Ngôn Tình

Ông Bố Siêu Phàm

Chương 144 – Quyên góp

Hai bóng người này chính là Lục Trần và Ngô Đào, hai người họ
cũng xem như là tốt số, vừa mới lao ra khỏi khu dân cư, tòa nhà lập tức
ầm một tiếng, thiếu chút nữa là không thể ra rồi.

Hai người chạy ra xa khoảng hơn mười mét, quay đầu nhìn về phía khu dân cư khói bụi mịt mù, thâm tâm thổn thức không thôi.

“Cậu nhóc, mau thả bà xuống.” Bà lão nói với Ngô Đào

Bà lão nhìn ngôi nhà mình đã sống mấy chục năm biến thành một đống đổ nát, khóe mắt có chút ửng đỏ, thâm tâm luyến tiếc không nỡ.

“Đi thôi, công viên bên kia có vẻ an toàn.”Lục Trần nói với hai người Ngô Đào.

Bà gật gật đầu, đi về phía công viên.

“Ra rồi, cậu ấy ra được rồi.”

“Trong vòng tay cậu ấy còn ôm một đứa bé, hình như thực sự cứu được đứa bé kia ra.”

Những người ở cửa công viên đột nhiên thấy Lục Trần, có phần kính nể sự dũng
cảm của anh, lại cảm thấy Lục Trần có hơi ngu ngốc, nhưng mọi người vẫn
rất bất ngờ, trong thời gian ngắn như vậy mà Lục Trần có thể cứu đứa bé
từ tầng năm ra, đúng là nhân tài.

“Mẹ, mẹ.” Đứa bé thấy được người phụ nữ què chân ở cửa công viên, bèn vùng vẫy muốn xuống.

Lục Trần để đứa nhỏ xuống, nó lập tức chạy tới cửa công viên.

“Tiểu Bảo!” Người phụ nữ què chân ôm chặt đứa bé vào lòng, nước mắt chảy ròng ròng.

Giây phút tòa nhà kia sập xuống, đầu óc cô trống rỗng, nghĩ rằng sau này
không thể gặp con trai nữa, không ngờ thanh niên kia thực sự cứu được
con trai cô ra.

Nghĩ đến Lục Trần, người phụ nữ què chân vội để
đứa bé xuống, quỳ xuống dưới chân Lục Trần, vừa dập đầu vừa khóc nói:
“Đại ân nhân, cảm ơn anh, cảm ơn anh…”

Lục Trần vội vàng đỡ cô dậy, lắc đầu nói: “Đừng khách khí, chuyện nhỏ thôi.”

“Vị tiên sinh này, xin hỏi anh có quen biết với người phụ nữ này không? Sao anh có thể bất chấp nguy hiểm cứu đứa bé như vậy?

Ngay lúc này, một nữ phóng viên cầm micro phỏng vấn Lục Trần.

Lục Trần liếc nữ phóng viên một cái, đối với mấy câu hỏi ngớ ngẩn của cô ta, anh không nói nên lời.

Anh chỉ chỉ Ngô Đào vừa mới đi tới, nói: “Cô đến phỏng vấn anh ta, anh ta
mới là đại anh hùng, cả đoạn đường cõng bà lão chạy ra ngoài.

Lục Trần nói xong bèn ôm Kỳ Kỳ rời đi, lấy điện thoại gọi cho Lâm Di Quân.

Nữ phóng viên thấy Lục Trần không muốn tiếp nhận phỏng vấn, trong lòng có
chút thất vọng, nhưng vừa nghe Lục Trần nói Ngô Đào cõng bà lão trên
lưng trốn thoát lập tức hưng phấn đến phỏng vấn Ngô Đào.

“Bây giờ em đang ở đâu?” Lâm Di Quân nhận điện thoại, Lục Trần hỏi.

“Em ở công ty, nhưng bây giờ bọn em đều đang đến quảng trường, anh và Kỳ Kỳ vẫn an toàn chứ?” Lâm Di Quân quan tâm hỏi han.

Tuy rằng cô đối với Lục Trần rất tức giận, nhưng vào những lúc quan trọng vẫn rất lo lắng cho đối phương.

Cô chốc chốc lại gọi điện cho Lục Trần nhưng Lục Trần lúc đó còn đang bận cứu người, không thể nghe máy.

“Ừ, trước tiên về đi đã, hôm nay có thể còn có dư chấn, không đi làm được đâu.” Lục Trần gật đầu nói

“Trở về thế nào đây, còn có dư chấn, trở về càng nguy hiểm. Cảnh sát ở đây
đang di tản mọi người đến quảng trường, đường đều bị hư hỏng rồi, không
thể trở về nữa.

“Được rồi, lát nữa nói sau, giữ liên lạc nhé.” Lục Trần nói xong lập tức cúp máy, dẫn theo Kỳ Kỳ đến cái ghế dài ở công
viên ngồi xuống, xem xem nơi bắt đầu động đất là chỗ nào.

Tin tức
đã có, là trấn Vũ Di, huyện Hoàng Bình, thành phố Nam An, tỉnh Tây Xuyên xảy ra động đất cấp 7.5, Du Châu cách huyện Hoàng Bình rất gần nên cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Lục Trần lại gọi điện thoại cho Ngô
Lỗi hỏi xem tình hình ở siêu thị, trong siêu thị các khay hàng đều rơi
đổ lác đác, hàng hóa rơi lả tả trên đất, may mà không có nhân viên bị
thương.

Lục Trần gọi cho Vương Duy hỏi tình hình ở công trường,
công trường có vẻ không bị tổn thất gì nhiều, có mấy nhân viên bị thương nhẹ.

Mà toà nhà Quân Duyệt được thiết kế với kiến trúc phòng động đất rất tốt, cũng không bị ảnh hưởng gì.

Tuy nhiên, hai ngày tới chắc chắn không thể làm việc.

Chuyện này không ảnh hưởng nhiều về sau, Lục Trần cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tối hôm đó, không biết còn có dư chấn không, Lục Trần cùng Kỳ Kỳ và Lâm Di Quân dựng trại ở bên ngoài ngủ.

Một đêm an toàn, sáng hôm sau, mọi ngành nghề đều khôi phục, Lục Trần đưa
Kỳ Kỳ đi học xong thì nhận được điện thoại của Tạ Vĩ Hào.

Tạ Vĩ Hào mời Lục Trần đi ăn trưa, Lục Trần vừa nghe đã biết liên quan đến chuyện quyên góp.

Giữa trưa, anh đến quán rượu Du Châu, phát hiện gia chủ của bốn gia tộc lớn cũng được mời đến đây.

Trần Quang Hưng nhìn Lục Trần, không ngoài dự đoán, mà đám người Trương Hưng Quyền nhìn thấy Lục Trần lại có chút ngoài dự tính, đây là xếp Lục Trần và bọn họ cùng giai cấp.

Trương Hưng Quyền nhìn thấy Lục Trần,
ánh mắt nheo lại, mấy ngày trước Lục Trần không những hại ông ta mất năm mươi triệu, còn niêm phong cả bãi tắm Ánh Trăng, lúc đó ông ta tức đến
mức xém hộc máu.

Nhưng may mà Lục Trần không đuổi cùng giết tận,
không để bãi tắm Ánh Trăng ra đi mãi mãi, nếu không hôm nay ông ta nào
có tâm tư đến tham gia tiệc rượu của Tạ Vĩ Hào.

“Cậu em Lục, tới
rồi sao.” Tuy trong lòng Trương Hưng Quyền vô cùng hận Lục Trần, nhưng
ngoài mặt vẫn trưng ra bộ dạng ôn hòa giống như ông và Lục Trần có quan
hệ tốt lắm.

“Ồ, là ông chủ Trương sao, hân hạnh, hân hạnh.” Lục Trần cười ha hả, nhiệt tình bắt tay Trương Hưng Quyền.

“Không dám, không dám.” Trương Hưng Quyền thản nhiên cười cười, nội tâm âm
thầm suy nghĩ, không biết khi nào mới có cơ hội khiến Lục Trần phải đổ
máu.

Thấy Tả Gia Lương đi tới chỗ Lục Trần, Trần Quang Hưng cũng gật đầu với Lục Trần, không đi nữa.

Tả Gia Lương lần trước cũng bị Lục Trần hại mất một trăm triệu, trong lòng vẫn rất khó chịu với Lục Trần.

Nhưng ông ta thấy hôm nay Tạ Vĩ Hào mời Lục Trần tới đây, trong lòng dù muốn đối phó với Lục Trần, cũng có chút khó khăn.

Bọn họ đoán được, hôm nay hơn phân nửa là Tạ Vĩ Hào muốn bọn họ đến quyên tiền, nhưng Lục Trần kia có thể quyên được bao nhiêu?

Tả Gia Lương chào Lục Thần một tiếng, không nói gì thêm.

Tiếp đến là Lưu gia chủ Lưu Khai Dương nhìn chằm chằm Lục Trần, ánh mắt che giấu vô vàn hiếu kỳ.

Lần trước Tạ Vĩ Hào chủ động kính rượu Lục Trần, khiến ông ngạc nhiên không hề nhẹ, không ngờ tới hôm nay lại có mặt ở đây, có thể thấy trong lòng
Tạ Vĩ Hào, Lục Trần và bốn gia tộc lớn bọn họ có địa vị ngang hàng nhau.

Nhưng điều này sao có thể?

Tên nhãi này dựa vào cái gì chứ?

Lục Trần thấy ánh mắt nghi hoặc của Lưu Khai Dương bèn cười cười với ông ta.

Tuy rằng anh không qua lại nhiều với Lưu Khai Dương, nhưng cũng biết Lưu Khai Dương không phải loại người dễ đối phó.

Những lão cáo già này, nếu không gây sự, tốt nhất là không nên chọc đến.

“Bốn vị gia chủ, cậu em Lục, ngại quá, vừa mới tắc đường nên đến muộn.

Lúc này, Tạ Vĩ Hào và thư ký cuối cùng cũng đến, cười nói xin lỗi với năm người.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *