Truyện Ma

Quả Cam Luân Hồi

Chương 19 – Chương 19

Vương Lôi nói: “Luận về chạy, đoán chừng anh ta là đệ nhất thiên hạ, không có thủ đoạn độc ác gì, chúng ta cũng quan tâm mình một chút, phía trước hình như đang đánh nhau, đến đó xem sao nhé!”.

Đã không cần đến đó xem nữa, nhóm nhân sĩ chính nghĩa bắt ma kia đang vừa lui vừa liều đánh với bọn ác ma xông vào bãi tha ma kia, tình thế đương nhiên là nhóm nhân sĩ chính nghĩa này chiếm thế thượng phong, dẫu sao ở đây cũng toàn là các bậc anh minh trong giới bắt ma.

Nhưng công việc chính của những tinh anh bắt ma này đa phần là làm giáo viên hay bác sĩ, không hề học giết người hay bắn súng, cho nên, đối mặt với đám sát thủ áo đen phía sau nhũng ác ma kia vẫn là rút lui nhanh hơn bất cứ người bình thường nào, nếu không phải là biết một số pháp thuật dùng chướng ngại vật ngăn tầm nhìn lại, thì những nhân sĩ chính nghĩa này cơ bản đã bị bọn sát thủ dùng súng giết sạch rồi.

Hạ Thi Đình căm hận nói: “Quả nhiên là Vương Bác Du, chẳng trách lúc mọi người cứu tôi, ông ta chạy nhanh như vậy, thì ra ông ta đã động thù trên người Ngải Giai, Ngải Giai là thiết bị bắt tín hiệu sống”.

“Còn ở đó mà thiết bị bắt tín hiệu sống! Đã lúc nào rồi, còn không đi giúp đỡ”. Hàn Tử Nghi liếc cô một cái, nhưng Vương Lôi đứng đó nhìn một lúc, nói một câu khiến mọi người giật mình hoảng sợ: “Hay là chúng ta nấp đi!”.

Đường Tiểu Uyển kích động nói: “Cái gì, anh chàng này sao nhát gan như vậy?”.

“Chị gái, người ta có súng, chúng ta ngay cả cái tăm cũng không có, tiến lên là tìm đến cái chết, chị là ma không sợ súng đạn, tôi vẫn sống sờ sờ, chị nhìn xem, nhũng người khác đều đã dùng pháp thuật chuồn hết rồi, đến cả những con ma lương thiện cũng chạy hết sạch rồi, bây giờ còn ở bãi tha ma làm gì, đợi người ta đến xử tử chị sao!”.

Vương Lôi lại nhìn chiến tuyến trước mặt một lát, sau đó kêu to: “Chạy đi!”.

Một đám người lập tức chạy nhanh như bay theo hướng con đường bên ngoài bãi tha ma, còn có một chiếc xe dừng ở đó, chỉ cần chạy được lên xe, tài nghệ lái xe của Vương Lôi có thể đưa mọi người thoát khỏi nguy hiểm.

Vương Lôi chạy nhanh nhất, vừa mở cửa xe liền quay đầu nói với mọi người: “Mau lên xe”.

Còn phản ứng của nhóm người Hạ Thi Đình này là mắt mở trừng trừng, ngây ra như phỗng nhìn phía sau lưng anh, cuối cùng anh đã hiểu ra điều gì, từ từ ngoảnh đầu lại, một hàng họng súng đen nghịt chĩa ra từ trong xe, cảnh tượng đúng là bi tráng.

Vương Lôi cười chua chát, giải thích với mọi người: “Hừm, những khẩu súng này nhìn chung đều dùng để trưng bày, chẳng có mấy khẩu là thật, ha ha, không tin, tôi lấy một khẩu cho mọi người xem”.

Anh mỉm cười đưa tay lấy súng của một người, người kia nắm rất chắc, anh vừa kéo vừa nói: “Đừng cứng đầu nữa, keo kiệt như thế làm gì, chỉ là mượn súng cho mấy người bạn của tôi xem xem là thật hay giả thôi”.

Đang giằng co, một khuôn mặt từ trong xe thò đầu ra, nét mặt quen thuộc, lạnh lùng nhìn mọi người nói: ‘Tôi đã nói từ lâu rồi mọi người sẽ gặp lại mà! Cảm giác bắt sạch chỉ bằng một mẻ lưới thật sung sướng”.

Khuôn mặt có thể khiến Vương Lôi và Ngải Giai đờ đẫn không nhiều, chỉ có thể là Vương Bác Du.

Vương Lôi không biết nên kêu ông ta bằng gì, hình như tình cảm bao nhiêu năm nay vẫn còn nguyên đó, mặc dù bây giờ đã biết thân thế của mình, nhưng trong một lúc phải hận một người mình luôn coi là người thân nhất, đã quan tâm mình hơn hai mươi năm, cũng là một chuyện rất khó. Anh chỉ có thể lùi lại mấy bước, Vương Bác Du đã đến rồi, xem ra không cần thiết cố làm ra vẻ nữa.

Vương Bác Du nói một câu rất thấu tình đạt lí: “Công chúa, chỉ cần cô đi cùng tôi là được, tôi sẽ không làm khó những người này”.

Đường Tiểu Uyển vốn đang nẩp ở phía sau, thấy Vương Bác Du chỉ đích danh muốn mình xuất hiện, rồi lại nhìn những họng súng kia, lúc này hoàn toàn không còn quyền lựa chọn gì nữa, chỉ có thể quyết định lựa chọn chết một hay chết cả đám.

Hạ Thi Đình vừa nghe, mặt thất sắc, dang hai tay ra rồi nói: “Họ Vương kia, có bản lĩnh thì giết hết chúng tôi đi, nếu không đừng nghĩ đến chuyện đưa Đường Tiểu Uyển đi”.

“Giết sạch các ngươi” . Vương Bác Du nhún vai, sau đó nói: “Yêu cầu như vậy tuy không phải rất quá quắt, nhưng ta cũng không muốn lại hành quyết nữa, con người rồi sẽ chết đi, cô hà tất phải gẩp gáp chết cùng một lúc”.

“Ông, ông buông tay đi! Vì sao không buông tha Đường Tiểu Uyển? Quả cam kia có tác dụng gì với ông?”.

Hạ Thi Đình thấy phía mình không còn chút ưu thế nào, giọng nói cũng không nén được sự thê lương.

Vương Bác Du nhíu mày nói: “Xem ra, công chúa đã nói hết mọi chuyện với cô, vậy cô cũng biết, ta đã vì tìm quả cam mà tốn bao nhiêu công sức, sẽ không buông tay vào lúc này”.

“Vì sao ông nhất nhất phải phục sinh một người cổ xưa, hoàn toàn không có ý nghĩa gì, ông ta sống lại thì có thể như thế nào, lẽ nào ông ta còn có thể làm bá chủ thiên hạ, ông ta ngay cả xả nước nhà vệ sinh cũng không biết, đi thang máy cũng sợ đến thót tìm, ông ta có thể thích nghi với cuộc sống hiện đại không, lẽ nào còn có thể cầm đầu quân lính đi cướp lại thiên hạ. Phục sinh ông chủ của các người, chẳng phải chỉ là có thêm một người tâm thần hay sao, hà tất vì một kẻ tâm thần mà phải hi sinh bao nhiêu người như vậy”.

Hạ Thi Đình bắt đầu nổi nóng, đã từ từ vung kiếm tổ trong tay, mặc dù không biết mớ pháp thuật đánh ma này có tác dụng gì đối với loài người, nhưng lúc này cũng chỉ có thể đánh liều mà thôi, dù sao cũng đã đến bước đường cùng.

Nhưng Đường Tiểu Uyển lại chậm rãi bước ra, đối diện với Vương Bác Du nói: “Có thật là tôi chỉ cần giao quả cam ra, ông sẽ thả những người bạn của tôi ra”.

“Thứ tôi cần chỉ là quả cam, trong mắt tôi mạng sống của các bạn cô không đáng một xu, từ trước đến nay tôi lợi dụng họ cũng chỉ là muốn tinh lọc bình luân hồi, những chuyện này cô đều biết, vì sao tôi phải phí công đấu với họ, mà trong đám đó còn có hai kẻ móng vuốt rất sắc, tôi cũng sợ gây tai họa”. Vương Bác Du hoàn toàn nói ngược với suy nghĩ thật sự.

“Không thể nào, Tiểu Uyển, đem quả cam giao cho ông ta, chị sẽ chết đấy”. Hạ Thi Đình trong lúc cấp bách đã đem bí mật này nói ra, sắc mặt của Hàn Tử Nghi và mấy người này hoàn toàn thay đổi, chẳng trách quả cam mãi không truy tìm được, thì ra là phải dùng tính mạng của Đường Tiểu Uyển đánh đổi.

“Đường Tiểu Uyển, chị đừng ngốc như vậy, lão già kia đã giết bao nhiêu người, đương nhiên không thể buông tha chúng ta, cứ coi như chị hi sinh bản thân, bao nhiêu công sức để làm chuyện này”.

“Đừng cử động”. Vương Lôi đột nhiên xông lên, rút ra mấy con dao, nhanh như chớp kề lên cổ Vương Bác Du, lớn tiếng nói: “Không được động đậy. Tôi sẽ run tay đấy!”.

Tất cả mọi người đều bất ngờ đến sững sờ bởi sự thay đổi này, lúc Vương Bác Du xuất hiện, không ai chú ý đến Vương Lôi vẻ mặt chán nản, anh đã giống như một người vô hình bị người ta bỏ quên. Bởi vĩ, ai cũng biết Vương Lôi sẽ không thể đối đầu với Vương Bác Du, lúc này anh là người khó xử nhất, cũng ở vào thế khó xử nhất, nhưng không ngờ anh có thể ra tay vào lúc quan trọng nhất.

Vương Bác Du bị dí dao vào lưng, sững sờ rất lâu mới nói: ‘Ta đúng là, đúng là, con dao này của con còn do chính ta tặng cho con nhỉ! Xem ra ta cả đời thông minh, cuối cùng vẫn nhìn nhầm người rồi”.

“Tôi sẽ không làm hại ông, ông đừng ép tôi, chỉ cần thả chúng tôi đi là được, chúng tôi sẽ đi thật xa, sẽ không tiếp tục làm phiền cuộc sống của ông nữa”. Vương Lôi nhận thấy một áp lực cực lớn, anh không hề muốn đối xử như vậy với Vương Bác Du, nhưng vì bạn bè của mình, anh biết chỉ có một con đường này.

Ông ta nói với bọn sát thủ trong xe: “Xuống xe, tất cả xuống xe!”.

Bọn sát thủ kia thấy tình hình không hay, Vương Bác Du cũng quát tháo: “Còn không mau xuống xe, ở đó làm gì, ta chết rồi, ai trả tiền cho các người”. Vừa nghe thấy câu này, bọn sát thủ lập tức xéo khỏi xe, súng cũng thu lại ngay ngắn, Vương Lôi đưa mắt ra hiệu cho Hạ Thi Đình, Hạ Thi Đình lập tức nói: “Chúng ta lên xe, mọi người hãy nhanh chóng rời khỏi nơi này”.

Tất cả mọi người đều đã lên xe, nhưng Ngải Giai vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Hàn Tử Nghi giục: “Đã là lúc nào rồi, em còn không lên xe, lẽ nào muốn đợi anh mang xe hoa đến rước”.

“Em không thể đi cùng mọi người, em đã là máy theo dõi sống, chỉ cần em đi chung với mọi người, bất luận đi đâu, ông ta đều có thể tìm được em, trừ phi chúng ta giết ông ta”. Ngải Giai chỉ vào Vương Bác Du nói.

Tay của Vương Lôi run lên, không nói lời nào, nhưng anh không thể giết Vương Bác Du, tình cảm bao nhiêu năm nay vẫn còn nguyên đó, anh không thể ra tay.

Hạ Thi Đình và Hàn Tử Nghi nghe Ngải Giai nói vậy, cũng không thốt lên lời, mặc dù đều rất hận Vương Bác Du, nhưng nói đến giết người, dẫu sao cũng không phải chuyện nhỏ. Hạ Thi Đình ngay cả can đảm giết một con gà cũng không có, làm sao cô dám đi giết người. Đánh ma và giết người là hai chuyện khác nhau, tính chất hoàn toàn không giống nhau.

Đường Tiểu Uyển là người duy nhất có thể ra tay giết Vương Bác Du, nhưng cô lại ở phía sau suy nghĩ rất lâu, rồi nói: “Tôi thực sự không biết giết người, cả đời tôi chỉ chữa bệnh cho ma, bắt ma, sau khi chết bảo tôi đi giết người, tôi không làm nổi”.

Ngải Giai cũng thở dài nói: “ông ta đã nuôi tôi khôn lớn, dù không đối xử tốt với tôi nữa, nhưng tôi cũng không có lí do giết ông ta, huống hồ, từ trước đến nay ông ta đối với tôi rất tốt, cho nên, tôi ngoài chuyện bỏ đi, không còn con đường thứ hai”.

Không ai có thể mở miệng nói gì, những điều Ngải Giai nói đều là sự thực, nhưng, để Ngải Giai cô độc rời đi, để cô ấy rơi vào vòng nguy hiểm, cũng không phải là cách.

Hàn Tử Nghi lao đến, nói với Vương Bác Du: “Rốt cuộc ông đã thông qua cái gì để tìm được Ngải Giai, mau lấy cái thứ liên lạc đó ra”.

Vương Bác Du vẫn rất bình tĩnh, lúc này ông ta không muốn chọc giận nhóm người này, nhưng cũng nói rất thật: “Không thể, cô ta vốn là sát thủ do ta đào tạo, dù có chết ta cũng có thể tìm được cô ta, không cần máy liên lạc thông tin gì cả, lúc cô ta chết, lúc ta gọi hồn cô ta trở lại, vẫn có thể dễ dàng điều khiển cô ta, nếu không sao có thể có nhiều hồn ma thay ta làm việc như vậy”.

“Vậy ông buông tha cho Ngải Giai đi”. Hàn Tử Nghi nỗ lực nói một câu cuối cùng.

“Được, chỉ cần con thả ta”. Câu trả lời của Vương Bác Du rất không thành thật.

..

Vương Lôi nói với Ngải Giai: “Lên xe trước, ra khỏi chỗ nguy hiểm này trước đã, rồi sẽ xem xét có chia ra không”.

Ngải Giai đã đồng ý, cô quay đầu nhìn bãi tha ma, người và ma trong đó đều đã bỏ chạy sạch trơn, không biết vì sao công phu thoát thân của nhóm người này phi thường như vậy.

Cô cũng đã lên xe, Hàn Tử Nghi tăng ga ném bọn sát thủ lại phía sau, còn Vương Lôi cầm dao nói với Vương Bác Du: “Yên tâm, đến được chỗ an toàn, chúng tôi sẽ thả ông”.

Hàn Tử Nghi lái xe cũng khá nhanh, chẳng bao lâu đã ra khỏi mê trận, chắc chắn phía sau không có người bám theo, Vương Lôi bảo dừng xe lại, sau đó cùng Vương Bác Du xuống xe, chuản bị ném Vương Bác Du xuống lề đường.

Trên xe, Vương Bác Du đã bị Hạ Thi Đình dùng băng dính trói quặt cánh gà ra phía sau bất ngờ nói: “chi bằng bây giờ con hãy giết ta đi”, vẻ mặt ông ta tỏ ra vô cùng đau khổ.

Vương Lôi không biết phải làm thế nào, anh vẫn luôn kính yêu Vương Bác Du, mặc dù Vương Bác Du đã làm bao nhiêu chuyện tàn nhẫn, nhưng, nhìn dáng vẻ đáng thương lúc này của ông ta, Vương Lôi lại không biết như thế nào là đúng.

Vương Bác Du khẽ nói: “Vì sao con không thử hỏi ta, ta đã có bao nhiêu tiền, bao nhiêu sức mạnh, bao nhiêu thế lực, vì sao nhất định phải tìm được quả cam và tinh lọc bình luân hồi, đi phục sinh cho một kẻ mắc bệnh tâm thần cổ đại chứ?”.

“Cái này…”. Vương Lôi quả thực chưa hề nghĩ đến.

“Bởi vì, ta cũng đành bó tay”

Toàn thân thối rữa sắp mà chết, nói mấy câu thông cảm, hay giao Đường Tiểu Uyển ra để giúp ông ta phục sinh kẻ tâm thần nhà Tống muốn trường sinh bất lão mà hại người kia sao?

Vương Lôi càng đau lòng hơn, anh vội tiến lên cắt đút băng dính trói quặt tay Vương Bác Du, nói với những người trên xe: ‘Tôi nói rồi, bố tôi có nỗi khổ riêng, ông ấy cũng không còn cách gì, nếu không ông sẽ không làm bao nhiêu chuyện hại người như vậy”.

Anh bước lên mấy bước, vừa đi vừa nói với Vương Bác Du: “Bố, chúng ta lên xe đi! Những chuyện này từ từ nghĩ cách, con tin sẽ có cách giải quyết, không thể có chuyện bao nhiêu người sống chúng ta lại không thắng nổi một người đã chết!”.

Hạ Thi Đình vốn cũng đứng bên cạnh xe nhìn theo hai người này, nhưng cô đứng đối diện với Vương Bác Du, nhìn thấy rõ ràng sau khi Vương Lôi cởi trói hai tay cho ông ta, hãi bàn tay kia lại lôi một khẩu súng từ trong túi áo ra, mà còn chĩa vào sau lung Vương Lôi.

Vương Bác Du cơ bản không chuẩn bị cùng anh lên xe, việc ông ta muốn làm là giết chết đám người này.

Cô hét to: “Không”, rồi lao đến đẩy Vương Lôi đã bước đến bên cạnh mình, giây phút đó đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, không chút suy nghĩ, chỉ là bản năng phải đẩy Vương Lôi ra, nhưng lại quên mất cú đẩy này sẽ phơi bày cô dưới họng súng của Vương Bác Du.

An toàn và nguy hiểm, tình sâu nghĩa trọng, sợ hãi Hạ Thi Đình đều không nghĩ đến. Trong giây phút sống chết này, Hạ Thi Đình đã chọn con đường để Vương Lôi tiếp tục sống, tất cả những chuyện này đều xuất phát từ bản năng của người con gái khi yêu.

Tiếng súng vang lên đinh tai nhức óc, tất cả những người trên xe đều sững sờ. Vương Lôi vừa quay đầu, còn chưa kịp nói gi, tiếng súng lại vang lên, nhưng Ngải Giai đã bay đến bên cạnh Vương Bác Du nhanh như một tia chớp, một bộ vuốt sắc nhọn chộp xuống, súng của Vương Bác Du rơi xuống đất.

Tất cả tiềm năng của Ngải Giai đã bộc phát, Vương Bác Du mặc dù đạo thuật cao minh, nhưng cũng không địch nổi lúc Ngải Giai bộc phát, ông ta biết sự lợi hại của Ngải Giai. Ngải Giai là một sát thủ có tiềm năng vô hạn, bất luận là khi còn sống hay sau khi chết, ông ta vẫn vô cùng ghen tị với cô.

Súng đã không còn trong tay, mà trong xe còn có hai người thanh niên, Vương Lôi và Hàn Tử Nghi, lựa chọn thông minh của Vương Bác Du là chuồn.

Không ai đuổi theo ông ta, tất cả mọi người đều vây lấy Hạ Thi Đình, cô đã bám vào thân xe từ từ trượt xuống ngồi trên nền đất, máu tuôn chảy thành một vũng lớn. Vương Lôi toàn thân đờ đẫn, không biết phải làm thế nào, chỉ ngây ngô lấy tay chặn vào lỗ chảy máu đáng sợ kia, còn máu vẫn xối xả trào ra qua kẽ ngón tay. Hàn Tử Nghi hốt hoảng, luống cuống tìm hộp thuốc trên xe. Ngải Giai và Đường Tiểu Uyển đều ở bên cạnh kêu gào: “Hạ Thi Đình, không sao đâu, cô đừng động đậy”.

Hạ Thi Đình bắt đầu cảm thấy ngực hơi đau, cô cúi đầu nhìn vũng máu, gần như không thể tin, chằm chằm nhìn những người xung quanh, giọng cô khàn khàn nói: “Tôi cảm thấy không đau! Nhưng tôi thực sự sắp chết rồi sao?”.

Trước mắt Hạ Thi Đình đã dần mờ đi, không biết vì sao đột nhiên cô lại nghĩ đến những lời tiên đoán về số mệnh của mình. Cô đúng là người bát tự quá xấu, mà còn đúng là phải chết ở quãng thời gian đẹp nhất của

tuổi thanh xuân, đây hình như là ý trời, không ai có thể thay đổi.

Vương Lôi ôm lấy Hạ Thi Đình, không biết làm thế nào mới phải: “Đình Đình, em sẽ không sao, chúng ta lập tức đi bệnh viện, đến bệnh viện rồi, anh mời bác sĩ tốt nhất, như vậy thì sẽ không có chuyện gì nữa”.

Xe đã khởi động, Hàn Tử Nghi lái xe nhanh hơn bất cứ lúc nào, nhưng không ai trách anh lái nhanh như vậy là nguy hiểm. Vương Lôi ở ghế sau ôm chặt Hạ Thi Đình, ngay cả nước mắt cũng không biết chảy thế nào mới đúng, anh ôm cô, cảm nhận cô đang dần đi vào trạng thái hôn mê, còn máu không sao cầm được. Ai cũng biết, máu chảy nhiều như vậy, Hạ Thi Đình chống đỡ không được bao lâu nữa.

Nét mặt của Đường Tiểu Uyển khó coi hơn bất cứ ai, cô đối diện với Hạ Thi Đình nói: “Cô đừng chết nhé! Làm ma rất vô vị, cô phải kiên định lên”.

“Chị bây giờ còn biết nói à, vừa rồi sao không đến đỡ đạn cho tôi”. Hạ Thi Đình mỉm cười, thực ra cô không giận Đường Tiểu Uyển, mặc dù gặp cô ấy, nên mới vướng phải hàng loạt phiền phức này, nhưng có lẽ Đường Tiểu Uyển và cô có duyên với nhau?

Đường Tiểu Uyển cũng cười miễn cưỡng rồi nói: “Bia đỡ đạn, cô cho là đóng phim sao, tôi muốn đỡ thì đỡ à! Hơn nữa, một con ma sao có thể đỡ được đạn”.

Hạ Thi Đình quay đầu nói với Ngải Giai đang khóc lóc: “Không sao, chẳng bao lâu ba chúng ta sẽ có thể cùng nhau, chết rồi còn có thể làm ma, có gì mà phải khóc”.

Vương Lôi dùng bàn tay đẫm máu bịt miệng Hạ Thi Đình nói: “Đừng nói bậy, nếu em chết rồi, sau này anh sao có thể cùng em sinh con. Anh còn chuẩn bị cầu hôn

em, sau đó chúng ta đến một nơi tươi đẹp, sinh thật nhiều con, sống cuộc sống hạnh phúc. Có phải em chê anh bây giờ nghèo, không muốn sống cùng anh, nên mới chết trước phải không?”.

Nước mắt anh lã chã rơi xuống mặt Hạ Thi Đình, anh không thể cứu người mình yêu thương nhất, không thể như vậy.

Hạ Thi Đình không thể chết, người chết lẽ ra phải là anh, là sự dốt nát và cả tin của anh đã hại chết người con gái anh yêu thương nhất. Nêu không phải anh nghĩ Vương Bác Du là người tốt, nếu anh không thả ông ta bây giờ Hạ Thi Đình không phải nằm trong lòng anh đợi chết.

Hạ Thi Đình nhíu mày nói: “Đừng khóc nữa, anh khóc trông rất xấu, sớm biết như vậy, lúc đó chọn Hàn Tử Nghi thì tốt hơn. Không có gì phải buồn cả, Ngải Giai và Hàn Tử Nghi chẳng phải vẫn sống rất tốt đó sao, em sẽ đến tìm anh, hãy nhớ che cái mặt trời nhỏ trên trán anh lại”.

Nói rồi, cô giơ tay lên, định lau nước mắt giúp Vương Lôi. Bất ngờ cô mỉm cười, nói: “Anh không biết anh vừa ngốc vừa đần, lại thích khoe khoang, có lúc rất thích tự cho mình là đúng, kẻ phá gia chi tử điển hình, không làm được chuyện gì, ngoại trừ nhà có tiền, đúng là tồi tệ”.

Giọng nói của cô nhỏ dần, cô thực sự đã rất mệt, giống như muốn ngủ, mắt khép hờ, một lát lại choàng mở, lại tiếp tục nói: “Nhưng, em chính là thích cái vẻ này của anh, ngốc ngốc, đần đần, không thông minh, lại hay mất mặt”.

“Tuy anh chẳng ra làm sao nhung em lại một mực thích anh”.

Đây là câu cuối cùng Hạ Thi Đình nói trước lúc hôn mê, cô kề sát tai Vương Lôi, hơi thở ấm áp mỏng như tơ nhện không còn cảm nhận được nữa.

Vương Lôi nghẹn ngào, không gọi nổi tên cô, nghe được câu nói này nước mắt anh không sao ngăn lại được.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *