Truyện Ma

Quả Cam Luân Hồi

Chương 4 – Chương 4

Ngải Giai lại bắt đầu lẩm bẩm năm đó mình là người phong cách, thu hút biết bao nhiêu người. Hạ Thi Đình không để ý cô ta, cầm vòi hoa sen bắt đầu xả nước phun lên đầu hai kẻ say rượu, khiến cho cả hai tỉnh táo hơn một chút.

Trong mắt Hàn Tử Nghi, người con gái hung dữ, đáng ghét có kiểu tóc xấu xí, giống như con gà tây hai đao trong phim Thực thần (Phim hài có Châu Tinh Trì đóng) đang cầm con dao có thể phun nước cứa vào mặt mình.

Nhưng trong mắt Vương Lôi đó lại là một cô gái tóc dài ngang vai, vô cùng phong tình, đẹp mê hồn như đức mẹ đang cầm một ống nước nhỏ bón nước chăm sóc mình.

Cảnh tượng này đã khiến trái tim mềm yếu của Vương Lôi bị rung động mạnh mẽ. Anh cảm thấy mình đã yêu say đắm người con gái đẹp như đức mẹ này, vì thế mới đưa tay ra muốn chạm vào bàn tay ấy, gọi một câu vô cùng thắm thiết: “Tiên nữ”, khiến Hạ Thi Đình suýt nữa đánh rơi cả vòi hoa sen.

Hạ Thi Đình đang đau đầu ngồi trên ghế sofa sau khi đã gột sạch hai người đàn ông. Trái tim mềm yếu của cô không nỡ đuổi Hàn Tử Nghi, không ngờ bây giờ lại mọc thêm một con sâu rượu gọi mình là tiên nữ. Cô đang không biết làm như thế nào mới đúng, Đường Tiểu Uyển bất ngờ thò nửa đầu ra từ phía sau, nói một câu: “Cô hãy giữ người đàn ông nhiều tiền kia lại!”.

“Vì sao tôi phải giữ anh ta lại, lẽ nào chị cũng muốn lấy một người giàu có?”. Hạ Thi Đình bực tức nói.

“Cô đã học đạo thuật của tôi, biết bắt ma, lẽ nào còn sợ sẽ không có tiền hay sao? Cao nhân thực sự trên thế giới bây giờ rất ít, chỉ là người đàn ông đó thuộc kiểu người có bát tự vượng khác người, tục ngữ nói chính là người có mệnh tốt đến mức không thể tốt hơn. Người có mệnh tốt như vậy không nhiều, đứng bên cạnh anh ta, cô sẽ không gặp nguy hiểm, ma cũng không dám tìm đến cô”. Chủ ý của Đường Tiểu Uyển là như vậy.

Đầu Hạ Thi Đình đau như búa bổ: “Ý chị là, muốn tôi giữ anh ta lại làm bùa hộ mệnh? Ôi trời, nhưng anh ta là một con người, không phải một đồ vật, tôi cũng không thể đội trên đầu”.

Đường Tiểu Uyển cũng đành lắc đầu rồi biến mất: “Tôi thấy gần đây khí sắc của cô rất kém, e rằng cô còn chưa học được đạo thuật của Đường môn thì đã bị ma bắt đi rồi. Đương nhiên tốt nhất vẫn là tìm một người bạn trai có dương khí vượng làm bùa hộ mệnh, có điều nếu cô nhất định không hi sinh thì tôi cũng hết cách”.

“Đây mà coi là hi sinh gì, điều kiện gì, chẳng lẽ tôi vì sợ ma nên phải đối tốt với con sâu rượu kia, chịu nhân nhượng để được an toàn hay sao?”.

Hạ Thi Đình chỉ tay về phía nhà vệ sinh, thì nhìn thấy người giàu có bát tự vượng khác thường kia đang bước ra với tinh thần vô cùng tốt, ánh mắt rất tỉnh táo. Anh chàng sải bước đến chỗ cô, thực sự cô chưa bao giờ gặp người nào tỉnh rượu nhanh như vậy.

Cô sợ thằng cha kia động chân động tay với mình nên lùi lại một chút, nhưng người kia lại rất lịch sự chìa tay ra: “Tôi là Vương Lôi, năm nay hai mươi sáu tuổi, chưa kết hôn, không nghề nghiệp, vừa nhìn thấy em tôi đã yêu tha thiết, hi vọng em có thể làm bạn gái của tôi”.

Hạ Thi Đình nhìn vẻ nghiêm túc của Vương Lôi, nhận thấy mình có thể đang đối diện với kẻ tâm thần. Cô muốn từ chối, lại nghĩ đến bùa hộ mạng mà Đường Tiểu Uyển mới đề nghị thấy cũng rất có lí, nhưng nếu chấp nhận lại cảm thấy quá nhanh. Cô còn đang đứng đó suy nghĩ xem nên diễn tả nguyện vọng của mình như thế nào thì Vương Lôi nói tiếp: “Tôi biết lời tỏ tình của tôi quá đường đột, khiến em không thể chấp nhận và cũng không thể nói gì. Bây giờ em cứ từ từ suy nghĩ, tôi muốn thuê một phòng ở đây để đợi đến lúc nhận được câu trả lời của em”.

Nghe thấy những lời này, Hạ Thi Đình không thể nổi cơn tam bành, có ai quá lo lắng khi nhận được lời tỏ tình như thế đâu, nhưng chuyện thuê phòng có thể suy nghĩ lại. Hạ Thi Đình nói bừa một con số, anh ta muốn sống ở đây thì phải mất kha khá tiền.

Vương Lôi vừa nghe xong, lập tức lấy chi phiếu ra, điền lên trên đó mấy con số, rồi đưa cho Hạ Thi Đình: “Tôi trả trước một năm tiền thuê phòng”.

Hạ Thi Đình sướng rơn lên khi nhìn thấy mấy con số, tuy Vương Lôi có hơi kì quặc, nhưng rốt cuộc mình đâu có thù hằn gì với tiền bạc, có người muốn làm kẻ vung tiền qua cửa sổ, lẽ nào mình nhất định phải tỏ ra thà chết cũng không khuất phục? Hạ Thi Đình lập tức đẩy Vương Lôi vào phòng của Hàn Tử Nghi, nói: “Các anh ở chung một phòng, chung một phòng”.

Vương Lôi vui như mở cờ leo lên giường nghỉ ngơi. Ngải Giai đợi đến lúc anh ta biến mất mới dám xuất hiện. Hạ Thi Đình quay đầu lại cẩn thận quan sát con ma nữ lại dùng trộm mĩ phẩm của cô, than thở: “Nếu cô chưa chết, thực sự rất xứng đôi với anh ta”.

“Đương nhiên, chúng tôi là một cặp trời sinh trai tài gái sắc mà!”. Ngải Giai thản nhiên nói.

“Không phải, hai người là một đôi điên cuồng tự tin đáng ghét có một không hai”.

Hàn Tử Nghi tỉnh rượu, nhận ra mình dẫn Vương Lôi về nhà là một chuyện vô cùng ngu ngốc, bởi hắn đã chiếm mất hơn một nửa diện tích căn phòng chứa đồ vốn đã nhỏ đến mức đáng thương của mình. Anh không ngừng đá vào Vương Lôi đang nhỏ dãi ngủ trên giường của mình, hoài nghi hỏi: “Có phải anh mắc chứng thích bị ngược đãi không vậy, có nhiều tiền như thế sao còn muốn chui rúc ở chỗ này của tôi cho khổ chứ?”.

Vương Lôi trong lúc nửa mê nửa tỉnh, trả lời Hàn Tử Nghi khiến anh chàng rất lâu sau đó vẫn không hoàn hồn được: “Anh thì biết cái gì, đây gọi là hi sinh vì tình yêu”.

“Tình yêu, tình yêu ở đâu ra? Ôi trời, không phải là anh đã thích tôi chứ? Tôi đã nói với anh, tôi thực không phải là gay, anh anh, anh đừng giả vờ ngủ nữa, hãy nói rõ với tôi, tình yêu gì vậy?”.

Bên này phòng chứa đồ, Hạ Thi Đình đang tranh dùng mĩ phẩm với Ngải Giai trước bàn trang điểm, Đường Tiểu Uyển lơ lửng đu đưa trên rèm cửa. Hạ Thi Đình nói: “Tiểu Uyển à, chị có thể ra dáng ma một chút được không, nhàn rỗi lại treo người trên bóng đèn, khung cửa, rèm cửa chơi đánh đu, rất mất lịch sự”.

“Dù sao cũng không có ai nhìn thấy, hơn nữa, tôi đang buồn chán mà!”.

“Buồn chán, chị có thể đi xem ti vi!”.

“Ti vi, ti vi là cái thứ gì?”. Đường Tiểu Uyển xem ra là một cô gái sinh vào thời cổ đại, chưa từng tiếp xúc với ti vi.

Ngải Giai khinh khỉnh giải thích: “Ti vi chính là cái hộp nhỏ mà bên trong đó có người biết động đậy ấy”.

Hạ Thi Đình trợn tròn mắt nghĩ, thì ra đầu óc của hai con ma nữ này đều chẳng ra sao cả, lần đầu tiên cô nghe thấy có người giải thích về ti vi như vậy.

Đường Tiểu Uyển bất ngờ hỏi Ngải Giai: “Em họ, rốt cuộc em đã chết như thế nào?”.

“Cái này… thế kia… hình như… là, à, tôi rốt cuộc chết như thế nào?”. Ngải Giai đang ở đó nghiên cứu loại mĩ phẩm trang điểm mới ra, nghe thấy câu hỏi này thận trọng suy nghĩ một lát, sau đó đặt lọ nước trang điểm xuống, nghênh đầu hỏi ngược lại một người một ma đang đợi câu trả lời của cô.

Hạ Thi Đình và Đường Tiểu Uyển gần như đồng thời ngã lăn xuống đất, họ bị câu trả lời này làm chấn động thực sự.

“Đây thực sự là em họ của chị, chị chắc chắn không nhận lầm người chứ?”. Hạ Thi Đình kéo Đường Tiểu Uyển khẽ hỏi.

Đường Tiểu Uyển cẩn thận quan sát Ngải Giai một lát, rồi trả lời: “Thật đấy, vết bớt màu hồng nhạt hình hoa hồng trên trán nó là do kiếp trước đã dùng nước chiết xuất từ loại hoa đặc biệt để nhuộm, cho dù làm gì cũng không phai, có thể giữ lại đời đời kiếp kiếp, cái đó không thể làm giả. Ngoài nó ra, còn ai thích làm đẹp đến mức dùng loài hoa đặc biệt hạ lời nguyền tạo ra vết bớt cho mình”.

“Nhưng đầu óc cô ấy dường như không bình thường”. Hạ Thi Đình làm một động tác kiểu đầu óc chập mạch.

“Tôi thấy nó cũng có chút không bình thường, nếu không sẽ không quanh quẩn ở cửa ra vào cõi âm dương, không thể đầu thai, cũng không thể sống cùng với ma. Tôi đã chết lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải con ma không có mục đích theo đuổi và mục tiêu sống như nó”.

Đường Tiểu Uyển và Hạ Thi Đình thảo luận đã khá lâu, cuối cùng quyết định phải giúp Ngải Giai tìm nguyên nhân cái chết, sau đó sẽ đưa cô ấy đi đầu thai..

..

Hạ Thi Đình cũng coi đây là nhiệm vụ đầu tiên nhậm được sau khi tự học ” Đường môn đạo thuật toàn tập , nhưng nhiệm vụ lần này là giúp một con ma đầu óc chập mạch tìm lại lòng tin vào cuộc sống , cô cảm thấy hơi tiếc cho tài năng lớn của mình chỉ được xử lý việc vặt vãnh .

Hạ Thi Đình ra sức đọc thuộc quyển sách rách nát đã ố vàng. Cô cũng nhận thấy thời gian này rất xui xẻo , nếu không nghĩ cách thay đổi số mệnh , lần sau lúc gặp truyện nguy hiểm chắc sẽ không thoát chết được nữa .

Cô đương nhiên rất xui xẻo , nếu không xui xẻo , thì sao có thể sống chen chúc chật chội cùng hai người đàn ông , hai con ma nữ trong một căn hộ nhỏ như thế ? .

Bây giờ thì hay rồi , đừng nói sofa , nền nhà , đến cả trần nhà cũng được làm chỗ cho ma ngủ .

Hạ Thi Đình vẫn phải đi làm như bình thường , mặc dù cuộc sống đã xảy ra những thay đổi kinh thiên động địa , trong chốc lát cô đã từ một nhân viên làm việc trí óc nhảy vọt lên bậc đạo cô . Nhưng vẫn phải đi làm , đạo cô vẫn phải ăn cơm , không có lương thì ăn không khí uống nước lã sao?.

Hạ Thi Đình vừa mở cửa thì nhìn thấy Vương Lôi quần áo chỉnh chu , nét mặt đắm đuối , tay cầm hoa hồng đang đứng đó như chuẩn bị đi chụp hình cho trang bìa tạp chí ” Đàn ông thời thượng ”. Vương Lôi vừa xuất hiện , Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai đồng thanh hét to, tránh xa anh chàng dương khí vượng đến mức trong ba mét ma quái cũng không dám xuất hiện kia bằng cách nhảy lầu hoặc chi chui qua lỗ thông gió ra ngoài .

Hàn Tử Nghi đang ở đằng sau đánh răng chuẩn bị đón xem màn cầu hôn thì thấy quá trình chạy trốn của hai ma nữ kia . Anh sợ quá nuốt hết bọt kem đánh răng vào bụng , kéo theo Vương Lôi nói ” ma , ma, nhìn thấy chưa?”.

Nếu người trên toàn thế giới đều gặp ma thì Vương Lôi cũng không thể gặp được , anh ta một tay hất Hàn Tử Nghi – vật cản ra , ôm bó hoa hồng cực lớn đưa tặng Hạ thi đình vẫn còn chưa rửa mặt chải đầu trang điểm.

Hàn Tử Nghi bị kích động sâu sắc ngơ ngác quay lại chiếc gương đánh răng tiếp .

Hạ Thi Đình nhận bó hoa hồng đầu tiên trong đời, cô thậm chí không biết nên vui hay mừng hay trang điểm trước nữa. Cô nhận bó hoa chạy tọt vào trong phòng đóng cửa lại, ôm bó hoa nhảy lên giường tiếp đó hỏi Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai đã quay trở lại: ”Bây giờ anh ta bắt đầu theo Đuổi tôi rồi , làm thế nào , tim tôi đập nhanh quá , như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi ”.

” Thận trọng một chút, cô phải tỏ ra cao quý một chút phải tỏ vẻ không thèm để ý , giống như từng có rất nhiều đàn ông theo đuổi cô”. Ngải Gia tự cho mình là người hấp dẫn , ra sức khuyến cáo Hạ Thi Đình đang ngập tràn niềm vui trong lòng .

Đường Tiểu Uyển đứng bên cạnh bơm thêm : ” Bình tĩnh , dừng đắc ý vênh váo như vậy . Bây giờ là thục nữ , là hậu duệ của đường môn , dáng vẻ này thật qua mất mặt , lau nước miếng đi”.

..

Chính vì thế hôm đó Hạ Thi Đình giả như nhìn mà không thấy , tránh qua người Vương Lôi để đi làm, còn Vương Lôi tuy bị từ chối khéo nhưng lại vui vẻ thốt lên : ” có cá tính, tôi thích , tôi cũng muốn đến công ti cô ấy làm việc ”.

Hàn tử nghi nhìn theo Vương Lôi như kẻ bám đuôi đuổi theo Hạ Thi Đình , lắc đầu giống như hai ma nữ sau lưng rồi đồng thanh nói : ”Hèn thế!”.

Hạ Thi Đình dẫn theo 1 anh chàng đẹp trai sang trọng đi làm , các cô gái trẻ trong công ti đều vô cùng ngưỡng mộ .

Một vài đồng nghiệp lớn tuổi lắc đầu than thở :

“Thói đời ngày càng bại hoại , chỉ thấy dẫn chó cưng đi làm , chưa từng nhìn thấy dẫn theo người yêu cưng đi làm “.

Ngay cả tổng giám đốc của công ti cũng kinh ngạc ông cử người mời Vương Lôi đến phòng , muốn hỏi anh chàng nhiều tiền đẹp trai hơn cả mình, mặc đẹp hơn cả mình rốt cuộc muốn làm gì.

Nhưng Vương Lôi không hề nhìn ông hỏi : “Ở tuyển người, hàng tháng trả lương bao nhiêu?”.

“Vài nghìn, sao thế?”. Ông chủ ngạc nhiên.

“Thế này nhé, một tôi trả ông 10 lần số lương đó, ông chỉ cần cho tôi ở công ti này là được rồi”. Nói rồi Vương Lôi lấy quyển chi phiếu ra.

Ông chủ một đời mở công ti , chưa từng nghe thấy nhân viên muốn trả tiền cho mình, ông ta không thể từ chối yêu cầu này , vì thế Vương Lôi đã tìm được công việc đầu tiên.

Trước mặt Hạ Thi Đình có thêm một đôi mắt lúc nào cũng long lanh, tròn xoe nhìn mình giống như khi nhìn thấy người khác không kéo khóa quần vậy. Vương Lôi đã trở thành đồng nghiệp của cô , không những thế bàn làm việc còn đặt đối diện, Hạ Thi Đình thực sự có đánh vỡ đầu cũng không ngờ sẽ như vậy.

Nhưng lại thực sự cảm nhận có một luồng khí lạnh trốn chạy khỏi văn phòng . Cô vẽ lại một cái bùa hiện thân trong lòng bàn tay , dán vào giữa trán mình, đây là cách mở mắt trời tiện nhất. tối qua vì vẽ cái bùa hiện thân mà phải luyện mất mấy tiếng đồng hồ .

Cái bùa đó vẽ cũng chưa thật chuẩn , cho nên , mắt trời cũng không rõ lắm, nhưng Hạ Thi Đình vẫn có thể nhìn thấy nhiều hồn ma trong phòng đang lũ lượt đóng gói thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà.

Ái chà, không nhìn được thì không biết , nhìn được thấy thật đáng sợ . tại sao trong một căn phòng rộng rãi sáng sủa , người qua người lại cả ngày như thế lại có thể có nhiều hồn ma như vậy? Nhìn dáng vẻ của những con ma đó hình như đều bị dương khí của Vương Lôi ép buộc rời đi , tuy không can tâm tình nguyện ra đi , nhưng đành phải chịu thua cái mệnh quá hung hãn của Vương Lôi . cũng không có con ma nào dám đứng ra khiêu chiến , chẳng bao lâu lũ hồn ma nhan nhản khắp căn phòng đều đã bỏ đi sạch sẽ .

Hạ Thi Đình nhìn Vương Lôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ , nhận ra anh ta không chỉ đẹp trai mà còn có chức năng đuổi ma tốt hơn bùa đuổi ma cả trăm lần . xưa nay cô chưa bao giờ nhìn thấy người nào thần uy như vậy , bây giờ sau khi nhìn tận mắt , cô càng sùng bái Vương Lôi hơn .

Vương Lôi suất cả ngày từ sáng tới tối chỉ ngồi nhìn Hạ Thi Đình , khiến cô không còn cách nào khác đành trốn trong nhà vệ sinh , mà trong nhà vệ sinh lại là nơi nhiều ma nhất . tính cô rất hiếu kì , luôn luôn dùng bùa hiện thân vỗ vỗ vào trán nhìn xem hình dáng ma thế nào .

..

Hạ Thi Đình sau khi quen biết với Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai , đã mất hết cảm giác sợ ma . cô cho rằng mình đã sợ đến mức tê dại rồi , có điều nói thật thì Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai không đến mức để con người phải sợ, một thì không biết mình đến từ thời đại nào , ngày nào cũng phải cứu rỗi thế giới, một thì không nhớ mình đã chết thế nào , ngày nào ở đó nói mình là kẻ trăm người muốn vạn người mê . Xin lỗi , khiến người khác sợ chút ít cũng phải xuất hiện trong điệu bộ đáng sợ với kiểu bò như trinh sát kia chứ.

Cô trốn trong nhà vệ sinh vênh váo xem mấy con ma nam háo sắc kẻ ngồi , kẻ quỳ trên bồn cầu . Chốc chốc cô lại lấy cái lọ làm se lỗ chân lông đựng nước đánh ma ra phun về phía đó , những con ma kia nhìn thấy dáng vẻ vô vị của cô biết ngay cô kém cỏi . Có con không thèm để ý tiếp tục nhìn chộm , có con chê cô thật mất mặt liền chui sang nhà vệ sinh nam chơi , còn Hạ Thi Đình tưởng mình rất có bản lĩnh khiến ma sợ mình , ngửa mặt lên trời cười ha hả .

Lúc này , Đường Tiểu Uyển đang lơ lửng trước ghế sofa nghiên cứu tivi , Ngải Giai dùng vẻ hung hăng càn quấy của con ma hiện đại tiến hành giảng giải xóa nạn mù khoa học cho Đường Tiểu Uyển – kẻ mà từ tư tưởng quan niệm đến kiến thức đều đã lỗi thời , dạy cho cô biết cách nhấn nút mở tivi , chọn kênh thế nào , điều chỉnh âm thanh ra sao .

Tivi vừa bật lên Đường Tiểu Uyển nhìn thấy 1 người đàn ông mặc quần sooc bổ nhào về phía nhân vật nữ liền hét lên : “Yêu quái” , rồi vội vàng chắp tay quanh ngực , một thanh kiếm tổ xuất hiện trên ngón trỏ , màn hình tivi chỉ thấy choang một cái rồi vỡ thành mấy mảnh . tivi tối om , tròng mắt Ngải Giai rơi xuống đất .

“Trời vừa rồi là thần tượng của tôi – Bae Yong Jun , định đến hôn người yêu . chỉ vì người khác mặc một chiếc quần bơi mà đã rút kiếm tổ , tivi rất đắt , đợi lát bà cô đáng ghét họ hạ kia về sẽ đuổi tất cả chúng ta đi “. Ngải Giai hận một nỗi không thể đuổi Đường Tiểu Uyển rơi từ ban công xuống .

Đường tiểu nhưng thản nhiên như không : ” Tôi là sư phụ của cô ta , cho dù hiện giờ cô ta có bùa hộ mệnh bằng xương bằng thịt , tôi cũng sẽ không sợ cô ta , chẳng qua là 1 cái hộp nhỏ , nếu Hạ Thi Đình thích , tôi vào bãi tha ma đào năm mười cái về cho cô ta “.

Đó là hộp đựng tro cốt không phải là tivi, đừng lẫn lộn tất cả đều là một . dù sao cô cũng chẳng hiểu gì sau này đừng có động một tí lại giơ thanh kiếm tổ ra , nếu mà bổ nhầm lên người tôi thì tôi sẽ thành 2 mảnh mất ‘.

Ngải Giai vẫn rất sợ đạo thuật của Đường Tiểu Uyển , tuy lúc Đường Tiểu Uyển xem ra rất vô dụng , nhưng mỗi khi khẩn cấp lại vung kiếm tổ với những chiêu hung tợn có thể khiến những hồn ma bình thường tiêu tan thành mây khói .

Ngải Giai vừa dùng chiêu phong chỉ quét mảnh vỡ tivi vừa hỏi : ” Vì sao bây giờ Hạ Thi Đình không sợ ma tí nào nữa , lẽ nào cô ta đúng là mẫu người trời sinh để học đạo thuật?”.

“Cô ta mà là trời sinh để học đạo thuật? Ai cầm được quyển Đường môn đạo thuật toàn tập – Bảo bối gia truyền kia của đường môn chúng tôi đều sẽ được linh hồn của tổ tông trong sách phù hộ , mất đi sự sợ hãi , không còn sợ hãi gì những con ma bình thường nữa”.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *