Ngôn Tình

Ông Bố Siêu Phàm

Chương 117 – Để tôi tát anh hai cái.

Lục Trần thấy Tả Thanh Thành đang nhìn mình cười, lông mày nhếch nhếch lên, đi qua đó.

“Tả thiếu gia, anh chẳng phúc hậu gì cả, bắt nạt một người hiền lành như
tôi thế này.” Lục Trần lại gần siêu xe bên cạnh Tả Thanh Thành, tay đặt ở trên cửa sổ xe, nói.

Anh rất bình tĩnh nhẹ nhàng, trông không
giống một người đang bị bắt nạt thật, mà giống như là lời nói đùa giữa
hai người bạn tốt với nhau.

Tả Thanh Thành ngẩn ra, hắn chính là
một trong tứ đại công tử của Du Châu, tuy rằng tên tuổi không vang dội
như Trần Chí Long, nhưng lại hơn Trương Đạo Nhân rất nhiều.

Hắn từng bắt nạt không ít người, nhưng mà ai mặt ngoài cũng đều giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Sống trong giang hồ, không phải anh đâm tôi một nhát, thì tôi lại đâm anh một nhát sao?

Bắt nạt thì cũng bắt nạt rồi, muốn nghĩ cách trả đũa, nhưng không trả đũa được, thì đành miễn cưỡng quên đi chứ sao.

Lục Trần lại có thể đường đường chính chính nói toạc ra như vậy, làm Tả Thanh Thành có chút mơ màng.

Khiến cho hắn có muốn phủ nhận, cũng không thể phủ nhận được.

“Anh thật thông minh, vậy mà lại đoán được là tôi ngấm ngầm giở trò với
anh.” Tả Thanh Thành nhún vai, đằng nào Lục Trần cũng đã phát hiện ra
việc hắn nhằm vào siêu thị của Lục Trần, nên thẳng thắn thừa nhận luôn.

Đây là sự tự tin của tứ đại công tử.

“Tả thiếu gia, anh như vậy là hơi vô lý đấy, anh xem, hai người chúng ta
hình như chưa từng có bất cứ ân oán gì, tôi cũng chưa từng chọc giận
anh, sao anh có thể ỷ vào thanh thế lớn mạng của nhà họ Tả để bắt nạt
một dân thường nhỏ bé như tôi chứ. Mà thôi, anh bắt nạt dân đen bọn tôi
cũng được, đó là tự do của anh, nhưng có thể nói trước một tiếng được
không, ít nhất cũng phải cho tôi chuẩn bị tâm lý trước chứ đúng không?”
Lục Trần nói chuyện rất chừng mực.

Tả Thanh Thành nghĩ một lát,
gật đầu nói: “Ừm, đề nghị này của anh thật sự không tệ, tôi ghi nhận,
sau này khi muốn bắt nạt ai, tôi sẽ cho người đi thông báo với người đó
trước một tiếng, nói cho người đó biết đã sai ở đâu, để anh ta chuẩn bị
sẵn sàng chờ tôi đến bắt nạt.”

Nói rồi hắn cũng thay đổi phong
thái, ánh mắt đầy kiêu ngạo, nói: “Dù gì tôi cũng là một trong tứ đại
công tử của Du Châu, đâu thể để cho người khác xem thường được.”

“Đúng thế, tứ đại công tử Du Châu chính là nhân vật đại biểu cho cả một thế
hệ thanh niên của Du Châu, mỗi người một lĩnh vực, ai cũng là anh tài,
sao có thể làm ra chuyện ngu ngốc làm tổn hại thanh danh của mình chứ.”
Lục Trần ra vẻ tán thành.

Đôi mắt Tả Thanh Thành nhíu lại, sau đó
cười nói: “Lục Trần, anh nói ra câu này là một lúc đắc tội với bốn người anh biết không? Chẳng lẽ anh không biết hai tên Trần Chí Long và Trương Đạo Nhân vẫn luôn rất khó chịu với anh sao? Đúng rồi, còn cả Lưu Hoả
Sơn, cậu ta thì thủ đoạn gì cũng làm ra được, anh không sợ chọc giận bọn họ, sẽ khiến anh không thể tồn tại được ở Du Châu nữa sao? Sau lưng bốn người này có vô số ông lớn, nói cách khác, anh đắc tội với bốn bọn họ,
cũng là đắc tội với toàn bộ Du Châu.”

Lục Trần kinh ngạc, nói: “Tả thiếu gia, tôi ít đọc sách, anh đừng làm tôi sợ. Căn bản là tôi không
đắc tội với bọn họ, trái lại, tôi muốn giữ gìn thanh danh của bọn họ đấy chứ.”

“Ồ, anh đang giữ gìn thanh danh cho bọn họ?” Tả Thanh Thành có một chút tò mò.

“Anh thấy không, danh tiếng của tứ đại công tử Du Châu chính là thanh niên
anh tuấn vang dội, kết quả anh lại ở sau lưng bọn họ phá vỡ danh hiệu
đó, bôi nhọ thanh danh của bọn họ, người ta nhìn vào lại cho rằng các
anh cùng giuộc với nhau, anh nói ba người bọn họ sẽ nghĩ như thế nào?”

Lục Trần ra vẻ bất bình cho ba người kia nói: “Có câu nói như thế nào nhỉ,
không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo…… Vậy nên,
trước hết anh đừng nóng giận, tôi chỉ làm việc tương tự mà thôi. Cậu bôi nhọ ba người bọn họ như vậy, thật sự tôi thấy người đắc tội với ba
người bọn họ chính là anh chứ không phải tôi.”

Đôi mắt Tả Thanh
Thành híp lại, trước đây hắn và Lục Trần chưa từng nói chuyện, hắn cho
rằng Lục Trần cũng chỉ có như vậy, bây giờ tiếp xúc với Lục Trần rồi,
hắn mới hiểu được, Lục Trần mồm mép cũng độc địa ra trò, mặt thì tỉnh
bơ, mà mắng hắn tới vài lần, thậm chí còn lấy ba đại công tử kia để uy
hiếp hắn.

“Anh nói đúng là có chút đạo lý, xem ra tôi không nên
làm một số chuyện ngu xuẩn nữa, một số việc nên ngừng thì ngừng, không
thể cứ ngu ngốc mãi đúng không? Qua lời anh vừa nói như vậy, tôi quyết
định đánh nhanh rút gọn, chỉ cần rat tay thật nhanh, sẽ chẳng ai làm gì
được.” Tả Thanh Thành nhìn chằm chằm Lục Trần, hài hước nói.

“Ừm,
có lý, có một số việc nên giải quyết nhanh chóng dứt khoát. Đúng rồi, Tả thiếu gia, anh xem hôm nay chúng ta trò chuyện lâu như vậy, anh có thấy vui không?” Lục Trần đột nhiên mỉm cười nói.

Anh đột ngột đổi chủ đề, Tả Thanh Thành không kịp phản ứng theo nhịp của anh, người đơ ra.

“Ý của tôi nói là, hôm nay tôi đề nghị anh mấy việc, anh đều tiếp thu, tôi cảm thấy chúng ta không nên đối địch, phải là bạn bè mới đúng, anh nói
có phải hay không?” Lục Trần giải thích.

Tả Thanh Thành gật gật
đầu theo bản năng, Lục Trần nói tiếp: “Vậy nếu không thì như vậy đi, tôi tát anh 2 cái, sau đó chúng ta lại làm bạn tốt?”

“Tát tôi 2 cái?” Tả Thanh Thành cảnh giác nhìn chằm chằm Lục Trần, bản thân hắn biết khi Lục Trần đánh nhau thân thủ rất lợi hại.

“Đúng vậy, Tả thiếu gia
anh xem, mấy ngày qua anh không ngừng tìm người tới siêu thị của tôi làm loạn, khiến cho doanh thu siêu thị của tôi giảm lớn, sắp đóng cửa, cho
dù muốn làm bạn với anh, tôi cũng cực kỳ không cam lòng. Cho nên tôi
nghĩ tới một cách đẹp cả đôi bên, đó chính là tôi tát anh 2 cái trước,
để trút hết sự buồn bực trong lòng, mới có thể thoải mái mà làm bạn với
anh chứ.” Lục Trần nói.

“Nếu, tôi nói không thì sao?” Đầu tiên Tả
Thanh Thành ngẩn ra, sau đó cười, trên miệng hai bên hai cái hõm như má
lúm đồng tiền nhìn có chút thu hút.

Hắn không ngờ Lục Trần vòng vo nãy giờ, lại là vì muốn tát hắn 2 cái, ngoài mặt tuy cười cười, nhưng
trong lòng lại tương đối buồn bực, cũng vô cùng tức giận.

Hắn là
một trong tứ đại công tử ở Du Châu đó, là người thừa kế của Tả gia, ở Du Châu này ai cũng phải kính nể hắn, làm gì có ai dám tát hắn 2 cái chứ.

“Anh không quý trọng người bạn này?” Lục Trần ngẩn ra, hỏi ngược lại.

Bạn?

Anh xứng làm bạn tôi?

Anh có tư cách làm bạn tôi sao?

Có phải anh hiểu nhầm nghĩa của từ này không.

Trong lòng Tả Thanh Thành cười lạnh, tuy rằng Lục Trần cũng có vẻ có chút
thực lực, lại còn có quan hệ than thiết với nhà họ Trần.

Nhưng vậy thì sao?

Rốt cuộc hắn cũng không phải là người của nhà họ Trần, cho nên hắn căn bản không có tư cách ngang hàng với Tả Thanh Thành.

“Xin lỗi, tôi cảm thấy không phải chó hay mèo cái gì cũng đều có thể làm bạn với tôi, muốn làm bạn với tôi, phải có thân phận tương xứng, xin hỏi
Lục Trần, anh cảm thấy anh có tư cách làm bạn tôi sao?” Tả Thanh Thành
thật sự nổi giận, Lục Trần vòng vèo nửa ngày, lại là muốn tát hắn 2 cái, hơn nữa anh còn có thể mặt dày vô liêm sỉ nói ra những lời như thế, đó
là không coi Tả Thanh Thành hắn ra gì.

“Ừm, tôi cảm thấy anh thật sự không xứng làm bạn tôi. Vậy thì, nếu không phải bạn bè, làm kẻ địch đi.”

Lục Trần nghiêm chỉnh gật đầu, rồi đột nhiên túm lấy tóc Tả Thanh Thành, đập đầu Tả Thanh Thành vào tay lái của hắn.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *