên nhau, bàn luận về Khang Hưởng Dược Nghiệp.”

Thương Khâu cười nhẹ một tiếng, nói:

“Không. Có một người không có ở cùng chúng ta, hắn lúc ấy ở thư phòng nghỉ ngơi.”

Tạ Nhất kinh ngạc thiếu chút nữa hô lên.

“Trương Xu?!”

Thương Khâu gật gật đầu. Nhưng mà trong ấn tượng của Tạ Nhất, Trương Xu là thiên sư thực không đáng tin cậy, thuật pháp gà mờ, làm người cũng gà mờ, có điểm qua loa lỗ mãng, ngày thường lại rất nhiệt tâm, giống như là đứa trẻ ngây ngô. Nếu nói là Trương Xu giết người, Tạ Nhất như thế nào cũng không dám tin tưởng.

Người kia nghĩ ra được biện pháp để mẹ Trương Điềm cùng Trương Thư Nghĩa giết hại lẫn nhau. Không chỉ như vậy, hắn còn ở hôn lễ cắt rớt đầu vị hôn phu Trương Điềm, chém rớt ngón tay Trương Điềm sau khi cô ta đã chết. Những việc này nghe đều phi thường đáng sợ.

Tạ Nhất nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không có khả năng là Trương Xu. Bởi vì Trương Xu cũng không phải loại người kinh khủng như vậy. Nhưng mà phân tích chi tiết đáp án lại rất đơn giản, chỉ có Trương Xu khả năng cao nhất. Tạ Nhất nói:

“Sao…… Trương Xu muốn làm như vậy?”

Vừa nói ra, Tạ Nhất cũng minh bạch. Trương Xu… cũng họ Trương, rất có thể chính là thiếu gia năm đó bị bắt cóc. Bởi vì có dị năng bị đưa đến bệnh viện chịu nhiều khổ, cuối cùng bị bức bách lựa chọn tự sát, dùng dây thép cắt đứt cổ mình. Hết thảy cách chết của mọi người đều là vì trả thù. Cắt đứt đầu, cắt đứt ngón tay, còn là có bị nhấn chìm, tất cả đều là tiểu thiếu gia trả thù.

Thương Khâu nói:

“Cho nên anh mới muốn Trương Thư Nghĩa dời đi, cố ý cho hắn một sơ hở, bố trí một cái bẫy cho hắn nhảy xuống.”

Tạ Nhất nói:

“Nhưng… xem ra tiểu thiếu gia thực thông minh, cái bẫy này, hắn sẽ nhảy xuống sao?”

Thương Khâu cười một tiếng, nói:

“Nhất định sẽ như vậy.”

Hắn nói, dừng một chút, lại nói:

“Hắn vì báo thù, đã giết đỏ cả mắt rồi. Trương Điềm, người năm đó trong bọn bắt cóc, còn có mẹ Trương Điềm đều đã chết, chỉ còn lại có Trương Thư Nghĩa. Hết thảy người khởi xướng, em nói hắn sẽ vứt bỏ sao?”

Tạ Nhất nghe, trong lòng có chút trầm.

Đương nhiên sẽ không từ bỏ. Bởi vì giọng nói bị bóp méo kia cũng nói, chỉ có như vậy mới có thể trọng sinh…

Thương Khâu nói:

“Mấy người trước sát nghiệp có thể nói là vì báo thù. Nhưng mặc kệ như thế nào, hắn chỉ cần giết cha ruột liền sẽ bị trời phạt, đây là không thể nghi ngờ.”

Tạ Nhất gật gật đầu, nói:

“Vậy, cũng chỉ có thể làm như thế.”

Hai người chuẩn bị một phen, thực mau mọi người đều nghe nói Thương Khâu muốn đem Trương Thư Nghĩa rời đi. Trương Xu kinh ngạc nói:

“Rời đi? Quá không an toàn.”

Bất quá Thương Khâu đã quyết định, những người khác đều vô pháp thay đổi. Mọi người đành phải nghiêm mật kế hoạch một chút, sau đó chuẩn bị buổi tối đem Trương Thư Nghĩa đi.

Trời tối mọi người làm chuẩn bị cuối cùng. Bọn họ chuẩn bị đem Trương Thư Nghĩa đến vùng ngoại thành, cách nơi này rất xa. Tuy nói là biệt thự của Trương Thư Nghĩa, bất quá Trương Thư Nghĩa không nói cùng người khác, thực bí mật. Đó là hắn nơi ông ta giấu tình nhân.

Hơn mười một giờ, Trương Thư Nghĩa liền trùm kín mít, từ biệt thự đi ra, giống làm ăn trộm nhanh lên xe. Tạ Nhất lái xe, Thương Khâu ngồi ở ghế phụ, thực mau mọi người liền chuẩn bị xuất phát.

Trừ bỏ xe bọn họ, còn có xe Nghê Anh cùng Lương Khí đi theo, Thương Khâu cố ý để Trương Xu ở lại. Trương Xu không có phản đối, thực sảng khoái liền đáp ứng, dù sao hắn còn gãy chân.

Xe thực mau chạy ra khỏi sơn trang Trương gia, hướng vùng ngoại thành. Cơ hồ là hai đầu thành phố, lái xe hơn ba giờ mới đến, hơn nữa vẫn là tình huống không kẹt xe.

Tạ Nhất lái xe từ sơn trang ra. Thương Khâu ngồi ở trên ghế phụ, trên xe cũng có kết giới. Trương Thư Nghĩa thực sợ hãi, ngồi ở trên ghế sau, không ngừng nhìn đông nhìn tây, tựa hồ đang xem xem có gì bất lợi hay không.

Xe đi ước chừng hơn hai giờ, đã tiến vào vùng ngoại thành, còn hơn nửa giờ là có thể tới biệt thự của Trương Thư Nghĩa. Dọc theo đường đi đều phi thường bình thường, không có bất luận cái gì không ổn phát sinh.

Tạ Nhất trong lòng có chút sốt ruột.

Chẳng lẽ Trương Xu không có cắn câu. Nếu là từ bỏ báo thù còn tốt. Nhưng nếu hắn nhìn ra bẫy rập, cho nên mới không có nhảy vào, như vậy liền không dễ dàng đối phó!

Trương Thư Nghĩa nhỏ giọng nói:

“Nhanh lên, nhanh lên, lập tức liền tới rồi, tới rồi liền an toàn!”

Tạ Nhất không dám nhấn ga, sợ Trương Xu không kịp nhảy vào bẫy rập. Kết quả ở ngay lúc này, Tạ Nhất đột nhiên nhìn thấy trước mắt có cái gì nhoáng lên, như là một con mèo. Bóng đen chợt xuất hiện, Tạ Nhất giẫm phanh lại.

“Két!!!”

Xe liền cấp tốc ngừng lại. Trương Thư Nghĩa hô to vì va chạm ngón tay bị thương.

“Làm sao vậy!? Làm sao vậy!”

“Im lặng!”

Thương Khâu không kiên nhẫn quát khẽ một tiếng. Trương Thư Nghĩa lập tức im miệng, nhưng biểu tình phi thường sợ hãi, nhìn trái nhìn phải, sợ có thứ gì lao tới.

“Meo, meo.”

Tạ Nhất nhẹ nhàng thở ra, nói:

“Thì ra là một con mèo hoang.”

Nói xong, Tạ Nhất một lần nữa khởi động xe, lái xe tiếp tục đi về phía trước. Bởi vì đêm đã khuya, trên đường căn bản không có xe, bọn họ chạy tốc độ không tính quá nhanh.

Kết quả ở ngay lúc này, thình lình nghe tiếng động lớn. Cây cối ven đường đột nhiên cấp tốc sinh trưởng, đột nhiên nhánh cây dài ra.

“Rầm”

Nhánh cây trực tiếp đánh vào xe, Tạ Nhất chỉ cảm thấy một lực rất lớn đánh úp, tức khắc cảm giác đầu váng mắt hoa, trước mắt một mảnh tối đen, lập tức liền lâm vào hôn mê.

Thời điểm mơ mơ màng màng, Tạ Nhất nhìn thấy một bóng người, từ trong bóng tối chậm rãi đi ra. Chân hắn tựa hồ có chút không nhanh nhẹn. Chờ hắn đi tới gần, Tạ Nhất lúc này mới rõ ràng chân hắn bị thương, chống gậy bước đi có một chút gian nan.

Là Trương Xu……

Xe đã xảy ra va chạm, hàng ghế phía trước Thương Khâu cùng Tạ Nhất tức khắc hôn mê bất tỉnh. Trương Thư Nghĩa bị đụng phải một chút, đau đến gọi bậy, nhưng cũng không có ngất xỉu, mà là bị đè ở trong xe.

Thời điểm xe va chạm lật nghiêng, Trương Thư Nghĩa bị kẹp trúng đùi, căn bản không có biện pháp tự mình bò ra ngoài, gian nan hô to:

“Cứu mạng, cứu mạng.”

Bất quá xe của Nghê Anh cùng Lương Khí còn chưa có đuổi tới, tất nhiên không có người hỗ trợ.

Lúc này, bóng đen từng bước một đi tới, phát ra âm thanh lộc cộc. Hắn rất chậm rất chậm đi tới. Trương Thư Nghĩa ở trong xe, từ cửa sổ xe nhìn ra, đầu tiên thấy được chân người kia cùng cái gậy. Ngay sau đó người kia chậm rãi cúi đầu, khom lưng hướng về phía Trương Thư Nghĩa cười rộ lên, nói:

“Ông ổn chứ, cần giúp không?”

Là Trương Xu!

Trương Thư Nghĩa nhìn thấy Trương Xu, thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói:

“Cậu là Trương thiên sư, mau mau đem tôi ra ngoài, chúng tôi bị đâm xe!”

Trương Xu cười cười, nói:

“Được a.”

Hắn nói, bất quá không có động thủ, chỉ là hơi chút nâng nâng tay, liền nghe được Trương Thư Nghĩa khóc rống kêu rên. Chân Trương Thư Nghĩa bị kẹt không động đậy. Trương Xu giơ tay, cả người Trương Thư Nghĩa liền bị kéo lên. Giống như có một lực vô hình túm ra, Trương Thư Nghĩa đau đớn, chân muốn xé đứt.

“A!”

Trương Thư Nghĩa hô to một tiếng, rốt cuộc từ phía dưới xe bị túm ra. Trương Thư Nghĩa gào thét lớn, ngã trên mặt đất, không ngừng thở phì phò. Trương Xu ngồi xổm trước mặt, cười tủm tỉm nhìn Trương Thư Nghĩa, nói:

“Thế nào?”

Trương Thư Nghĩa thở phì phò, nói:

“Cảm… cảm ơn… Chúng ta nhanh đi thôi!”

Trương Xu nói:

“Đi như thế nào? Xe còn đây, Tạ Nhất cùng Thương Khâu còn ở bên trong.”

Trương Thư Nghĩa vội vàng nói:

“Đừng động bọn họ! Xe một lát liền nổ! Nhanh rời khỏi nơi này! Cậu đưa tôi đến biệt thự đi, tôi cho cậu tiền! Cậu muốn bao nhiêu tiền liền có bấy nhiêu tiền!”

Trương Xu cười cười, nói:

“Đúng không? Bất quá tôi không cần tiền, tôi chỉ muốn……”

Hắn nói còn chưa xong, đột nhiên sau cổ bị một vật nhọn kề vào. Thương Khâu xuất hiện ở sau lưng Trương Xu, nói:

“Vậy cậu muốn cái gì? Mạng sao?”

Trương Xu nhướng mày, bất quá không có quá kinh ngạc, nói:

“Tôi liền biết đây là một cái bẫy.”

Vừa mới còn bị đè ở phía dưới xe hôn mê bất tỉnh, Tạ Nhất cùng Thương Khâu đã tỉnh lại. Kiếm gỗ đào của Thương Khâu để ở cổ Trương Xu.

“Nếu biết, vì cái gì còn muốn lại đây?”

Trương Xu cười cười, nói:

“Bởi vì có bẫy, thật giống như là thiêu thân lao đầu vào lửa, tôi đương nhiên là có lý do mới tới.”

Tạ Nhất nói:

“Cậu thật là thiếu gia năm đó?!”

Trương Xu cười cười, nói:

“Không…… tôi không phải, hắn đã chết.”

Tạ Nhất cho rằng hắn nói thiếu gia năm đó không lực phản kháng đã chết, chỉ là nhíu mày nhìn Trương Xu.

Lúc này, đột nhiên người trên mặt đất đứng lên, thân hình chậm rãi duỗi ra, thế nhưng trở nên cao lớn.

“Roẹt”

Người bị Trương Xu ném trên mặt đất thế nhưng không phải Trương Thư Nghĩa, mà là Lương Khí. Lương Khí cười cười, nói:

“Kỹ thuật diễn của tôi không tệ chứ?”

Trương Xu cười cười, nói:

“Suýt nữa khiến cho tôi tin.”

“Suýt nữa?”

Tạ Nhất có chút giật mình, nói:

“Cậu là có ý tứ gì?”

Trương Xu bị Thương Khâu dùng kiếm gỗ đào khống chế cũng không có bất luận phản kháng gì, nói:

“Tôi biết Trương Thư Nghĩa hiện tại ở cùng Nghê Anh.”

Tạ Nhất nhíu mày nói:

“Nếu cậu biết, vì cái gì còn muốn lại đây chui đầu vô lưới?”

Trương Xu cười cười, nói:

“Trước khi trả lời, trước hết nghe tôi kể một câu chuyện, các người sẽ cảm thấy hứng thú.”

Mọi người đều có chút hồ nghi nhìn về phía Trương Xu, nhưng mà Trương Xu lại bắt đầu nói HunhHn786.

Năm đó tiểu thiếu gia ở bệnh viện tự sát, người khác cho rằng tiểu thiếu gia đã chết. Nhưng mà kỳ thật đây mới là giải thoát thật sự. Tiểu thiếu gia sống lại, hắn có được dị năng tái sinh như là một người bất tử. Hắn từ chỗ nhà xác chạy thoát ra ngoài, rốt cuộc tìm được đường sống trong chỗ chết.

Lúc đó tiểu thiếu gia bất quá là đứa bé bảy tuổi, hắn tuy rằng tuyệt vọng, tuy rằng phẫn hận, nhưng không có bất luận năng lực gì, thậm chí cơ hồ muốn sống cũng không nổi nữa.

Trương Xu cười tủm tỉm nói:

“Các người biết không, hắn bị đói hai lần, chịu đựng thống khổ nội tạng tiêu hóa nội tạng. Tổng cộng hai lần, nhưng hắn không chết được. Trong tuyệt vọng trung, mang theo vô hạn tuyệt vọng trọng sinh……”

Sau đó, ông trời thương tình, tiểu thiếu gia rốt cuộc học được cách sống tạm. Tuy rằng vẫn thực nghèo khổ, nhưng có thể tự mình sống sót. Thật là vạn hạnh.

Cũng là ông trời mở mắt, Trương Thư Nghĩa bởi vì gây ra sự cố, Trương gia xuống dốc, rốt cuộc có báo ứng.

Thời điểm Trương gia sắp phá sản, Trương Thư Nghĩa thấy được tiểu thiếu gia. Trong lúc vô tình, hắn thấy được tiểu thiếu gia vốn đã chết ở bệnh viện. Trương Thư Nghĩa lúc ấy sợ hãi, nhưng trong lòng loáng thoáng bắt đầu tin tưởng đứa con này thật sự có thể chết. Bởi vì sau khi tiểu thiếu gia chết không lâu, bệnh viện đột nhiên nói thi thể tiểu thiếu gia không thấy, tìm không được.

Trương Xu cười ha ha lên, nói:

“Trương Thư Nghĩa cáo già xảo quyệt, liền dùng một ít lời thân tình nói lừa gạt đứa nhỏ! Nói đứa nhỏ tin tưởng hắn, muốn đứa nhỏ về nhà, mấy năm nay phi thường nhớ đứa nhỏ, linh tinh… Mà đứa nhỏ ngốc kia thế nhưng tin. Cũng là vì quá nhỏ, nhìn thấy cha ruột quỳ gối trước mặt, không ngừng nhận sai, không ngừng tát miệng, đứa nhỏ mềm lòng. Vì thế đứa nhỏ ngốc đi theo Trương Thư Nghĩa trở về Trương gia. Các người biết kế tiếp đã xảy ra sự tình gì không?”

Tạ Nhất nghe đến đó, trong lòng đã mơ hồ không muốn nghe tiếp, khẳng định không phải sự tình tốt. Trương Thư Nghĩa không biết làm cái việc trời đánh gì.

Trương Xu tươi cười rất bình tĩnh, giống như đang thong thả ung dung đọc truyện.

“Trương Thư Nghĩa đem đứa nhỏ ngốc mang về, nhưng không có mang về nhà. Ông ta liên lạc với một ít người của Khang Hưởng Dược Nghiệp.”

Tạ Nhất kinh ngạc nói:

“Khang Hưởng Dược Nghiệp?!”

Trương Xu gật gật đầu, nói:

“Trương Thư Nghĩa khi đó phá sản, mà đứa nhỏ ngốc thế nhưng là có được dị năng, giá trị nghiên cứu rất cao. Vì thế Trương Thư Nghĩa nổi lên lòng xấu xa, đem kia đứa nhỏ ngốc bán cho công ty Khang Hưởng Dược Nghiệp, làm chuột bạch thực nghiệm, hơn nữa còn làm trò cho người công ty Khang Hưởng Dược Nghiệp xem. Ông ta trực tiếp dùng dao nhỏ đâm con mình, tùy ý đứa con kêu rên, giãy giụa, xin tha, đều không có tác dụng…… Đứa bé sống sờ sờ đã bị Trương Thư Nghĩa súc sinh giết chết. Bất quá các người cũng biết, hắn sẽ không chết. Đứa bé bị giết chết quả nhiên sống lại, người của công ty Khang Hưởng Dược Nghiệp phi thường cao hứng, vui vẻ trả tiền Trương Thư Nghĩa mua đứa bé kia. Sự tình phía sau, không cần tôi nói, các người cũng biết đã xảy ra cái gì.”

Tạ Nhất nghe chỉ cảm thấy khắp cả người phát lạnh. Trương Xu nói:

“Cho nên, tôi muốn Trương Thư Nghĩa chết. Ông ta so với đám người Trương Điềm thuê bắt cóc, nói dối hãm hại người còn đáng giận hơn.”

Môi Tạ Nhất giật giật, nói:

“Trương Xu……”

Trương Xu cười nói:

“Được rồi, hiện tại tôi có thể trả lời các người.”

Tạ Nhất có điểm ngốc, thiếu chút nữa theo không kịp nhịp độ Trương Xu nói chuyện.

Trương Xu hảo tâm nhắc nhở.

“Vì cái gì tôi biết hắn không phải Trương Thư Nghĩa, lại vẫn là lại đây?”

Thương Khâu nhíu nhíu mày, Trương Xu cười nói:

“Bởi vì, muốn giết Trương Thư Nghĩa, không phải tôi a!”

Hắn nói như vậy, Thương Khâu đột nhiên thấp giọng nói:

“Không xong.”

Lúc này di động của Thương Khâu đột nhiên vang lên, là Nghê Anh gọi tới. Trương Xu cười nói:

“Tiếp điện thoại đi.”

Thương Khâu đem điện thoại tiếp, giọng Nghê Anh dồn dập nói:

“Thương Khâu! Không tốt! Con mẹ hắn, đáng giận… Mười Sáu giết Trương Thư Nghĩa rồi!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *