Ngôn Tình

Phong Cảnh Giấu Trong Hồi Ức

Chương 5 – Mùa xuân đến, vạn vật sinh sôi

Tháng 10 vừa đến, nhiệt độ giảm xuống rõ rệt.

Trước đó vài ngày lại có mưa. Gió thổi qua hiên nhà, những vệt mưa vẫn chưa khô. Sương sớm còn đọng trên ngọn cây, từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm ướt cửa kính phòng ngủ. Tạ Bình Xuyên nằm trên giường, sờ đồng hồ báo thức nhìn giờ, rất muốn nằm thêm một lát nữa.

Anh thấy hơi chóng mặt.

Tối hôm qua vì chuẩn bị tài liệu, anh bận đến tận 12 giờ đêm. Lúc về nhà lại gặp phải mưa to làm anh ướt mèm từ đầu đến chân, đúng lúc đó di động trượt khỏi tay, rớt vào bụi có ven đường. Vậy là, một Tạ Bình Xuyên luôn chú ý hình tượng chỉ có ngồi ngồi xổm ven đường, dầm mưa tìm di động.

Đến lúc anh tìm được di động thì không còn hình tượng nào nữa.

Đêm khuya, trời giá rét, anh một mình ngược gió về nhà. Trong nhà cũng không có ai, bố mẹ đều bận làm việc ở nơi khác, mỗi tuần gọi điện thoại về một lần, vì biết rõ con trai độc lập nên vô cùng yên tâm về anh.

Vì vậy giờ phút này, người đang gõ cửa phòng ngủ anh, ngoài Từ Bạch ra thì không còn người nào khác.

Tạ Bình Xuyên khoác áo vào, đứng dậy mở cửa cho Từ Bạch.

Từ Bạch đứng ngoài cửa ôm một hộp cơm, nhìn thấy anh thì câu đầu tiên là: “Dì gọi điện qua nhà em. Dì nói sáng nay gọi điện cho anh mà anh không bắt máy, bảo em đến xem anh thế nào.”

“Dì” mà Từ Bạch gọi chính là mẹ của Tạ Bình Xuyên.

Tạ Bình Xuyên vẫn chưa trả lời, Từ Bạch đã nhón chân lên, giơ tay phải, sờ lên trán anh.

“Anh bị sốt hả?” Từ Bạch hỏi.

Tạ Bình Xuyên hỏi ngược lại: “Hôm nay thứ Bảy, em không đi học thêm à?”

“Hôm nay giáo viên bận, cho tụi em nghỉ.” Từ Bạch đứng ở cửa phòng ngủ anh, gõ cửa phòng anh vài cái, “Mẹ em đi làm triển lãm tranh rồi, bố em đi câu cá, nhà em cũng chỉ có mỗi em.””

Mẹ của Từ Bạch là một hoạ sĩ chuyên nghiệp, vì sắp tới tổ chức triển lãm tranh nên công việc cũng bận rộn. Nhưng hôm qua trước khi ra khỏi nhà, mẹ Từ Bạch đã cất hai túi sủi cảo đông lạnh vào tủ lạnh, làm phần ăn của Từ Bạch.

Sáng nay Từ Bạch nấu sủi cảo, còn chưa kịp ăn thì điện thoại nhà vang lên. Sau khi nhận được điện thoại của mẹ Tạ Bình Xuyên, Từ Bạch cho sủi cảo vào hộp cơm, định đem sang đây cho Tạ Bình Xuyên.

Tạ Bình Xuyên kéo cửa phòng ngủ ra, ho một tiếng: “Vào đi.”

Anh đưa lưng về phía Từ Bạch, lấy di động của mình ra, quả nhiên thấy vài cuộc gọi nhỡ của mẹ, còn có vài tin nhắn từ Quý Hành. Quý Hành hỏi một vài thứ về chuyện soạn bài thế nào, còn nhắc đến giáo dục tâm lý nhi đồng, trông rất cần cù nghiêm túc.

Tạ Bình Xuyên trả lời Quý Hành trước, sau đó mới gọi điện thoại cho mẹ.

Điện thoại vừa reo vài giây, giọng mẹ đã vang lên: “Ngày kia con có phỏng vấn, đừng quên đó.”

Tạ Bình Xuyên “Dạ” một tiếng.

Mẹ hỏi tiếp: “Sáng nay có gì hả, con không bắt máy.””

Tạ Bình Xuyên tìm được thuốc cảm rồi trả lời: “Không sao, con ngủ quên.”

“Mẹ bảo Từ Bạch sang tìm con.” Lời của mẹ có ẩn ý, “Làm phiền con bé, mẹ cũng ngại quá.”

Nhưng Từ Bạch, người bị làm phiền, lại chẳng để ý.

Nhân lúc Tạ Bình Xuyên gọi điện thoại, cô về nhà lấy nhiệt kế sang đây. Tạ Bình Xuyên vừa cúp máy, Từ Bạch đưa nhiệt kế cho anh, sau đó lại thúc giục: “Anh thật sự bị sốt rồi, thử xem bao nhiêu độ.”

Kết quả đo được là 38 độ.

Tạ Bình Xuyên trả nhiệt kế cho cô: “Sốt nhẹ thôi, ngủ một giấc là đỡ.”

Từ Bạch ngồi ở mép giường, hai tay đặt trên đầu gối, nói: “Anh có thèm ăn món gì không?”

Lúc nãy gọi điện thoại, Tạ Bình Xuyên ngồi trên giường. Khi Từ Bạch đi cất nhiệt kế xong, cô rất tự nhiên đắp chăn cho anh, tựa như đang chăm sóc một bệnh nhân.

Mà trong giây phút đó, lúc Tạ Bình Xuyên duỗi thẳng đôi chân dài rồi tựa lưng vào gối đầu của mình, anh mới cảm thấy có chút không thích hợp.

Anh nói: “Tiểu Bạch, em 14 tuổi, sắp lên 15 rồi.””

Từ Bạch đang chờ Tạ Bình Xuyên trả lời câu “anh có thèm ăn món gì không”, chợt nghe thấy anh gọi tên mình, Từ Bạch buộc miệng nói: “Anh, anh gọi em làm gì, em hỏi anh muốn ăn gì mà.”

Tai Tạ Bình Xuyên hơi đỏ.

Để làm dịu lại bầu không khí, anh mở tivi, tiếp tục làm rõ: “Ý anh là, em không thể trực tiếp vào phòng anh như trước được.””

Từ Bạch nghe không hiểu. Cô cầm một ly thuỷ tinh, bên trong là thuốc cảm đã pha xong. Cô cầm chặt ly, nhẹ nhàng an ủi Tạ Bình Xuyên: “Tại sao không thể vào phòng anh, hôm nay anh cảm bị sốt, em sẽ chăm sóc anh, anh đừng sợ.”

Lúc cảm thấy ly nước không còn nóng hổi nữa, cô đưa thuốc cảm cho Tạ Bình Xuyên: “Anh uống chút đi, chắc hết nóng rồi.”

Tạ Bình Xuyên nhận lấy.

Đúng là hết nóng rồi.

Anh cúi đầu uống một ngụm, trong lòng ấp ủ tìm từ ngữ. Tuy Từ Bạch còn nhỏ, nhưng tương tác với người khác không phòng vệ gì cả. Anh cần phải dạy cô đâu là sự khác nhau giữa nam và nữ, nếu không sau này khi con trai lớp có suy nghĩ bậy bạ, Từ Bạch sẽ như dê vào miệng cọp.

Đúng vậy, anh biết những thằng nhóc mười lăm mười sáu tuổi nghĩ gì trong đầu.

Tạ Bình Xuyên quyết định nói từ nguồn gốc của vũ trụ, chỉ ra sự khác nhau giữa giới tính từ góc độ sinh học. Tất nhiên phương diện này có rất nhiều giả thuyết, anh nên nói những cái được công nhận…

Suy nghĩ của anh bị gián đoạn bởi âm thanh trong tivi.

Giường của Tạ Bình Xuyên đối diện tivi, mà Từ Bạch đúng lúc ngồi ở mép giường anh. Trên tivi đang chiếu “Thế giới động vật”. Trong màn hình, băng tuyết đang tan, muôn trùng núi đồi đủ màu sắc, giọng nói đầy từ tính vang lên; “Mùa xuân đến, vạn vật sinh sôi, lại đến lúc động vật giao….”

Còn chưa kịp nghe thấy chữ “”phối””, Tạ Bình Xuyên đã kịp thời ấn nút tắt tiếng.

Sau đó anh tắt tivi.

Anh cho rằng bản thân phản ứng nhanh nhạy, nào ngờ lại nghe thấy Từ Bạch hỏi: “Sao anh không xem tiếp?”

Tạ Bình Xuyên giấu đầu hở đuôi đáp: “Anh chuẩn bị đi ngủ.”

Anh mặc một chiếc áo khoác, chỉ gài hai nút. Tóc cũng hơi rối, khác hẳn dáng vẻ quần áo chỉnh tề ngày thường, rất có vẻ đẹp của sự sa sút. Từ Bạch không biết phải chăm sóc anh sao mới tốt, cô bèn gật đầu một cái, sau đó chỉnh chăn cho anh.

“Có gì thì anh kêu em nha.” Từ Bạch nói, “Điện thoại em ở chế độ đổ chuông.””

Tạ Bình Xuyên nhớ tới chuyện quan trọng của mình, lúc Từ Bạch chuẩn bị rời đi, anh giữ tay cô lại.

Phòng ngủ của Tạ Bình Xuyên cực kỳ sạch sẽ, sàn gỗ không hề dính bụi – thậm chí sạch đến nỗi có hơi trơn. Từ Bạch bị anh kéo lại như vậy, lòng bàn chân chợt trượt một cái, cả người ngã lên giường.

Ga giường và vỏ chăn của anh cũng làm bằng bông gòn, trong chăn có nhồi thêm lớp lông tơ ngỗng, ngã xuống hẳn là sẽ không bị cộm. Nhưng Tạ Bình Xuyên cố tình nằm ở mép giường, lúc Từ Bạch ngã xuống, vừa khéo đập lên chân anh.

Yên tĩnh một lúc lâu.

Đến khi cô ngây thơ ngẩng đầu lên, nhìn anh đầy hoang mang.

“Anh, tâm trạng anh không tốt hả?” Từ Bạch thử hỏi.

Tạ Bình Xuyên im lặng không nói, Từ Bạch tự hỏi tự đáp: “Cũng không trách được, anh bệnh mà, sao vui được.” Cô lại ngồi dậy, bóng dáng biến mất ngoài cửa: “Anh chờ em chút, em đi nấu cháo cho anh.”

Sau cơn mưa trời lại sáng, ánh mặt trời chói chang. Trong viện có hàng cây xanh không bị khô héo bởi tiết sương đầu thu, nếu nghiêng tai lắng nghe, còn có thể nghe thấy tiếng chim hót.

Nhưng Tạ Bình Xuyên lại không nhàn hạ thoải mái. Anh thất thần nhìn cảnh ngoài cửa sổ, vì thuốc cảm làm buồn ngủ, không bao lâu thì ngủ mất.

Lúc anh thức dậy, đã gần giữa trưa.

Từ Bạch cũng không biết anh dậy. Cô đứng trong bếp nhà mình nấu cháo. Mỗi khi Từ Bạch bị cảm, mẹ sẽ nấu cháo cho cô, ăn xong thì đỡ hơn nhiều.

Cô cầm con dao, gọt sạch vỏ táo tàu, nhìn thấy yến mạch và gạo hòa vào nhau, tỏa ra mùi thơm của hạt.

Đây là lần đầu Từ Bạch nấu cháo, nhưng cô thật sự rất giỏi, ngay cả mức lửa cũng rất tốt. Vấn đề duy nhất là, hình như cô nấu hơi nhiều, nồi niêu chứa đầy cháo, phần ăn thực sự có hơi nhiều.

Vài phút sau, lúc Tạ Bình Xuyên mặc quần áo chỉnh tề ngồi trong phòng khách, đang nghĩ trưa nay ăn gì, Từ Bạch đã bưng một niêu cháo xuất hiện.

“Cho anh nè.” Từ Bạch vui vẻ nói.

Niêu cháo quá nặng, cô sắp cầm không nổi. Cũng may Từ Bạch kịp thời bước đến, nhận lấy trong tay Từ Bạch.

Anh đặt nồi này lên bàn gỗ phòng khách.

“Cho anh hết hả?” Tạ Bình Xuyên hỏi.

Nhìn một nồi đầy vung kia, nhiều đến đủ cho lợn ăn, ánh mắt Tạ Bình Xuyên có hơi phức tạp. Anh không khỏi nghĩ, chẳng lẽ trong lòng Từ Bạch, anh thực sự có thể ăn nhiều tới vậy.

Từ Bạch không biết anh nghĩ gì, cô nhón chân, lại duỗi tay sờ trán anh lần nữa.

“Tốt quá, anh hạ sốt rồi.” Từ Bạch nói.

Tạ Bình Xuyên bắt được cánh tay cô, lấy ra khỏi trán mình. Anh kéo một chiếc ghế dựa đến, ý bảo Từ Bạch ngồi xuống, còn mình thì ngồi đối diện cô, như muốn cùng cô thảo luận gì đó.

Từ Bạch lại hỏi: “Anh không thích loại cháo này hả?” Hai tay cô đặt trên ghế dựa, nói rất thản nhiên: “Nếu anh không muốn ăn thì em bưng về nha.”

Mẹ Từ Bạch dạy cô một điều – khi muốn đối xử tốt với người khác, phải lấy sự chấp nhận của đối phương làm tiền đề, nếu không ý tốt sẽ dễ thành ý xấu. Dù sao thì hoàn cảnh trưởng thành của mỗi người khác nhau, tính cách và sở thích cũng khác nhau.

Tạ Bình Xuyên hiểu ý cô. Anh đứng dậ đi vào phòng bếp.

Khi quay lại, trên tay anh có thêm hai cái chén và hai cái muỗng bạc.

Tạ Bình Xuyên đích thân múc cháo cho cô, tựa như làm hết lễ nghĩa của chủ nhà. Điều này làm Từ Bạch nhớ đến rất lâu trước kia, lúc hai người còn nhỏ, Từ Bạch chính là cái đuôi nhỏ của Tạ Bình Xuyên. Anh đi đến đâu, cô theo đến đó.

Bắt đầu từ khi đó, anh đã thường xuyên chăm nom cô, dù ở chuyện học hay phương diện khác.

Hôm nay, cuối cùng cô cũng đã báo đáp được một ít. Nhưng như người ta vẫn hay nói, chịu ơn một giọt báo ơn một dòng, chỉ là nấu một nồi cháo thôi, hình như vẫn còn lâu mới trả đủ.

Tạ Bình Xuyên thấy cô cúi đầu, thuận miệng hỏi một câu: “Em nghĩ gì vậy?”

Từ Bạch cầm chén sứ, đi thẳng vào vấn đề: “Em đang nghĩ, anh thấy cháo ngon không?”

Độ mặn vừa phải, mịn mà không ngán, rõ ràng rất hợp khẩu vị của anh, nhưng Tạ Bình Xuyên lại trả lời: “Cũng được.”

Bàn gỗ phòng khách đối diện ô cửa sổ vuông, ánh sáng đổ bóng trên mặt bàn tạo thành nhiều khối. Bình hoa trên mặt bàn thuỷ tinh chỉ có nước, không có hoa. Từ Bạch khẽ đẩy bình hoa, khiến nước gợn sóng.

Còn cô thì tựa vào bàn, trông uể oải, như quả bóng bị xì hơi.

Tạ Bình Xuyên lập tức nói lại: “Độ nóng vừa phải, nguyên liệu phù hợp, không đặc không nhạt…” Anh cầm chén nói với cô: “Cảm ơn em đã nấu cho anh.”

_________________

Tác giả muốn nói:

Tiểu Bạch Tiểu Bạch, nhìn đây nè! Nấu cho tui với.

________________

Editor:

Mùa xuân đến, vạn vật sinh sôi tới mùa giao hợp, hoocmon nam của sếp Tạ cũng trỗi dậy chút xíu:))))))))

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *