Tiểu Thuyết

Phong Cuồng Đích Tác Gia

Chương 24 – Bài Ca Tương Phùng

Sáng hôm sau, Giang Ninh đem theo quà sinh nhật tặng cha đã mua trên mạng, đi đến sân bay.

Mùa đông phương Bắc lạnh thấu xương, mặc chiếc áo khoác màu trắng thật dày, đội nón của áo khoác lên, tay nhét vào trong túi, lúc này mới ấm áp một chút.

Điện thoại reo lên, tiếng chuông đặc biệt dành riêng cho cuộc gọi từ Cổ Duy, Giang Ninh biết hắn đang hối thúc mình rời giường, liền không thèm nghe máy.

Lúc máy bay cất cánh, đột nhiên cảm thấy lỗ tai ù ù,trong khoảnh khắc đầu óc trống rỗng, thế giới nháy mắt tựa hồ im lặng.

Có lẽ do tối qua ngủ không ngon, Giang Ninh cũng không nghĩ gì, chỉ an tâm nhắm mắt lại.

Ở trên máy bay buồn chán, lại không thấy buồn ngủ, vì thế những hồi ức trước kia giống như một cuốn phim chậm rãi quay về trong tâm trí.

Nhớ rõ ràng buổi chiều mình tỏ tình với hắn, ánh mặt trời ấm áp, sắc mặt của hắn ở dưới ánh nắng lại lạnh lẽo vô cùng.

Rất vất vả mới lấy hết dũng khí, buông xuống kiêu ngạo mà bày tỏ, hắn lại không chấp nhận, thậm chí lúc mình hỏi hắn “Anh có thích tôi không” cũng không có được câu trả lời.

Sau đó xảy ra chuyện gì cũng không muốn nhớ rõ, mỗi lần nhớ lại chuyện cũ, cuối cùng đều dừng lại tại hình ảnh kia, Chu Phóng nhìn mình, trong đôi mắt sâu thẳm không biết đang che giấu cảm xúc gì.

Hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại tâm tình nặng nề vì hồi tưởng kia, lúc đi ra khỏi sân bay, nghênh đón cậu là cơn mưa nhỏ tí tách của phía Nam.

Khí hậu thay đổi khiến Giang Ninh không kịp thích ứng, đứng ở cửa ra một lúc lâu, nhìn thấy xa xa bóng chiếc xe quen thuộc, kính xe hạ xuống, người đàn ông ngồi ở ghế lái, ngón tay thon dài cầm di động, đang gọi điện thoại, cau mày.

Giang Ninh cười cười đi về phía hắn.

“Cổ Duy.”

Người kia ngẩng đầu, nhìn thấy thằng nhóc đứng trước xe cười nhạt, có chút bất đắc dĩ nhếch khóe miệng, “Lên xe đi.”

“Anh bận như vậy còn đến đón tôi?” Giang Ninh lên xe, vừa kéo đai an toàn vừa hỏi.

“Cha cậu chỉ thị.”

Giang Ninh đang đeo đai an toàn, hơi khựng lại, “Vậy sao?”

“Vốn anh ta muốn đích thân đến đón, nhưng gần đây thật sự quá bận, nên liền nhờ tôi đến.”

“À.” Thờ ơ đáp một tiếng, ngồi xong, nhích lại gần, “Đi thôi.”

Cổ Duy khởi động xe, bên trong xe vang lên tiếng nhạc êm dịu.

“Lần này dự định ở lại mấy ngày?”

“Ngày kia sẽ đi.”

“Ngày mai là sinh nhật hắn, cậu còn tính gọi anh ta là chú sao?”

Giang Ninh cười cười, “Từ nhỏ đã không gọi cha, thật không quen.”

Đối phương trầm mặc một lát, lâu sau mới thở dài, “Được rồi, không nói chuyện này nữa.” Dứt lời, từ trong túi lấy ra một tờ giấy, đưa qua, “Chuyện cậu cần, địa chỉ, số điện thoại, biển số xe của Chu Phóng và nơi cậu ta thường lui tới.”

“Cám ơn.” Giang Ninh đưa tay cầm lấy, cúi đầu nhìn chăm chú, bình thản nói, “Anh không phải đi mời thám tử tư chứ, kỹ càng như vậy.”

“Không cần đến thám tử phiền toái như vậy, điều tra cậu ta thực dễ dàng.” Dừng lại một chút, nói “Cậu cần mấy thứ này, tính làm gì?”

“Này không phải việc anh có thể hỏi đến.”

“Được rồi, cậu lớn rồi.” Đưa tay muốn xoa đầu Giang Ninh, lại bị cậu né tránh.

“Đầu đàn ông không thể sờ, chưa từng nghe à?” Khóe miệng hơi nhướng lên, giống như là đang cười, nhưng ánh mắt lại lãnh đạm.

“Ok, không trêu cậu nữa.”

Cổ Duy cười cười, chuyên tâm lái xe.

Giang Ninh quay đầu nhìn ra bên ngoài, kính xe bị nước mưa xối vào mờ nhạt, chiếu lên gương mặt cậu đang mỉm cười.

Nắm chặt mảnh giấy kia trong lòng bàn tay, nắm thật chặt.

Ngày hôm sau là sinh nhật Giang Sơn, tiệc sinh nhật do công ty lo liệu, Giang Ninh mặc tây trang màu trắng, trở thành tâm điểm của bữa tiệc.

Mọi người đều đoán được Giang Ninh có quan hệ thân thích với Giang Sơn, nhưng cụ thể là quan hệ gì lại không có ai biết, cũng không ai dám hỏi, chẳng qua lúc Giang Ninh xuất hiện, Giang Sơn trở nên đặc biệt cao hứng.

Kỳ thật nhìn kỹ, trán của hai người có chút giống nhau, Giang Sơn mặc dù đã trung niên nhưng vẫn còn rất trẻ, Giang Ninh thoạt nhìn thật sự vẫn còn nét ngây ngô, bộ dáng ra vẻ trưởng thành kia, tựa như một đứa trẻ giả vờ thâm trầm, có chút đáng yêu.

Chỉ là biểu tình rất lãnh đạm, ánh mắt cũng lạnh như băng, hảo ý mời rượu đều bị cậu từ chối, tuy rằng thái độ vẫn lễ phép, lại không che dấu được ngạo khí bên trong.

Sau khi tàn tiệc, Giang Sơn bị mọi người vây vào giữa, một ly lại một ly uống cạn, sắc mặt đỏ đến dọa người.

Giang Ninh ở xa thản nhiên uống rượu đào, cùng Cổ Duy bên cạnh nhẹ giọng nói chuyện phiếm.

“Nhanh say thật, anh còn không mau dìu ông ấy về đi?”

Cổ Duy trầm mặc không nói.

Giang Ninh buông ly, “Vậy tôi về trước, quà nhờ anh chuyển giúp tôi.”

“Ừ, đi đường cẩn thận.”

Nhìn tâm tình Cổ Duy không tốt lắm, Giang Ninh cũng không muốn trò chuyện với hắn, một mình đi ra cửa.

Bên ngoài trời đã tối, mưa cũng đã tạnh, đèn đường đều được bật sáng.

Gió đêm hơi lạnh, toàn bộ thành phố lên đèn rực rỡ. Màu sắc ngọn đèn không ngừng tỏa ra, cảnh đêm xa xa cũng trở nên mông lung.

Một mình đi trên đường, rất lạnh, siết chặt áo khoác, lấy ra mảnh giấy kia, kiểm tra đối chiếu một lần nữa địa chỉ viết trên đó, dựa theo tuyến đường trong trí nhớ mà đi.

Tay trong túi quần nắm chặt lại, nhe giọng hỏi: Chu Phóng, anh còn nhớ tôi không?

Chẳng biết tại sao, tối qua Chu Phóng ngủ không ngon giấc, sau khi bị ác mộng làm tỉnh, thẳng đến năm giờ sáng mới ngủ.

Lúc ngủ dậy đã chạng vạng, tùy tiện rửa mặt chải đầu một chút, nhìn đồng hồ, bảy giờ, trong lòng thầm mắng không xong, vội vàng mặc áo khoác, lái xe đến đại học T đã hẹn với Ôn Đình.

Ôn Đình đã sớm chờ ở đó, nhìn thấy Chu Phóng chỉ hừ lạnh một tiếng.

“Xin lỗi, để cho mỹ nữ đợi lâu, anh thật đáng chết.” Chu Phóng cười không đứng đắn, Ôn Đình cũng mặc kệ hắn, trực tiếp lấy sách đã chuẩn bị đưa qua.”

“Muốn ăn cái gì, anh mời.”

“Quên đi, đợi anh mời chắc em chết đói mười tám lần rồi.” Ôn Đình chỉ chỉ cái chén trước mặt, “Em ăn rồi.”

Chu Phóng lần này thật sự áy náy, vẻ mặt thành khẩn, “Đình Đình, vậy em muốn anh đền bù thế nào?”

Ôn Đình lắc đầu cười cười, “Quên đi, em thấy anh tinh thần rất kém, gần đây lại có gì phiền lòng sao? Chuyện Bảo Đinh không phải giải quyết xong rồi à?”

“Không biết tại sao, dạo này hay gặp ác mộng, bác sĩ tương lai phân tích giúp anh một chút được không?”

“Phải chăng chịu áp lực quá lớn?”

“Anh có thể chịu áp lực gì chứ, có ăn có mặc có chỗ ở, lại không cần nuôi gia đình, lại càng không có số đào hoa.” Ý vị thâm trường cười cười, chỉ chỉ dây đeo tay của Ôn Đình, “Lại có người theo đuổi à? Vòng tay không tồi nha.”

Ôn Đình không trả lời hắn, chỉ thản nhiên nói, “Anh trước kia có tâm sự gì cũng đều nói với em và Lâm Vi, sau khi học cấp ba thì cái gì cũng không nói, đều giấu ở trong lòng, không hiểu nổi anh rốt cuộc bị làm sao, chỉ biết trái tim kia không gian có hạn, nhiều việc không bỏ xuống được.” Dừng lại một chút, chỉ vào vị trí tim Chu Phóng, cười nói, “Cho nên anh mới cảm thấy lòng ngực nặng trĩu, khó chịu.”

Lúc Ôn Đình đứng lên, xoay người rời đi, kéo theo một làn khí lạnh.

Chu Phóng ngồi yên tại chỗ mỉm cười, nhìn Ôn Đinh mang giày cao gót, không khỏi cảm thán, đúng là đã thay đổi thành thiếu nữa mười tám, nha đầu này trưởng thành rồi thật là xinh đẹp, lúc đi ngẩng đầu ưỡn ngực, tiếng giày lộp cộp rất nhịp nhàng.

Không còn nhớ nổi, nhóc con trước đây lúc còn chảy nước mũi, bị mình lừa gạt lấy lá cây lau đi.

Mặc dù đã làm tri kỷ nhiều năm như vậy, nhưng bị nàng liếc một cái liền nhìn thấu, Chu Phóng cũng chả vui vẻ gì.

Trái tim quả thật nặng trịch, không sai.

Nhưng có những chuyện không thể nói buông liền buông xuống được, Đình Đình, nếu như người mà em thích nhất, bởi vì em mà chết đi thì sao?

Người em muốn bảo vệ nhất, cứ như vậy mất đi sinh mạng trước mặt em, cái loại vô lực đó, loại đau khổ đó, thời gian càng lâu càng trở nên nặng nề.

Tình cảm không phải bướu lành, có màng bao không thể phát tán, một dao cắt đi sạch sẽ.

Đó là ung thư, đã gần lan ra toàn thân rồi.

Trên đường về nhà, mở kính xe, để không khí rét run thổi vào, đầu óc vẫn hỗn loạn.

Lái xe vào tiểu mình đang ở, vốn là con đường không nhiều người đi lại, hoàn cảnh lại quá mức quen thuộc, Chu Phóng cũng lơ là đi, một tay cầm lái, một tay đưa vào túi quần lấy điện thoại, lúc ngẩng đầu, đột nhiên nhìn thấy một người đứng trước mặt, vội vàng đạp phanh.

Tiếng phanh xe chói tai, cùng tiếng kêu khe khẽ.

“A…”

Chu Phóng thầm kêu không xong, vội vàng ra khỏi xe, nhìn người nằm trước mũi xe, “Cậu không sao chứ?”

Người nọ nằm một lát, mới ngồi dậy, lắc lắc đầu, “Không đụng trúng, giật mình thôi.”

A, ra là sợ tới mức chân mềm nhũn ngã trên mặt đất.

Chu Phóng nhẹ nhàng thở phảo, nhìn nam sinh kia đứng lên, liền nhẹ lòng, định quay người đi vào xe, điện thoại lại đột nhiên vang lên.

“Alo, Lâm Vi à, anh tìm Ôn Đình lấy tư liệu…” Vừa nghe điện thoại, vừa xoay người dựa vào xe.

Lúc người bị đâm phải nghe thấy hai chữ Lâm Vi liền ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Chu Phóng, người kia lại tập trung vào điện thoại, không chú ý tới.

Đến khi Chu Phóng nói chuyện điện thoại xong, nhìn lại chỉ thấy người bị mình đụng phải đang nhìn mình chằm chằm.

Chu Phóng sờ sờ mũi, “Cậu…Thật sự không sao chứ?”

“Chân tôi hình như bị trặt rồi.” Nam sinh nhìn mình, ánh mắt đen láy làm cho Chu Phóng run lên, vội vàng dời tầm mắt.

Là ảo giác sao?

Ánh mắt bình thản này, cùng với người trong trí nhớ, thật sự là quá giống. Chỉ là người kia trong trí nhớ, đôi mắt xinh đẹp bị cặp kính thật dày che khuất.

Hít một hơi điều chỉnh lại tâm trạng, Chu Phóng nhìn hắn hỏi, “Nghiêm trọng lắm không?”

“Anh nhặt giúp tôi mấy quyển sách được không?” Vẫn là ngữ khí bình thản, chỉ chỉ sách rơi trên sách.

Chu Phóng gật đầu, xoay người nhặt lên, không khỏi ngẩn người ——

Sách này đều là tác phẩm của Bảo Đinh? Hơn nữa nhìn qua là cố ý tập hợp ngay khi xuất bản, đầy đủ tất cả các tác phẩm.

“Cậu thích Bảo Đinh à?” Chu Phóng hỏi.

Trái lại đối phương thản nhiên nhìn Chu Phóng, nhẹ giọng nói, “Bình thường.”

“À, bình thường.” Chu Phóng cười cười.

Đối phương lại bình thản bổ sung, “Tôi thích Chu Phóng hơn.”

Chu Phóng mặt không đổi sắc sờ sờ mũi, đối với việc người kia vừa nói với mình, không nói gì, nói sang chuyện khác, “Cần tôi đưa cậu đi bệnh viện không? Chân cậu thế nào, cử động được không?”

“Dường như hơi đau.” Mặt nhăn mày nhíu, “Nhà anh có gần đây không? Có thể nào cho tôi đến nghỉ một lát?”

“Có thể thì có thể, nhưng nhà tôi ở tầng ba, cậu không lên được.”

“Anh đỡ tôi.”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của người đối diện, Chu Phóng cười nói, “Tôi nói, cậu…thật sự bị thương à?”

“Ừ.”

“Tôi nhìn cậu sao giống như đang giả vờ?”

“Anh nhìn nhầm.”

“Thật vậy sao…” Chu Phóng ý vị thâm trường nhìn cậu một cái, “Vậy chờ tôi đi đỗ xe, rồi quay lại đón cậu.”

Đem xe chạy đến bãi đõ, khóa xong trở lại, toàn bộ quá trình, Chu Phóng đều cảm nhận được ánh mắt người kia, tựa như vẫn luôn dõi theo mình.

Đứng lại trước mặt cậu, nhìn kỹ, mới phát hiện bộ dáng cậu ấy không tồi, giọng nói nhẹ nhàng gương mặt thanh thoát, kiểu tóc tự nhiên, không hề chải chuốt. Đjăc biệt là đôi mắt đen láy, làm cho người khác nhìn vào trong lòng liền dâng lên cảm giác khác thường.

Có điều, cậu ta muốn cùng mình về nhà để làm gì? Nhìn bộ dáng im lặng này, chẳng lẽ là…. người mắc bệnh trầm cảm trốn khỏi bệnh viện tâm thần?

Chu Phóng áp chế nghi hoặc, cười nói, “Đi thôi, đến nhà tôi nghỉ ngơi một lát.”

Nói xong nhẹ nhàng đỡ cậu dậy.

Trong lúc đi về nhà, sợ chân cậu thật sự bị trặt, Chu Phóng cố ý đi thật chậm. Ngẫu nhiên quay đầu, thấy cậu vẫn mặt không biểu tình, dáng vẻ lãnh đạm, Chu Phóng cảm giác nhìn giống như tên buôn người.

Sau khi về đến nhà lấy chìa khóa mở cửa, Chu Phóng cố ý để ý biến hóa của cậu, chỉ thấy cậu ấy bước đến trước cửa rồi dừng lại một lát, ngẩng lên nhìn biển số nhà, giống như xác định lại cái gì đó, sau đó bước vào.

Mở đèn, rót cho cậu ly nước, Chu Phóng vẫn nhu hòa như trước, “Xin lỗi, hôm nay lúc lái xe thất thần, gây ra phiền phức cho cậu.”

Đối phương liếc mắt nhìn Chu Phóng một cái, gật gật đầu.

“Tôi giúp cậu xử lý vết thương, lát nữa sẽ đưa cậu về nhà.”

Chu Phóng tiếp tục giả vờ làm người tốt.

“Không cần.” Một hơi từ chối, trầm mặc một lát lại nói thêm, “Nghỉ ngơi một chút sẽ ổn.”

Chu Phóng gật đầu, đưa ly nước cho cậu,sau đó xoay người mở tivi.

Lúc này tivi đang chiếu một bộ phim phá án của Hongkong, Chu Phóng dựa người vào ghế salon hứng thú xem phim, vì là nhà mình nên theo thói quen, gác chân lên ghế, tư thế thật chướng mắt. Ngồi xem rất nhập tâm, tựa hồ quên mất sự tồn tại của người bên cạnh.

Ánh mắt Giang Ninh từ đầu đến cuối vẫn chăm chú nhìn vào Chu Phóng, năm năm không gặp, hắn chín chắn hơn nhiều, đã mất đi vẻ ngây ngô, trở nên hấp dẫn hơn, đặc biệt là lúc nhìn người khác cười lưu manh…

“Tôi nói, cậu cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy, nhìn gì vậy?” Chu Phóng đột nhiên hỏi.

Giang Ninh thấy kỳ quái, ánh mắt của hắn rõ ràng nhìn chằm chằm vào tivi, làm sao còn chú ý tới mình? Vậy nên nhẹ nhàng cười cười, “Anh là Chu Phóng phải không?”

“Haha, cậu nói gì?” Chu Phóng cười lưu manh sáp đến, ở bên tai thấp giọng nói, “Theo tôi về nhà, là để nghiệm chứng xem tôi có phải Chu Phóng hay không sao?”

“Đúng vậy.” Thừa nhận một cách rõ ràng.

Chu Phóng quan sát cậu một lúc lâu, thấy mặt cậu dường như không có việc gì, lại dựa vào ghế sô pha, thở dài, lẩm bẩm, “Tôi cư nhiên mang người lạ về nhà, chẳng lẽ đầu óc bị co quắp rồi?”

“Người lạ?” Giọng nói có chút khó tin, “Anh không quen biết tôi?”

“Tôi nên biết cậu sao?”

Ánh mắt hai người đối nhau, trầm mặc thật lâu.

“Tôi sẽ về, nhưng là vào sáng mai.” Giang Ninh đột nhiên nói.

“Gì chứ?”

“Hiện tại đã gần mười một giờ.” Ngón tay thon dài chỉ vào đồng hồ treo trên tường, “Ký túc xá trường học đã đóng cửa, tối nay cho tôi tá túc lại đây đi.”

“Sao vừa rồi cậu không nói?”

“Anh chuyên tâm xem tivi như vậy, tôi không dám quấy rầy.”

Chu Phóng nhìn cậu, nghiêm túc nói, “Tôi với cậu rất thân thiết sao? Muốn tá túc liền tá túc, cậu đúng là không biết khách khí. Có phải còn muốn tôi đem giường dâng cho cậu luôn không?”

“Không cần.” Đối phương ngẩng đầu lên, nhìn Chu Phóng, nhẹ nhàng nhếch khóe miệng nở nụ cười, “Nếu giường đủ lớn, tôi cũng không ngại ngủ chung với anh.”

“Ha ha…” Chu Phóng rốt cục nhịn không được cười lớn, “Tôi nói, suy nghĩ của cậu thật là vượt quá khả năng tiếp nhận của tôi, lần đầu tiên gặp mặt mà đã lớn mật ngủ chung một giường, không sợ tôi làm chuyện xấu với cậu sao?”

“Anh có thể làm gì tôi sao?”

Bị cậu phản bác, Chu Phóng thiếu chút nữa không thở nổi.

Suy nghĩ một lát, lại cảm giác được người kia nhìn qua thật quá đơn thuần, mình không thể nói mấy lời lưu manh với cậu ấy được, đành bất đắc dĩ khoát tay áo, “Được rồi, giường nhường cho cậu, tôi ngủ ở sô pha, mai tôi chở cậu về.” Dứt lời, Chu Phóng quay đầu đi về hướng nhà tắm, vừa đi vừa thở dài, cố ý lớn tiếng, “Ai, rõ ràng không phải tôi làm, còn muốn tôi chịu trách nhiệm…”

Người phía sau đột nhiên nói, “Chu Phóng, tôi thật sự rất thích ——”

Chu Phóng dứt khoát quay đầu lại, chỉ thấy khóe miệng đối phương nhếch lên, cười lãnh đạm, “Tác phẩm của anh.”

Chẳng biết tại sao, Chu Phóng cảm thấy nụ cười kia giống như tuyết tan thành nước, tưới mát lòng mình.

Nhìn cậu cười, Chu Phóng trầm mặc một hồi lâu, lúc này mới nghiêm túc gật đầu, “Cám ơn đã thích.” Chỉ chỉ chồng sách của Bảo Đinh trên bàn, “Lần sau mua hết sách của tôi được không?”

“Anh không thích sách của Bảo Đinh à?”

“À, chưa đọc qua, không thể nhận xét.”

Trưng ra nụ cười lãnh đạm, “Vậy tôi tặng anh, anh cũng không hứng thú đọc sao?”

“Phong cách không giống, tôi không đọc được.”

“Quyển 《Quá khứ》 nổi danh của hắn, anh cũng chưa từng đọc qua?”

“Haha, tôi đã lâu không đọc tiểu thuyết trên mạng, lúc rãnh rỗi chỉ đọc sử ký, tư trì thông giám vân vân.” Chu Phóng không nghĩ gì trả lời, khoát tay áo, “Tôi đi tắm, cậu tự nhiên.”

Đi được một bước quay đầu lại hỏi, “Xưng hô thế nào?”

“Tôi họ Giang.”

Chu Phóng nhìn cậu một lúc lâu, sau đó nói, “Bạn học Giang, tôi thiếu nợ gì cậu sao?”

“Không.”

“Cậu cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy, chẳng lẽ tôi quá đẹp trai, khiến cậu không dời tầm mắt được?” Tiến đến cười lưu manh, “Cậu rốt cục muốn tìm cái gì trên mặt tôi?”

“Không có gì.” Thản nhiên liếc mắt nhìn Chu Phóng, sau đó rũ mi mắt, ngáp một cái, “Nhanh đi tắm đi, tôi cũng muốn tắm rồi ngủ.”

Chu Phóng không nói nữa, xoay người vào phòng tắm.

Cảm thấy người này thật là quái dị, ánh mắt giống như muốn ăn tươi nuốt sống mình.

Mấy năm nay mình rất chú ý hành vi nha, cũng không làm ra chuyện xấu xa gì, sao hôm nay lại mang tên kia về nhà, còn đối với mình thái độ…mờ ám như vậy?

Bất đắc dĩ tắm rửa sạch sẽ, lúc sau trở lại phòng khách, nhìn thấy người kia tự nhiên nằm trên ghế salon, ôm gối ngủ.

Đi đến lắc lắc vai cậu, “Này, dậy đi.”

“Hửm?…” Âm thanh tựa như con mèo con lười biếng, hửm một tiếng rồi xoay người đi, không để ý đến Chu Phóng.

Chu Phóng cười cười, nhéo lên lưng cậu.

“Anh làm gì?” Tựa hồ tức giận có người phá rối giấc ngủ của mình.

“Đi tắm đi, sau đó đến phòng tôi ngủ, ngủ ở đây sẽ bị cảm.” Chu Phóng cười ôn nhu, vỗ vỗ vai cậu, “Tôi không biết cậu là thần thánh phương nào, nhưng đừng trừng tôi được không? Cậu biết không, cậu trừng mắt nhìn tôi, làm cho tôi rất muốn…”

Cố ý dừng lại một chút, thấy đối phương tò mò ngẩng đầu nhìn mình, lúc này mới cười lưu manh, “Rất muốn…Ai, quảng cáo kia nói thế nào nhỉ?”

Đồng tử nháy mắt co rút lại, ngón tay cũng nắm thành quyền, hít thở sâu mới bình tĩnh lại, tỏ ra không có việc gì nói, “Rất muốn đem ngươi uống sạch, sữa Vượng Tử.”

[Vượng Tử là nhãn hiệu sữa của Trung Quốc]

Chu Phóng cười cười, “Định lực cậu không tồi nha, có thể kiềm nén tức giận tốt như vậy.”

Đối phương chỉ thản nhiên đáp lại, “Cám ơn quá khen.”

Sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm.

Lúc Giang Ninh tắm xong đi ra ngoài, nhìn thấy Chu Phóng đã nằm dài trên ghế salon, lướt nhìn cậu một vòng từ trên xuống dưới, lúc sau hạ giọng nói, “Cậu chỉ quấn mỗi cái khăn tắm, không lạnh à?”

“Chẳng lẽ mặc lại quần áo bẩn sao?” Trả lời với vẻ vô tội, còn đi đến ghế salon ngồi xuống cạnh Chu Phóng, cầm lấy áo ngủ hắn đã chuẩn bị mặc vào.

Chu Phóng nghĩ nghĩ, có lẽ cậu ấy vô tư quá, nhưng cả hai đều là đàn ông, cũng chẳng sao.

Thân thể xinh đẹp như vậy, lại để lộ trước mặt người xa lạ, thật không có tâm phòng người mà, đáng sợ hơn, Chu Phóng nhìn thấy, cậu ta cư nhiên không mặc quần lót…

Được rồi, cứ cho là cậu ấy không muốn mặc lại quần lót bẩn đi.

Nhưng mà cậu ấy như vậy có phải hơi quá phận rồi không?

May mắn cho cậu ấy mình chỉ là một kẻ ngụy lưu manh, hơn nữa không phải đồng tính luyến ái, sẽ không đối với cậu ấy có suy nghĩ, bằng không sẽ cho rằng cậu ấy đang… quyến rũ mình.

Chu Phóng khẽ thở dài, “Cậu đi ngủ đi, trễ rồi.”

“Ừ.”

“Đi đi.”

Giang Ninh trầm mặc một lát, lúc này mới nhẹ giọng, “Tôi sợ lạnh, trên giường có thảm điện không?”

“Không.”

“A…”

“Cậu cứ nói thẳng là muốn dùng thân thể sưởi ấm là được mà.” Chu Phóng giở giọng lưu manh, “Sợ lành à, vừa rồi trần trụi đi ra, sao không thấy cậu lạnh?”

Giang Ninh ngẩng đầu lên, liếc Chu Phóng một cái, sau đó xoay người trở về phòng.

Chu Phóng nhún nhún vai không sao cả, trong lòng đoán rằng, lẽ nào cậu ấy là MB trong quán rượu gần đây… đi tìm khách? Không quyến rũ được nên thẹn quá hóa giận?

Bất quá nhìn bộ dáng sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái của cậu, cũng không giống người trong cái vòng đó.

Tạm thời cứ xem như cậu ấy vô ý đi. Tuy rằng mình ngay trước mặt vạch trần lời nói dối của cậu ấy, có hơi xấu xa.

Nghĩ như vậy mới an tâm, nhắm mắt nằm trên ghế salon.

Giang Ninh sau khi vào phòng ngủ thì bị giật mình, cái mớ hỗn độn này thật đủ trình so sánh với ổ chó.

Chăn không gấp, bên cạnh tủ thì một đống quần áo lộn xộn, trên bàn sách báo chất đống, trên giường có con gấu lớn và laptop.

Mặt nhăn mày nhíu, vừa muốn dọn dẹp một chút, lại nghe phía sau vang lên tiếng gõ cửa, quay đầu lại thấy Chu Phóng đứng ở cửa mỉm cười.

“Tôi tới lấy con gấu, phòng có hơi lộn xộn, cậu nếu không quen thì ngủ ở sopha đi.”

“không sao.” Giang Ninh cúi đầu, nhìn hắn đang ngang qua mình, cầm lấy con gấu.

Chờ hắn lui ra ngoài đóng cửa lại, Giang Ninh tâm tình phức tạp.

Con gấu kia hình như là năm đó tặng cho hắn, tuy rằng thời gian đã lâu, đã không còn nhìn rõ màu sắc, nhưng hắn vẫn còn giữ… Là hắn sơ ý sao? Hay là… Hắn không muốn vứt đi?

Hắn hiện tại không còn nhận ra mình, tuy rằng qua năm năm đứa nhỏ đã trưởng thành, bên ngoài có nhiều thay đổi, nhưng hắn vẫn phải nhận ra mới đúng.

Khẽ thở dài, xốc chăn nằm lên giường, chăn thật dày dường như mang theo hương vị của Chu Phóng, thật ấm áp.

Cuốn chặt trong chăn, vùi đầu vào gối, thầm nghĩ, nếu hắn không nhớ thì mình cho mọi chuyện bắt đầu lại lần nữa.

Dù sao bây giờ mà nhắc lại những ngày đó lúc nào cũng đi theo sau mông hắn, quấn lấy hắn, làm gì ở đâu cũng cần hắn chăm sóc, lúc ngủ thì như đứa trẻ chui rúc vào lòng hắn, chính mình cũng cảm thấy…mất mặt.

Sáng sớm hôm sau, lúc Giang Ninh mở mắt, phát hiện trong phòng có người, chợt từ trên giường ngồi dậy, nhìn thấy Chu Phóng nằm ở mép giường.

“Anh làm gì vậy?” có chút nghi hoặc nhìn hắn, người kia lại mỉm cười, vô tội nói, “Tôi tới lấy máy tính.”

Mắt nhìn thấy dây diện trong tay hắn bị mình đè lại, Giang Ninh cảm thấy vừa rồi mình phản ứng có hơi mẫn cảm, có chút ngượng ngùng giở cánh tay cho hắn rút dây điện ra.

“Anh sớm vậy đã lấy máy tính, muốn viết truyện à?”

“A, đúng a.”

Nhìn đôi mắt thâm quầng của hắn, không khỏi có chút đau lòng, thanh âm cũng trở nên nhu hòa, “Tối qua ngủ không ngon à?”

“Ừ, gặp ác mộng.”

“Tinh thần không tốt, phải nghỉ ngơi nhiều một chút, không cần dốc sức viết…”

“Cậu quan tâm quá rồi đó.” Còn chưa nói xong đã bị Chu Phóng cắt ngang, còn thêm một câu, “Cũng không phải vợ tôi, không cần quản nhiều.

Giang Ninh im lặng không nói gì.

Chu Phóng cầm lấy máy tính, đi ra tới cửa quay đầu lại nói, “Cậu rửa mặt đi, xong rồi tôi đưa cậu về trường.”

“Không cần, tôi tự mình về.”

“Được, vậy cậu tự nhiên, tôi không làm bữa sáng, cậu tự xuống lầu mua.”

Nói xong ôm máy tính đi vào phòng sách viết truyện.

Nhìn bóng lưng của hắn, Giang Ninh không khỏi cảm thán thời gian làm việc và nghỉ ngơi của người kia thật đáng sợ.

Người này, quen lười biếng, trong phòng lộn xộn, tuy rằng tính xấu này so với trước kia không khác lắm, nhưng bộ dáng mệt mỏi của hắn hiện tại làm cho người ta…đau lòng.

Bất đắc dĩ day trán, thầm nghĩ: Giang Ninh mày có phải bị ngốc rồi không, trước kia luôn quen được hắn chăm sóc, hiện tại ngược lại muốn chăm sóc hắn sao…

Sau khi mặc quần áo tử tế, Giang Ninh đi đến thư phòng của Chu Phóng, chào tạm biết với hắn.

“Cám ơn đã cho tôi tá túc, tôi phải đi rồi.”

“Ừ.” Chu Phóng đầu cũng không ngẩng lên ừ một tiếng, lực chú ý tập trung vào màn hình máy tính, trong phòng vang lên tiếng gõ bàn phím lọc cọc.

“Chúng ta sẽ gặp lại.”

Thanh âm rất khẽ, Chu Phóng căn bản không nghe thấy, Giang Ninh nhẹ nhàng cười cười, thay hắn đóng cửa lại, đi ra ngoài.

Sau khi về đến nhà, nhấn chuông, người mở cửa là Cổ Duy, ăn mặc chỉnh tề.

Giang Ninh vòng qua hắn vào nhà, nhìn thấy cha từ trên lầu đi xuống, mặc áo ngủ thật to, còn đang mơ hồ, chưa tỉnh ngủ.

“Tốt quá, Tiểu Ninh đã về…” Giang Sơn cười ôn nhu, “Tối qua con đi đâu vậy?”

“Nhà bạn học.”

“Vậy à…Hôm qua cha uống hơi nhiều, không có quan tâm con được, có để dành cho con thật nhiều bánh kem, ở trong tủ lạnh…”

“Ừm.” Giang Ninh cắt ngang, quay đầu lấy một ổ bánh kem trong tủ lạnh, ngồi trên ghế salon ăn bữa sáng.

“À, quà của con cha rất thích.” Giang Sơn đối với đứa con này vẫn còn chút lúng túng, cố ý tìm đề tài nói chuyện.

“Thích là được rồi.”

“Khi nào con về trường?”

“Sáng mai sẽ bay.”

“Ngày nghỉ có về không…”

“Tôi không về mừng năm mới.” Giang Ninh ngẩng đầu, nhẹ nhàng mỉm cười, “Các người không cần chờ tôi.”

“Được rồi, anh còn chưa tỉnh rượu, đi ngủ thêm một lát nữa đi.” Cổ Duy nhăn mặt, đẩy Giang Sơn trở về phòng ngủ, đóng cửa lại, sau đó đi xuống ngồi cạnh Giang Ninh, thấp giọng hỏi, “Tối qua cậu đến nhà Chu Phóng à?”

“Ừ.”

“Hắn không nhận ra cậu?”

Giang Ninh lạnh lùng, “Làm sao anh biết?”

Cổ Duy cười cười, “Cậu thay đổi rất nhiều, trước kia là một tiểu chính thái, bây giờ là một tiểu nữ vương.”

“Nói hươu nói vượn.” Tức giận lườm hắn một cái, cúi đầu giải quyết hết bánh ngọt trên bàn, sau đó lau khô tay, thản nhiên nói, “Cuộc họp tác giả thường niên năm nay, anh có tham gia không?”

“Tôi? Tôi có tư cách gì tham gia chứ.”

“Anh không có thì ai có đây.”

Cổ Duy hé mắt, “Cái thằng nhóc này, đừng thông minh như vậy được không?”

Giang Ninh nhìn hắn một lúc lâu, mới nhẹ nhàng nhếch khóe miệng cười cười.

“Anh tốt nhất nên tìm một lý do hợp lý để không đến cuộc họp tác giả thường niên đi, đừng có coi tôi là đứa ngốc.”

“Không còn cách nào, họ Giang các người đều có gien ngốc.”

“Trên thiên đường văn học có một tác giả đam mỹ nổi danh là Thiên Cổ Phong Lưu, tác phẩm thành danh của hắn tên là 《Như Họa Giang Sơn》, đúng không?”

Cổ Duy không thừa nhận, cũng không phủ nhận, chỉ híp mắt ý vị thâm trường cười cười.

“Lần trước nghe nói anh viết H rất tốt, nên cố ý đọc qua tác phẩm của anh một chút.” Giang Ninh dừng một chút, chỉ chỉ phòng ngủ, “Nếu ông ấy biết, anh đem tên ông ấy vào tiểu thuyết, sẽ có phản ứng gì đây?”

“Cùng lắm thì mắng tôi một trận.” Cổ Duy tỏ ra không sao cả nhún nhún vai, “Nhưng mà nếu chuyện cậu dùng thế thân ký hợp đồng bị đưa ra ánh sáng, sẽ chết thật khó coi nha…”

“Anh…”

“Tôi làm sao?” Cổ Duy cười nói, “Tôi không phải quan tâm cậu sao. Đáng tiếc, cậu khổ tâm như vậy, họ Chu kia lại tuyệt đối không cảm kích, theo lý mà nói, hai chúng ta xem như chiến hữu đồng bệnh tương lân nha.” Dừng một chút, khẽ thở dài, “Đều là người đáng thương nỗ lực mà không nhận được hồi báo, chúng ta nên liên thủ.”

Giang Ninh trầm mặc một lúc lâu, lúc này mới khinh khẽ cười nói, “Chuyện của anh với ông ấy, tôi không có hứng quản, chuyện của tôi, anh cũng không cần nhúng tay.”

“Không cần tôi dạy cậu làm thế nào dụ người mắc câu sao? Cậu bây giờ thật sự còn non lắm, ánh mắt giết người này, Chu Phóng nhìn thấy không bị cậu dọa mới là lạ đó.”

Giang Ninh vuốt vuốt tóc mai, “Tôi sẽ làm cho anh ấy yêu tôi.”

“Tốt, có lòng tin bao giờ cũng tốt.” Đúng dậy, nghiêm túc vỗ vỗ bả vai đối phương, “Tôi rất thích nhìn cậu tóm Chu Phóng, bất quá, cẩn thận chưa ăn được thịt bò tươi, ngược lại đã bị mắc xương cá ở cổ họng.”

“Không cần anh lo, tôi sẽ nuốt toàn bộ.”

“Tốt, tôi có nên thay Chu Phóng gạt lệ đồng tình không đây? Có người âm thầm lên kế hoạch tóm cậu ta, hắn còn không biết chuyện gì, thật đáng thương.”

“Hắn có thiệt thòi gì đâu, vì hắn tôi đều chấp nhận…”

“Chấp nhận cái gì?”

Giang Ninh dừng lại một chút, thấp giọng nói, “Tôi chấp nhận mặt dày đi câu dẫn, đáng tiếc không có hiệu quả, định lực anh ấy tốt quá.”

Cổ Duy cười cười, ý vị thâm trường nói, “Đó là cậu câu dẫn chưa đủ.”

“Không hề gì, này chỉ mới là thử nghiệm thôi.” Giang Ninh cũng ý vị thâm trường tươi cười đáp lại, “Trò hay còn ở phía sau.”

Lúc này mới đứng dậy, duỗi thẳng lưng, quay người về phòng ngủ thu dọn hành lý.

Ngược lại Cổ Duy đứng tại chỗ, nhìn theo bóng dáng Giang Ninh, thần sắc ảm đạm.

Giang Ninh quay về phòng ngủ, thu dọn một chút hành lý đơn giản, dự tính buổi chiều ngủ một giấc, hôm sau lên máy bay về trường.

Kỳ thực tối qua ngủ không ngon, vì ở trên giường lớn của Chu Phóng, dùng chăn của hắn, chóp mũi đều là hơi thở ấm áp của hắn, lúc dùng chăn quấn quanh người, cảm giác giống như nhiều năm trước được hắn ôm vào lòng.

Vậy nên đã nằm thấy giấc mơ không nên thấy.

Nhớ tới tình cảm trong mộng, tình cảnh hôm đó hắn ôm mình DIY cư nhiên tái hiện trước mắt,Giang Ninh cảm thấy mình thật háo sắc, trưởng thành rồi cũng không cần gấp gáp như vậy.

Ném mình lên giường, buồn ngủ, lại nhận được một tin nhắn, là Cùng Khai Tâm gửi đến.

“Cậu ngàn vạn lần đừng vào thiên đường văn học, ngàn vạn lần đừng nhìn tên người đứng đầu bảng xếp hạng trứng gà.”

Giang Ninh chỉ thấy tin nhắn này thật kì lạ, vì thế nhắn một chữ “Ân” trả lời, sau đó nhắm mắt lại. Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *