Ngôn Tình

Ông Bố Siêu Phàm

Chương 59 – Người mẹ vợ thực dụng

Thấy mẹ mình hỏi về điều này, trước khi đợi Lục Trần trả lời, Lâm Di Quân đã nói trước: “Mẹ, Lục Trần biết ông chủ của Phỉ Thúy 36. Hôm nay chúng
con ăn ở đó, và giám đốc Khâu cũng đến chào hỏi.”

Đôi mắt của Vương Tuyết sáng lên và nói, “Cậu biết ông chủ của Phỉ Thúy 36 à? Làm sao cậu quen được vậy?”

Trong lòng của Lục Trần thấy buồn cười, ông chủ của Phỉ Thúy 36 mà anh nói chính là anh mà.

“Mẹ ơi, mẹ có nhớ vụ cướp ngân hàng ba năm trước không? Lục Trần đã
giải cứu ông chủ của Phỉ Thúy 36 khỏi bọn xã hội đen vào lúc đó, vì vậy
nhân viên của Phỉ Thúy 36 rất tôn trọng Lục Trần.” Lâm Di Quân đã sử
dụng lời nói dối của Lục Trần để giải thích.

Mặc dù trong lòng Lục Trần có thấy mắc cười, nhưng cũng có chút lo
lắng. Nếu một ngày nào đó Lâm Di Quân biết sự thật, không biết cô sẽ tức giận ra sao, còn cho rằng anh là một kẻ nói dối.

Nhưng bây giờ anh không có sự lựa chọn, lúc nào cũng có một con dao
lớn treo trên đầu anh, thực lực của anh vẫn chưa đủ mạnh, vì vậy anh
phải kín tiếng một chút.

“Đó là ơn cứu mạng, hèn chỉ để lại phòng King suite cho cậu ta.”
Vương Tuyết gật đầu, đôi mắt bà đột nhiên sáng lên và nói: “Nếu như cậu
đã cứu mạng ông ấy, tại sao không để ông ấy Sắp xếp một vị trí nào đó ở
Phỉ Thúy 36 chứ? Quản lý cũng được mà.”

“Mẹ à, mẹ nói gì thế, có những mối quan hệ không thể sử dụng bừa bãi
được, sử dụng một lần thôi là không còn nữa.” Lâm Di Quân nói.

“Kêu ông ta sắp xếp công việc cho Lục Trần không phải chỉ cần nói một tiếng là được sao? Cậu có một mối quan hệ như vậy mà không dùng, các
con ngốc quá, nếu cậu là quản lý ở đó, sau này tôi có mời khách hàng của tôi, cậu cũng có thể sắp xếp một hòng cho tôi, nở mặt nở mày không.”
Vương Tuyết nghiêm túc nói.

Lục Trần và Lâm Di Quân đều không nói nên lời.

Có cần thực tế vậy không?

Bà muốn ai đó sắp xếp một vị trí quản lý cho tôi, chỉ để giúp bà nở mặt nở mày khi bà mời khách thôi sao!

“Mẹ ơi, đừng đề cập đến chuyện này nữa, Lục Trần có công việc riêng
của mình.” Lâm Di Quần biết tính cách của Lục Trần. Nếu anh ấy muốn tìm
một công việc theo mối quan hệ, anh ấy đã đến chỗ Vương Duy từ lâu rồi,
đó là lý do tại sao cô đánh giá cao về Lục Trần, anh sẽ không dễ dàng để người khác giúp đỡ.

“Công việc bảo vệ của Lục Trần tốt hơn quản lý ở Phỉ Thúy 36 sao? Hai con thiệt là đầu óc ngu suần.” Vương Tuyết hận sắt không thành thép.

Mặc dù là vậy, thái độ của bà đối với Lục Trần cũng tốt hơn một chút, không còn khắt khe như trước nữa.

“Phải rồi, lần trước mẹ có hỏi con ai là người âm thầm giúp đỡ chúng ta phải không?” Lâm Di Quân bắt đầu cuộc trò chuyện.

“Ai vậy? Người đó đã giúp đỡ mẹ con mình hai lần liên tục, vì vậy
phải tìm cơ hội để cảm ơn họ.” Vương Tuyết hỏi. Mặc dù bà có chút ác cảm với Lục Trần, bà vẫn biết ơn những người đã giúp đỡ bà.

“Đó là Lục Trần.” Lâm Di Quân mỉm cười, cô luôn muốn thay đổi hình ảnh của Lục Trần trong mắt mẹ mình, đây là cơ hội tốt nhất.

“Lục Trần, cậu ta có khả năng tuyệt như vậy sao lại đi làm một nhân viên bảo vệ?” Vương Tuyết nghi ngờ nhìn vào Lục Trần.

Lục Trần không nói gì, Lâm Di Quân giải thích: “Mẹ nhớ giám đốc
Vương, Vương Duy của Tập đoàn quân Duyệt trước đây chứ, trước đó Lục
Trần cũng đã cứu Vương Duy, sau đó anh đã nói chuyện với Vương Duy,
những người của Tập đoàn quân Duyệt mới hợp tác với mẹ đó.”

“Chúa ơi, có một mối quan hệ như vậy, sao cậu vẫn làm một nhân viên
bảo vệ chứ, hãy tận dụng nó, hay là cậu để Vương Duy giúp cậu sắp xếp
một công việc, ít nhất nó tốt hơn 100 lần so với nhân viên bảo vệ của
cậu!” Vương Tuyết chỉ vào Lục Trần, thật sự không biết phải nói gì.

Tại sao con rể này lại ngu ngốc như vậy?

“Con chỉ là kẻ hèn thấp, con còn có thể làm gì ngoài nhân viên bảo vệ chứ? Đây là đang làm khó quản lý Vương đó.” Lục Trần giải thích với một nụ cười.

“Cậu, haizz, thôi bỏ đi, tôi không muốn nói với cậu nữa.” Vương Tuyết lặc đầu hận sắt không thành thép, gặp phải một người con rể như vậy, bà ta không thể nói gì ngoài việc hờn dỗi.

“Dù cậu muốn làm nhân viên bảo vệ, cũng nên đến công nghệ Di Kỳ chứ.
thu nhập bảo vệ ở đó tốt hơn nhiều so với điện lực Đông Giai.” Vương
Tuyết nói.

“Được rồi, con đi hỏi Vương Duy xem anh ấy có thể giúp gì không.” Lục Trần cười cay đắng.

Mẹ vợ như thế này chắc chỉ còn một mà thôi!

“Phải rồi, Di Quân, con có phát hiện ra không, công nghệ Di Kỳ này
thấy kỳ lạ sao sao đó?” Vương Tuyết nghĩ về điều gì đó và đột nhiên nhìn Lâm Di Quân .

“Có gì lạ?” Lâm Di Quân bối rối.

“Tên của con và tên của Kỳ Kỳ, con nghĩ xem.” Bộ não của Vương Tuyết giống như được khai thông.

Lâm Di Quân cũng ngạc nhiên, đây không phải là sự kết hợp tên của cô và con gái sao?

Có sự trùng hợp như vậy sao?

Lâm Di Quân nhìn Lục Trần, và Lục Trần cảm thấy một cú sốc bất ngờ,
và vội vàng mỉm cười: “Có gì lạ đầu, chỉ là một sự trùng hợp thôi, hay
mẹ nghĩ Công nghệ Di Kỳ là của con?”

“Bỏ đi, nếu cậu là ông chủ của Công nghệ Di Kỳ, bà này nằm mơ cũng cười đó.”

Vương Tuyết nhìn Lục Trần một cách khinh bỉ, điều bà thực sự nghĩ là
liệu ông chủ của Công nghệ Di Kỳ cũng là người theo đuổi con gái cô.

Không phải nói quá, nhưng dù con gái mình đã kết hôn và sinh con, nó
cũng là một trong những người đẹp nhất ở Du Châu. Kết hôn với tên hèn
thấp Lục Trần này, chẳng khác nào bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

Sau khi vào nhà, Kỳ Kỳ đang chơi với ông nội Lâm Đại Hải, Vương Tuyết vội vàng và kéo Lâm Di Quân vào phòng.

“Di Quân, con thành thật nói với mẹ, ông chủ của Công nghệ Di Kỳ đang theo đuổi con đúng không?” Vương Tuyết hỏi nhỏ.

Lâm Di Quân không nói nên lời, “Mẹ ơi, mẹ nói gì thế, con có biết người ta là ai đâu.”

“Con hãy tự suy nghĩ đi, có thể con không biết danh tính của cậu ấy
là ông chủ của Công nghệ Di Kỳ, nếu không thì làm sao để tên của con và
tên của Kỳ Kỳ để đặt tên công ty chứ? Người ta có ý nói rằng, cậu ta
không quan tâm nếu con có con gái, và sẽ đối xử tốt với con gái của con. ” Vương Tuyết quả quyết nói.

Lâm Di Quần đảo mắt, không có người mẹ nào như vậy.

Nhưng trong lòng cô cũng có một chút nghi ngờ. Điều này quá là trùng hợp. Có thực sự đúng như những gì mẹ cô nói?

“Mẹ ơi, con nói cho mẹ nè, mẹ đừng nói chuyện này trước mặt Lục Trần
nữa.” Lâm Di Quân biết tính cách của Lục Trần. Nếu Lục Trần có nghi ngờ, chắc chắn anh sẽ cãi nhau với cô.

Mặc dù cô không để tâm cách nhìn của người khác, nhưng có quan tâm đến suy nghĩ của Lục Trần.

Haiz, nếu ông chủ của Công nghệ Di Kỳ là Lục Trần thì tốt rồi.

Lâm Di Quân khẽ thở dài.

“Nói cho cậu ta nghe thì sợ sao, cậu ta không có bản lĩnh thì trách
ai chứ. Con tự mà suy nghĩ đi. Nếu ông chủ của Công nghệ Di Kỳ thực sự
có hứng thú với con, con có thể suy nghĩ đó. Công nghệ Di Kỳ nghe nói
rằng nó vượt trội hơn tập đoàn Quân Duyệt nhiều lắm, nếu con thực sự tái hôn với một người đàn ông giàu có như vậy, Lâm gia chúng ta cũng sẽ huy hoàng trở lại.” Vương Tuyết nghiêm túc nói.

Vương Tuyết luôn là một người thực tể như vậy. Bà sinh được hai cô
con gái. xinh đẹp, luôn muốn họ kết hôn với một người đàn ông giàu có.
Vì vậy, khi Lâm Di Quân và Lục Trần tự ý đi đăng kí kết hôn, bà tức gần
chết, hiện giờ có cơ hội để cho con gái của mình gả vào hào môn, làm sao bà còn nghĩ đến suy nghĩ của Lục Trần nữa.

“Mẹ ơi, nếu mẹ nói chuyện vớ vẩn nữa, sau này con sẽ không về đây nữa.” Lâm Di Quân hơi tức giận và mở cửa và bước ra ngoài.

Có người mẹ như thế này, trong lòng cô thực sự suy sụp.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *