Truyện Ma

Quả Cam Luân Hồi

Chương 5 – Chương 5

Đường Tiểu Uyển vẫn rất xem thường sự gan dạ của Hạ Thi Đình , gan dạ gì mà thiếu chút nữa đã bị dọa cho sợ đến mức tè ra quần .

“Cái gì , không có cảm giác sợ hãi những con ma bình thường , vậy nếu gặp phải ác quỷ thì sao?”. Ngải Giai lo lắng hỏi.

“Quyển sách đó không còn tác dụng bảo vệ gì nữa , phải sợ thế nào thì sợ như thế , mà sẽ còn sợ hơn”. Đường Tiểu Uyển nói xong bèn chuồn mất , còn trơ lại Ngải Giai vẫn đờ đẫn suy nghĩ ngộ nhỡ Hạ Thi Đình gặp phải ác quỷ thì sẽ rơi vào tình trạng như thế nào .

Hạ Thi Đình đắc ý bước ra từ trong nhà vệ sinh , thời khắc cô gần như ngộ nhận mình là đại sư bắt ma , là nhân vật đạo cô cỡ thần đồng , chẳng bao lâu thì có thể đánh khắp thiên hạ mà không có địch thủ.

Cô ngân nga hát quay lại văn phòng , sợ gì cảnh vương lôi nhăn mặt nhíu mày nữa chứ . Đang đi thì có một người đàn ông trên tay bê cái hộp giấy đựng đồ dùng văn phòng dáng vẻ ủ rũ trông như hồn bay phách lạc xuất hiện trên lối đi trước mặt . Cô thoạt nhìn là biết đó là người đàn ông xui xẻo vừa bị công ti nào đó trong tòa nhà này sa thải .

Hạ Thi Đình rất đồng cảm với người đàn ông này , nhìn dáng dấp anh ta cũng không còn trẻ nữa , cộng thêm bộ dạng ngây ngô kia của anh ta có thể nhận ra người như anh ta muốn tìm việc làm mới là việc vô cùng khó khăn , đoán chừng gánh nặng gia đình cũng không nhỏ , chưa biết chừng vợ ông ta cũng đã chạy theo người đàn ông thành đạt khác rồi không những thế còn có thể chỉ vào mũi anh ta mà chửi : “Anh là thằng đàn ông vô tích sự , ngay cả gia đình cũng nuôi không nổi , đúng là tôi năm đó đui mù nên mới lấy anh”.

Cô đang chìm vào ảo giác vô cùng bi thảm về thân thế của người đàn ông kia , người đàn ông sắp đi lướt qua vai cô , nhưng lối đó quá nhỏ anh ta lại cúi đầu không nhìn đường , nên dã va vào Hạ Thi Đình , anh ta ngẩng đầu bối rối nhìn cô , không nói lời xin lỗi , lại tiếp tục đi về phía trước.

Hạ Thi Đình đột nhiên vui vẻ , vết đen ở trung đường người đàn ông kia giống như bị quệt mực nước , nếu không phải là gặp ma thì nhất định là hóa trang , chẳng trách số phận anh ta đen như vậy . Theo ghi chép ở chương 10 cuốn Đường môn đạo thuật toàn tập , anh ta nhất định là đã gặp phải 1 ác quỷ siêu đẳng mới có thể thành ra như vậy .

Cô lập tức chạy theo người đàn ông kia , nếu cô không vì dân trừ hại , người đàn ông kia nhất định sẽ bị ma lấy mất mạng .

Hạ Thi Đình cầm lọ nước đuổi ma , cẩn thận dán cái bùa lên trước lông mày . quả nhiên trước mặt người đàn ông kia có hai bàn tay nắm chặt cà vạt của anh ta , lôi anh ta đi về phía tầng thượng.

Người đàn ông thất nghiệp đã bị lôi đến ban công , lát nữa thôi sẽ có người đàn ông trung niên thất nghiệp nản chí nhảy từ tầng thượng xuống tan xương nát thịt . Mọi người sẽ đều nói là vì áp lực xã hội quá lớn lại cộng thêm chuyện bị mất việc làm , không chịu nổi nên mới nhảy lầu . nhưng thực tế là anh ta bị một con ma lôi xuống , tuy rất bất lực nhưng anh ta không hề muốn chết. Trên thế giới này người không có tiền đồ không ít , hơn nữa không phải ai cũng có thể trở thành tỉ phú , cũng không phải nhà nào cũng hạnh phúc , vợ con đều ngoan ngoãn . Anh ta tuy đã bị xa thải thế giới vẫn còn biết bao công việc , vẫn còn rất nhiều ông chủ không lọc lõi sẽ nhận anh ta làm thủ kho vì sự thật thà của anh ta. Anh ta đấu tranh, vật lộn , lùi lại phía sau , nhưng bàn tay dính máu ở cà vạt vẫn ngoan cố , hằn học lôi anh ta về phía trước , nhất định phải kéo anh ta xuống dưới bằng được.

Người đàn ông thất nghiệp này đã tuyệt vọng. Anh ta không kêu gào, cũng không thể trốn chạy, cơ thể tuy bị khống chế nhưng trong đầu lại ý thức mình đang bước từng bước tiến lên tầng thượng. Vẻ mặt đau buồn giống như xuống địa ngục, nhìn bộ dạng này người ngoài đều sẽ hiểu lầm anh ta đã đánh mất lòng kiên định thực tâm tìm cái chết cho nên rất nhiều người nhảy lầu đều chết rất oan uổng.

Hạ Thi Đình kịp thời xuất hiện , đứng sau giơ tay ra , phun nước đuổi ma lên bàn tay dính máu bám trên cà vạt kia , quát to : ”Làm ma còn hung hăng càn quấy như vậy, có ta đây , không cho phép ngươi giết người tràn lan.

Lời lẽ của cô đầy tinh thần trọng nghĩa, nếu Đường Tiểu Uyển ở đó nhất định sẽ biểu dương dáng vẻ này của cô rất giống hình tượng đạo cô cứu rỗi thế giới. Theo lí mà nói chủ nhân của bàn tay kia phải lập tức biến thành hình dạng trước lúc chết, sau đó sẽ tan thành mây khói mới đúng , nhưng chủ nhân của bàn tay kia lại không hiện thân.

Cô đang buồn bực xoay xoay lọ nước đuổi ma xem có phải đã cầm nhầm không mà tại sao không có một chút tác dụng nào? Đúng lúc đó cái lọ choang 1 tiếng rồi vỡ tan , trong giây lát phía trước xuất hiện một luồng sức mạnh cực lớn tiến tới bóp chặt cổ cô, một giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai : “Muốn chết à, một chút đạo hạnh đó mà cũng dám xía vào chuyện của ta?”.

Hạ Thi Đình nhìn thấy một bóng người đầm đìa máu không phân biệt được là quỷ đực hay quỷ cái nát thành mấy mảnh xuất hiện trước mặt. Cơ thể ác quỷ đó đã bị dập nát thảm hại, chỉ có đôi tay là đang bóp chặt cổ cô, một cảm giác sợ hãi vô cùng mãnh liệt dâng lên trong lòng cô. sự sợ hãi làm cho cô không kịp suy nghĩ, cô thét lên một tiếng long trời lở đất.

Ác quỷ đó không thèm để ý , luồng sức mạnh kéo cô về phía trước : “Các người xuống bầu bạn với ta nhé!”. Giọng nói đó rất uốn éo , vừa lạnh lẽo vừa ươn ướt lọt vào lỗ tai, khiến người ta hận một nỗi không thể bịt tai lại.

Lúc này cô mới biết mình quá khinh địch, đọc sách đạo thuật mấy ngày đã hống hách đòi lộng hành thiên hạ là chuyện hoang tưởng, nhưng cái giá của việc đạo cô khinh địch sắp phải trả bằng mạng sống rồi.

Ác quỷ một tay kéo tóc Hạ Thi Đình , một tay kéo cà vạt của người đàn ông thất nghiệp kia lên tầng thượng. Hai người giống như hai con rối bị giật dây không thể chống cự, trong lòng Hạ Thi Đình sợ hãi đến cùng cực , còn đầu óc thì trống rỗng, chỉ cảm thấy tức giận khi bị ai đó túm tóc nhưng cô không nhớ tại sao lại bị túm như vậy.

Đúng vào lúc Hạ Thi Đình sợ đến mức cứng đờ, một chân đã lơ lửng trong không trung, sắp rơi xuống thành bánh nhân thịt ở trên sân thượng, thì sau đột nhiên có một cánh tay chìa ra, chắn ngang trước mặt rồi ôm lấy eo cô, kéo mạnh cô về phía sau , còn người đàn ông thất nghiệp kia đã rơi xuống ngay trước mắt Hạ Thi Đình.

Lúc anh ta rơi xuống Hạ Thi Đình nhìn rõ có một bóng người dập nát cưỡi trên cổ người đàn ông thất nghiệp, dường như ác quỷ đang rất vui mừng hưởng thụ cú rơi này, chỉ có ánh mắt hung hãn là vẫn đang nhìn chằm chằm vào Hạ Thi Đình, kèm theo một chút bất lực nhìn người phía sau lưng cô.

Đó là ác quỷ độc ác , cô chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt của con ma nào độc ác như vậy, đây là một ác quỷ vô cùng hung dữ.

“Em không sao chứ! Đang yên đang lành tại sao lại muốn tự sát, nếu không thích anh thì cũng không cần phải phản ứng thái quá như vậy!”. Giọng nói đó dồn dập vang lên, đánh thức Hạ Thi Đình phản ứng trở lại. Cô không còn chìm trong cảm giác mơ hồ nữa, đầu óc cũng bắt đầu hoạt động. Cô dần thoát khỏi sự hoảng sợ và lấy lại tinh thần.

Anh chàng cao to đẹp trai trước mặt cô chính là Vương Lôi. Trông anh đáng yêu và chân thành biết bao! Lớp lông măng trên mặt anh mềm mại phát ra ánh hào quang giống như 1 thiên sứ. Lúc này cô hiểu rằng có thể sống thật tốt biết bao, cái chết thật đáng sợ, cô cảm động và ngả đầu vào ngực Vương Lôi, ôm lấy anh khóc nức nở như 1 đứa trẻ.

Vương lôi cảm thấy mình đã trở thành anh hùng trong chốc lát. Vừa rồi anh chỉ lặng lẽ đi theo Hạ Thi Đình và người đàn ông này lên ban công , anh thực sự không thể tin mình đẹp trai như vậy lại có thể thua dưới tay người đàn ông đứng tuổi vừa già vừa xấu vừa sa sút tinh thần vừa chán nản nhìn giống như tài xế lái xe bus kia. Hạ Thi Đình sao có thể coi trọng người đàn ông đó, cùng anh ta đến ban công tâm sự được chứ?.

Vương Lôi đã phải chịu sự kích động lớn nhất trong đời. Anh lén nhìn Hạ Thi Đình và và người đàn ông thất nghiệp, quả nhiên thấy rõ họ sắp cùng nhau nhảy lầu, mới vội vàng lao như bay đến. Trời ơi! Đúng là khẩu vị của Hạ Thi Đình rất kì quái, cá tính đặc biệt, dù thế nòa cũng không cần phải chết vì tình cùng với loại đàn ông ủ rũ đã trong trạng thái rơi tự do rồi.

Nhìn Hạ Thi Đình đang khóc như mưa, thật không giống như muốn tự sát mà vui mừng khi thoát khỏi cái chết. Anh không hề ý thức được sự lợi hại của mình, nếu không phải vì anh là người sinh ra có dương khí vượng khác thường khiến ma quỷ cũng phải chạy trốn, thì vừa rồi không chỉ có 1 người rơi xuống mà là 3 người.

Hạ Thi Đình không nói , anh cũng không hỏi vì sao cô muốn nhảy lầu. Phía dưới rất nhiều người tập trung chứng kiến cảnh nhảy lầu.

Vương Lôi cùng Hạ Thi Đình bước ra từ phòng bảo vệ, sau khi xác nhận Hạ Thi Đình không quen biết gì với người đàn ông nhảy lầu kia, anh mới thở phào nhẹ nhõm. May mà anh không thua trong tay loại đàn ông này, nếu không sẽ không còn chút tự tôn nào, có thể mình cũng đã nhảy xuống từ chỗ này rồi.

Bảo vệ đang chuẩn bị thả họ ra, một người bảo vệ thu giọn hiện trường mặt trắng bệch vừa chạy vào, lắc đầu nói: “Hôm nay không dám ăn cơm nữa!”.

“Người đó sao có thể rơi đến mức biến thành thịt băm chứ?”.

“Đúng đấy tôi thấy thật kì lạ, tòa nhà này tuy khá cao nhưng nhảy xuống như vậy cũng chưa đến nỗi như thế, gần như thành 1 miếng bì lợn dán trên mặt đất, mà đây là vụ thứ 3 trong tháng này rồi đấy’.

“Suỵt, cậu muốn thôi việc à, nhắc chuyện này làm gì, cần gì biết đến vụ nhảy lầu thứ mấy, bây giờ áp lực với mọi người rất lớn, nghĩ không thông cũng rất bình thường, đừng bao giờ nói lại chuyện này nữa”. Người bảo vệ đứng mắng.

Người bảo vệ trẻ tuổi không dám lên tiếng, nhưng cũng không phục: “Tôi đã nói tòa cao ốc này có ma, không lâu trước đây mới rơi thang máy, một cô gái đã bị chết, mấy ngày nay lại có người nhảy lầu, cứ tiếp tục như vậy, tôi thà về quê làm ruộng cũng không muốn làm ở đây nữa”.

Hạ Thi Đình nghe rõ từng câu từng chữ, quay đầu lại hỏi: “Người nhảy lầu đầu tiên ở tòa cao ốc này có phải là một người đàn ông không?”.

“Sao cô biết, đây là bí mật mà! Đó là chuyện của một tháng trước rồi, là một ông chủ phá sản, nhảy từ tầng thượng xuống”. Người bảo vệ trẻ tuổi thật thà tiếp lời, nhưng lại bị bác bảo vệ lớn tuổi lôi đi.

“Đó là công ti gì vậy?”. Hạ Thi Đình vội vàng hỏi với theo.

“Hình như là công ti vận tải Trường Nhuận”. Nhiều chuyện chắc là bản chất của người bảo vệ trẻ tuổi này.

Hạ Thi Đình và Vương Lôi cùng bước ra khỏi phòng bảo vệ, cô lẩm bẩm trong mồm: “Công ti vận tải Trường Nhuận, phá sản, được, phen này cọp không ra oai ngươi tưởng ta là con mèo ốm, không khử được ngươi ta sẽ không mang họ Hạ nữa”.

..

Vương Lôi nhìn thấy ánh nhìn khác thường trong mắt cô, cảm thấy hơi sợ nên trốn đằng sau, dáng vẻ đó của cô gần như không cần hóa trang cũng có thể đóng vai ma nữ trên tivi.

Về đến nhà, Hạ Thi Đình không hề chú ý đến chuyện chiếc tivi đã bị vỡ, chui thẳng vào phòng đọc cuốn Đường môn đạo thuật toàn tập kia. Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai đều cảm thấy rất sợ hãi, chỉ nhìn nhau, lơ lửng sau lưng Hạ Thi Đình, xem cô vì sao lại chăm chỉ nỗ lực học như vậy, lẽ nào muốn thi lấy bằng chứng nhận đạo thuật cấp 6 sao?.

“Nhìn dáng vẻ cô ta giống như như đã bị ác quỷ khiến cho sợ hãi”. Khả năng quan sát của Ngải Giai rất cao.

“Đường Tiểu Uyển có vẻ không tin : “Không thể! cô ấy xui xẻo, nhưng ác quỷ không nhiều, mười tòa cao ốc cũng chưa chắc có 1 con, sao cô ấy có thể gặp được”.

“Chẳng phải cô nói bát tự của cô ấy xấu khác người sao? Người như vậy không gặp thì ai có thể gặp, không cần đoán nữa, nhất định là gặp ác quỷ rồi, chút nữa thì cái mạng cũng không giữ được”.

Hạ Thi Đình bị người khác nhìn thấu từng chân tơ kẽ tóc, tức giận cầm lọ nước ra nói với họ: “Các người còn nói nữa, tôi sẽ phun vào các người đấy!”.

“Lấy nước hoá trang để dọa ma à? Loại nước hóa trang này tôi vừa mới dùng thử, sắp hết hạn rồi. Cô hãy chú ỷ hình ảnh cùa mình một chút có được không, như vậy mà đi trên phố, cũng không sợ người khác cười nhạo cô là thổ dân xuất thần từ châu Phi hay sao?”.

Ngải Giai vẫn thản nhiên nói.

Hạ Thi Đình giận dữ đập tay xuống bàn trang điểm: “Nếu tôi không trừ khử được ác quỷ kia, tôi không mang họ Hạ nữa. Hôm nay hắn đã kéo tóc tôi, lôi tôi lên đến tận tầng thượng. Khốn khổ kiểu tóc mới của tôi, tốn mất bao nhiêu tiền để làm, lại bị hắn ta kéo hỏng, mà hắn còn giết người tràn lan nữa, lại còn chế giễu tôi là đồ kém cỏi. Tôi nhất định phài khử được hắn ta, hồn ma lão chủ phá sản biến thái kia”.

Đường Tiểu Uyển thấy ý chí chiến đấu sục sôi của Hạ Thi Đình, lạnh lùng nói: “Cô lấy cái gì để khử ông ta? Đạo hạnh của cô bây giờ yếu đến mức ngay cả ác ma bình thường cũng đánh không nổi, nói gì đến sự oán hận cùa một người phá sản tự sát, thiếu chút nữa là cô bị hại chết, cô đúng là một người không có khả năng bẳm sinh, lại có bát tự cực xấu nữa!”.

Hạ Thi Đình không chịu khuất phục, cô lật mở sách soàn soạt: ‘Tôi không tin tôi không thu phục được ông ta, nhất định tôi phải tìm ra cách”.

Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai nhìn dáng vẻ nóng vội muốn báo thù rửa hận đến mê muội của Hạ Thi Đình, chi biết lắc đầu thở dài, họ chui ra ngoài qua cửa thông gió, thoát khỏi Vương Lôi, đi tìm Hàn Tử Nghi tán gẫu.

Hạ Thi Đình bước ra khỏi phòng sau khi đã ngồi lì cả đêm ở đó. Hàn Tử Nghi vô cùng vui mừng đã dậy từ rất sớm vì hôm qua là lần đầu tiên nói chuyện được với ma nữ, vừa nhìn thấy Hạ Thi Đình hai mắt thâm quầng như gấu trúc đi ra từ phòng ngủ, anh giật mình hoảng sợ, một lát sau mới nói: “Đọc sách cả đêm, chăm chỉ thật, nếu chăm chỉ như thế từ trước, có thể đã sớm thi đỗ vào trường đại học Bắc Kinh hay Thanh Hoa rồi”.

Nhưng Hạ Thi Đình không hề nổi giận, chỉ ngâm nga một điệu nhạc rồi nói: “Tôi đã tìm ra cách đối phó với hắn ta rồi, trong sách nói có cách đối phó với loại ác ma này”.

“Chỉ dùng cách tự học này bắt ma có phải là quá ít kĩ thuật không”. Xem ra sau một đêm nói chuyện với Ngải Giai, Hàn Tử Nghi như đã hiểu rõ như lòng bàn tay chuyện cùa Hạ Thi Đình.

“Vậy phải làm thế nào?”. Hạ Thi Đình liếc Đường Tiểu Uyển đang đánh đu dưới bóng đèn, nói kháy: “Lẽ nào anh còn có thể hi vọng chị ta dạy cho chút gì đó, khỏi cần đi, muốn chị ta dạy, chi bằng tự học”.

Lúc ăn cơm, Hạ Thi Đỉnh thắp mấy nén hương cho Ngải Giai và Đường Tiểu Uyển. Hàn Tử Nghi và Ngài Giai thì ở đó không ngừng nói chuyện, chi có Vương Lôi ngạc nhiên đứng đó. Vương Lôi không hiểu nổi vì sao ăn cơm mà phải tiến hành nghi thức cổ quái như vậy, cũng không hiểu Hàn Tử Nghi vi sao trong chốc lát có thể giống như kẻ mẩt trí, liên tục nói chuyện một mình với không khí, lại còn cười cười rất phong tình nữa.

Đường Tiểu Uyển vì có thể tiếp cận Hạ Thi Đình đang ăn cơm, dặn dò cô đội cho Vương Lôi cái mũ để che bớt cái trán của anh lại, đừng tán dương khí khắp nơi, trán gì mà cứ phát quang chẳng ra sao cả, như vậy hai con ma nữ đáng thương Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai này mới dám xuất hiện trước mặt Vương Lôi.

Hạ Thi Đình tiện tay lấy cái khăn sợi trải trên sofa chùm lên đầu Vương Lôi đang ăn cơm. Vương Lôi không biết vi sao phải chịu đại lễ này, còn cho rằng cô lại nổi tính trẻ con trêu chọc mình, vi thế tinh nghịch ngầng đầu, nhưng lại thấy Hạ Thi Đình đang cãi nhau với không khí.

“Sao cô biết cách này của tôi không được, tôi đã đọc sách rồi, đây là một trong những cách khả thi nhé”.

Đường Tiểu Uyển nén giận giải thích: “Cô đi đâu để tìm thi thể của ác quỷ này, nếu hắn ta đã hỏa táng thì cô phải lật tìm bãi tha ma, cô có biết bãi tha ma có bao nhiêu oan hồn không? Cô thì nhỏ bé như vậy, muốn chết cũng không cần chết như thế”.

Lòng Hạ Thi Đình đã quyết, nhất định phải làm bằng được chuyện này: “Chị đừng khuyên tôi, nếu tôi không tiêu diệt nổi hắn ta, tôi sẽ ăn không ngon, ngủ không yên. Việc gì phải lo, tôi đem theo Vương Lôi, để anh ta làm vệ sĩ cho tôi”.

“Vương Lôi cũng không phải là bùa hộ mệnh vạn năng. Cô cứ khăng khăng kéo anh ta đến chỗ âm khí u ám đó, lâu dần cũng sẽ tổn hao dương khí của anh ta, dễ, khôi phục lại mới khó.. Hạ Thi Đình, làm đạo cô cũng không thể vô liêm sỉ như vậy”.

Vương Lôi ở bên cạnh nghe thấy nhắc đến tên mình

Có một tin vui là ông chủ của công ti vận tải Trường Nhuận kia nghe nói vẫn chưa hỏa thiêu, như vậy thì không cần trực tiếp đến bãi tha ma lục tìm hộp tro cốt, nhưng vào trong nhà xác ăn trộm thi thể cũng là một chuyện vô cùng khó khăn. Hạ Thi Đình đưa mắt nhìn hai lao động thực thụ trên bàn ăn, có hai người đàn ông cao to trên dưới mét tám ở bên cạnh, việc di dời thi thể không còn là vấn đề nữa.

Vương Lôi không biết âm mưu cỉa cô, nhưng Hàn Tử Nghi đã nhìn thấy biểu hiện của Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai, anh thấy Hạ Thi Đình dõi mắt vào mình thì biết sắp có chuyện không hay, vì thế quay đầu sang chỗ khác:

“Cô đừng nghĩ đến chuyện kéo tôi đi làm chuyện nguy hiểm gì đó, tôi không phải là bùa hộ mệnh”.

“Đi một lần, trả một trăm đồng, thế nào?”.

“Đừng hòng, mạng của tôi chỉ đáng giá một trăm đồng sao?”. Hàn Tử Nghi không dễ lừa như Vương Lôi.

Hạ Thi Đình giơ tay chi lên trên ý tăng thêm tiền: “Hai trăm, ba trăm? Ái chà, anh đừng tham lam như thế chứ, chẳng qua là đi cùng tôi một chuyến. Bốn trăm? Ha ha, anh vẫn chưa gật đầu, lẽ nào là muốn năm trăm? Năm trăm thì anh đi cướp ngân hàng nhé! Anh xem, diễn suốt đêm trên tivi được bao nhiêu tiền hà? Được rồi, anh đã muốn sáu trăm đồng, vậy thì chúng ta không cần thương lượng nữa”.

Cô nhảy đến bóp cổ Hàn Tử Nghi còn đang ở đó với khuôn mặt không chút biểu cảm, không hề động lòng vì tiền, nghiến răng nghiến lợi nói: “Một nghìn đồng, chi có một nghìn đồng, cao hơn nữa tôi thà nhảy lầu chết rồi đi tìm ác quỷ kia đánh giáp lá cà, cũng không cần anh giúp đỡ nữa”.

Hàn Tử Nghi vẫn ngồi yên như không hề bị động lòng vì quyền thế, đột nhiên nhảy lên ghế, chỉ vào Hạ Thi Đình nói to: “Một nghìn đồng, cô tự nói ra nhé, tôi không hề cướp tiền từ ví của cô, thỏa thuận xong”.

Anh ta vỗ vào bàn rất kêu, Hạ Thi Đình mặt lạnh như tro, cô đã phải hao tổn quá nhiều tiền, thậm chí cô còn thấy đau hơn là đâm vào tim cô một nhát.

Cô chậm chạp ngồi lên ghế sofa, tiếp đó cầm lấy điều khiển ti vi theo thói quen bấm một cái, nhưng rất lâu không có phản ứng, tivi hình như có chút là lạ, sao lại có mấy vết nứt, cô tức đến sùi bọt mép, quay đầu lại nhấn mạnh từng từ với Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai: “Có phải là các người làm không?”.

Đường Tiểu Uyển cúi đầu giả vờ không nghe thấy, Ngải Giai vừa chỉ vào Đường Tiểu Uyển vừa đưa mắt ra hiệu chuẳn bị chuồn đi. Nếu Ngải Giai cho cô biết là vì Đường Tiểu Uyển nhìn thấy một người đàn ông mặc quần cộc nên đã bổ một nhát kiếm đánh hỏng ti vi, không chừng Hạ Thi Đình vừa bị hao tổn ví tiền quá nhiều kia sẽ liều mạng với Đường Tiểu Uyển.

Đúng lúc này, Vương Lôi đứng dậy, nói với Hạ Thi Đinh: “Không sao, hỏng rồi thì đổi cái khác, chiếc tivi này cũng quá cũ rồi, bây giờ anh gọi điện để họ mang một chiếc tinh thể lòng HD đến, treo lên cho em”.

Tiếp đó Vương Lôi lấy ví tiền ra, đếm một nghìn đồng đưa cho Hàn Tử Nghi: “Được rồi, cầm tiền của con gái cũng không sợ gặp ác mộng sao? Sau này chuyện cùa Hạ Thi Đình cũng chính là chuyện cùa tôi, bất cứ khi nào Đình Đình cần trả tiền tôi sẽ thay mặt”.

Vương Lôi sau khi làm xong một loạt công việc, lấy di động ra gọi: “ông chủ à? Đúng, tôi chính là nhân viên mới đến hôm qua đã trả lương ngược cho ông, tôi muốn xin nghỉ, có gì thì trừ lương, được thôi được thôi! Thích trừ thì trừ! Tôi và Hạ Thi Đình đều muốn nghỉ, một ngày trừ bao nhiêu tôi sẽ trả bù ông gấp hai”.

Tiếng ông chủ gào lên ở đầu đằng kia: “Đừng cho rằng có tiền là đã tài giỏi, tôi không cần tiền của cậu, các người cút đi cho tôi”.

Sắc mặt của Vương Lôi trở lên tái mét, anh quát vào điện thoại: “Bây giờ tôi đang muốn chứng minh có tiền mua tiên cũng được, ba mươi phút nữa, tôi muốn mua lại công ti của ông, sau đó hàng tháng sẽ trả lương cho ông, bây giờ tôi tự cho mình và Hạ Thi Đình nghỉ, ông làm gi được nào?”.

Sau khi nói xong câu này, anh gọi một cuộc điện thoại khác, người nghe điện thoại đầu kia chắc chắn đang cúi rạp mình.

“Giúp tôi mua lại một công ti, trong vòng ba mươi phút mà không làm được, thì sau này đừng gặp tôi nữa”.

Vương Lôi nói xong lập tức cúp điện thoại.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *