Xuyên Không

Nữ Phụ Thiên Tài! Nổi Danh Thế Giới!

Chương 38 – Gặp Mặt !!

Cô bước xuống lầu với bộ đồng phục của trường MYSTERY , sắc đẹp của cô quả thật phải làm người ngẩn ngơ … Dù đã nhìn thấy rất nhiều lần nhưng nó vẫn tỏa sáng làm lòng người không khỏi si mê . Trịnh Vĩ Mặc đã ngồi vào bàn ăn đợi cô . Hắn đã ngẩn ngơ bởi sự quyến rũ và nhan sắc khuy thành của cô . Nhưng rồi cũng trở lại với bộ dạng lạnh lùng nói .

” Ăn sáng đi ”

Cô ngồi xuống bắt đầu ăn . Giọng nói trong trẻo của cô vang lên hỏi

” Duy Anh đâu ? ”

” Có việc , đi rồi ”

Bầu không khí cứ thế trở nên trầm lặng . Sau khi ăn xong cô bước đi tới trường . Không biết rồi mọi thứ sẽ ra sao đây ?

Bước vào lớp cô đã nghe những tiếng nói xôn xao …

– Nữ thần trở lại rồi ” Nam sinh 1

– Ôi ! Từ khi lễ hội thì nữ thần đã biến mất ” Nam sinh 2

– Nữ thần vẫn xinh đẹp như ngày nào ” Nữ sinh 1

…..

Thế là những lời bàn tán cứ ra vào một lúc càng nhiều . Cô đi đến chỗ ngồi của mình thì thấy đã có người ngồi sẵn ở đó . Là một nam sinh với vóc dáng cân đối . Mái tóc nhuộm trắng rũ xuống che đi gương mặt đang úp xuống bàn . Vành tay có hai khuyên tai trên dưới bằng bạc . Đôi tay thon dài đặt ra sau gáy , chiếc đồng hồ đen càng làm tăng thêm sự phá cách của hắn .

Mọi người xung quanh hít vào thật sâu khi thấy cô lại gần hắn . Ai cũng không hé ra một lời nói … Cô thấy vậy liền đưa tay lên gõ xuống mặt bàn …

Người nam sinh kia hơi nheo đôi mài lại ngước lên với ánh mắt tức giận . Giờ đây cô mới thấy được gương mặt hắn . Đôi mắt to tròn với hàng mi dài đen . Sóng mũi cao thon gọn . Môi mỏng cam nhạt ân ý với chiếc cằm mảnh khảnh . Đôi lông mài đậm từ từ giản ra . Trông đồng tử màu xanh lá là sự bàng hoàng khi nhìn cô .

Khi hắn trở lại bình thường liền hỏi .

” Cái gì ? ”

Tính khí ương ngạnh của hắn làm cô hơi nhíu mài

” Chỗ này là của tôi ”

” Ha … ! Bây giờ những người cua trai mặt đều dày như vậy sao ? Không biết xấu hổ ”

Lời nói của hắn làm mọi người tái mặt . Không khí im lặng bao trùm căn phòng thật đáng sợ . Cho đến khi cô giáo Thủy bước vào cất tiếng hỏi

” A ! Bạn học TuyếtTuyết trở lại rồi sao ? Có chuyện gì à ? ”

” Chỗ ngồi ” Cô lạnh nhạt nói

” A ! Cô xin lỗi , tại vì em không đi học nên cô đã cho bạn ấy ngồi đỡ . Đó là học sinh mới của lớp . Chuyển từ trường Đệ Nhị xuống . ”

” Vậy em ngồi đâu ? ”

” Ưmmm ! Em hãy ngồi vào chiếc bàn trống của anh trai em đi . Dù gì cậu ấy vẫn chưa đi học ”

” Ừ ” Cô lướt qua liếc nhẹ vào hắn

Giờ học kéo dài cho đến tận trưa , rốt cuộc cũng được giải lao . Tiếng chuông vang lên làm cho các học sinh chạy ra như ông vỡ tổ . Cô vẫn ngồi đó vừa nghe nhạc vừa ngậm kẹo mút .

” A … ! Xin lỗi ”

Cô nghe được tiếng nói liền mở mắt ra đã thấy tên lúc nãy . Hắn vừa nói xin lỗi ? Mà lại nhìn đi đâu ấy , mắt hắn lé hả ?

” Ừ ”

” Tôi tên Lâm Vĩ , cô tên gì ? ”

” Lãnh Thiên Tuyết ”

” Hừ ! Cô được nói chuyện với bản đại gia là phước của cô đó . Cô yên tâm ai ăn hiếp cô cứ nói với tôi ” Hắn vểnh mũi lên trời nói

” Ha … ! Tự tin nhỉ ? ” Cô nhếch môi cười với sự trẻ con của hắn

” Tuyết Tuyết ”

Cô ngước mắt lên , thì nhìn thấy một người nam sinh với mái tóc xám đen bồng bềnh . Đôi mắt xanh dương chứa chan nhung nhớ . Môi mỏng mím lại hoan mang . Thân hình thư sinh nhưng lại khỏe mạnh . Bên tay trái là một bông tai hình thánh giá đen .

” Bạch Dương ? ” Lâm Vĩ lên tiếng nói tò mò

” Có gì sao ? ” Cô lạnh nhạt hỏi

” Cậu không sao chứ ? ” Bạch Dương khó khăn nói ra một câu

” Chưa chết ”

Lời nói của cô làm Lâm Vĩ sững sờ . Bạch Dương vốn là huynh đệ kết nghĩa của hắn . Từ nhỏ đã là một đôi bạn thân chí cốt . Nhưng hắn lại học trường Đệ Nhị còn Bạch Dương lại là MYSTERY nên chỉ có thể hẹn nhau ra ngoài chơi . Mọi chuyện của Bạch Dương hắn rõ hơn ai hết . Nhưng tại sao khi hắn nhìn vào nữ sinh này lại mang theo sự khổ đau như vậy ? Còn Chưa Chết của cô là ý gì ?

” Ừ ” Bạch Dương quay đi với sự thất vọng . Chưa đi ra đã nghe thấy từ cửa phát ra một tiếng nói

ngọt ngào .

” Tuyết Tuyết cậu làm tớ lo chết đi được ”

Cô ngước nhìn lên đã chạm vào đôi mắt lục bảo kia . Mái tóc dài xõa tung làm tôn lên nước da trắng nõn . Môi mỏng đỏ cherry mỉm cười nhẹ nhàng . Bộ đồng phục ôm lấy cơ thể đầy quyến rũ như câu dẫn nam nhân

” Bảo Yết ? ” Bạch Dương lên tiếng khi thấy cô ta bước vào tiến đến phía bàn của cô .

Đôi mắt tím than của cô lạnh lẽo nhìn vào đôi mắt lục bảo to tròn sâu thẳm ấy . Cô nhìn cô ta mang theo ý cười nồng đậm . Đôi mắt cô ta lại nhìn cô như dò xét và lóe qua một tia kinh ngạc rất nhanh . Môi đỏ cherry mở ra những lời nói nhẹ nhàng

” Chào mừng trở lại ”

” Cảm ơn ”

” Tớ nghe nói cậu mất tích . Cậu đã đi đâu vậy ? ” Cô ta mỉm cười nhìn cô nói

” Tôi không đi vào con đường chết ”

Lời nói của cô làm cho hai người con trai kia ngẩn ngơ . Chỉ im lặng nghe tiếp cuộc đối thoại

” Ha ha ! Cậu tài như vậy làm sao chết được ”

” Tôi không tài giỏi như một số người ”

” Con người quan trọng hơn nhau một cái đầu ” Cô ta nhếch môi nói

” Chỉ số thông minh chưa là duy nhất ” Cô cũng cười nhìn cô ta

” Những người cứ cho mình thông minh là những người ngu ngốc nhất ”

” Những người cứ nghĩ mình tài giỏi nhưng cũng chỉ là một con rối trong trò chơi ” Cô trả lời sắc bén . Những câu nói đầy ẩn ý của cô và cô ta làm cho không khí xung quanh thật quỷ dị

” Ha ha ! … hẹn gặp lại ”

” Dĩ nhiên ”

Cô ta quay đi và không quên để lại một câu nói . Đôi mắt lục bảo đã trở nên lạnh lùng đầy âm hiểm . Sâu trong đôi mắt đẹp đó lại là một đáy vực của đại dương . Nụ cười quỷ mị cứ thế biến mất trong bóng đêm … để lại những con người vẫn còn ngơ ngác

Cô đứng dậy bước ra khỏi cổng trường … Cô chạy xe trở về một cung điện tím đen đầy bí ẩn . Chiếc cổng có màu đen huyền ảo to lớn . Bước vào , xung quanh là hai hàng hoa hồng đen , đỏ thắm . Cánh cửa mạ vàng rồng được mở ra như chào đón chủ nhân của nó . Bên trong tỏa ra hàn khí lạnh lẽo như hầm băng … Những cổ vật được bài trí vô cùng bắc mắc . Sảnh giữa là một bộ sô pha mềm mại , thoải mái . Thả mình xuống chiếc ghế salon , cô tự lấy cho mình một ly trà nhấm nháp .

” Chủ nhân ”

Từ phía cửa đi vào một chàng trai lạnh lùng tuyệt mĩ . Bộ âu phục vẫn không che giấu được thân thể cường tráng và nhanh nhạy . Trong bóng tối với đôi mắt kính cẩn nhìn về cô . Nghiêm nghị đứng đó như chờ mệnh lệnh

” Sao rồi ” Tiếng nói lạnh lùng , yêu mị của cô vang lên

” Đây là thiệp mà công ty Demon đã gởi cho người . Nó sẽ được tổ chức vào cuối tuần sau . ”

” Ngươi đi đi ”

” Vâng ! Thưa chủ nhân . Tiểu thư Y Nhu đã tĩnh dưỡng rất tốt ”

” Ừ ! Bên phía Dương Khang thế nào ”

” Vẫn không có động tĩnh gì cả ”

” Vậy còn Âu Dương gia ”

” Từ đầu cho đến nay Âu Dương gia vẫn giữ yên tĩnh , không hề có bất kì hành động nào ! Rất lạ ”

” ALen ! Ngươi cho người xâm nhập vào Âu Dương gia . Tốt nhất tìm ra sự kì lạ đó ” Giọng nói lạnh băng uy nghiêm của cô làm người khác sợ hãi …

” À mà đem những cái đầu và một bức thư của ta trao cho những con người kia ”

” Vâng ! ”

Khi ALen rời đi xung quanh căn phòng rộng lớn là một cỗ khí tức uy áp khủng khiếp . Nụ cười quỷ dị và sự lạnh lẽo cứ thế bao trùm như muốn đóng băng mọi thứ …. Tất cả chỉ là một trò chơi phụ mà thôi …

______ Tại một nơi nào đó _____

Căn phòng u ám đầy nguy hiểm . Có 1 cô gái bí ẩn ngồi đó , trên tay xuất hiện từng giọt máu nhỏ tí tách chảy xuống nền nhà . Dưới đất là những mảnh vỡ thủy tinh sắt nhọn … Bên cạnh là những cái đầu đã khô máu , đôi mắt trợn tròn kinh hãi … xung quanh là một cỗ sát khí phát ra từ cơ thể của cô gái bí ẩn …

” C…chị ”

Tiếng nói run sợ kêu lên dè chừng . Đôi mắt lục bảo ngấn nước vì sợ hãi sự nguy hiểm bao trùm . Môi đỏ mọng mím lại thật chặt không dám phát ra tiếng khóc .

” IM ĐI ! ĐỒ VÔ DỤNG ”

Tiếng nói giận dữ quát lên khiến cô ta ngã khụy xuống . Nước mắt lã chã rơi nhưng không phát ra tiếng kêu nào …

” Mộ Dung Bảo Yết cô cho rằng lũ nam nhân kia yêu cô sao ? Đồ ngu ngốc ! Họ chỉ xem cô như trờ chơi , người trong tim họ là LÃNH THIÊN TUYẾT kia ” Tiếng nói lạnh lùng như phá tan không gian phát ra vô cùng tức giận …

” E…em không hiểu ! Tại s…sao lại như vậy ? ” Cô ta lắp bắp hỏi

” Còn hỏi tôi ? Cô nghĩ xem mình đã làm gì . Cô không cần phải ngu ngốc tới mức đó chứ ? ”

” E…em xin lỗi ”

” Xin lỗi ? Cô nghĩ xin lỗi là xong à ? Lũ người này đã bị giết từ lâu rồi ! Nên cô mới không tìm ra bọn chúng đó ”

” N…nhưng cô ta tại sao lại giữ đầu bọn họ lại ? Và tại sao bây giờ lại đưa cho chúng ta ? ” Mộ Dung Bảo Yết từ từ đứng lên hướng cô gái bí ẩn hỏi

” Máy quay bây giờ không chừng đã trong tay cô ta rồi ! ”

” Cô ta giữ nó để làm gì ? Chẳng phải bọn họ chết rồi sao ? Trong máy quay đâu có thứ gì mà chị phải quan tâm đến nó kia chứ ? Trừ khi … cô ta bị cưỡng bức rồi mới có người giết lũ nam nhân này ” Mộ Dung Bảo Yết bình tĩnh hơn hỏi ra khúc mắt

” Ngu ngốc ! Trên máy quay không phải cô ta mà là một người khác ! Và nếu đó là cô ta thì video đã bị xóa sạch rồi , không còn giữ lại để ngươi tìm đâu ”

” Vậy trong máy quay là ai ? ”

” Cô ta đã phát hiện ra có người chúng ta cài vào . Nên chắc chắn người trong máy quay không ai khác ngoài con nhỏ đó cả ”

” Vậy chị cần gì phải lo lắng kia chứ ? Làm sao con nhỏ đó bị cưỡng bức được ”

” Phải giết nó ! Nếu như nó bị bắt được . Ắt sẽ khai ra ” Cô gái bí ẩn toát ra cỗ sát khí âm trầm nói

” Làm sao nó có thể phản bội chị chứ ”

” Mộ Dung Bảo Yết cô nghĩ ai cũng có thể tin sao ? Còn về việc cô ta gởi những cái đầu này chẳng khác nào muốn làm chúng ta run sợ ”

” Vậy chúng ta phái người giết ả đi chị . Lần này phải diệt trừ ả ta bằng mọi giá ” Mộ Dung Bảo Yết ánh mắt mang theo sự căm phẫn nói

” Không được ! Chưa biết cô ta có thế lực gì ở phía sau . Không thể bứt dây động rừng ”

” Cô ta chỉ là một nữ sinh 15 tuổi . Nếu có cũng chỉ có Lãnh gia chống đỡ thôi ” Mộ Dung Bảo Yết khinh thường nói

” Hừ ! Cô ta không đơn giản như cô nghĩ . Nếu không đã chết dưới tay ta từ lâu rồi ”

” Vậy chúng ta phải làm gì ? ”

” Giết con nhỏ đó trước khi nó bị Lãnh Thiên Tuyết bắt đi … ”

” Vâng ! Em sẽ phái người đi ”

XOẢNG ….

” Ai ” Tiếng nói lạnh lùng của cô gái bí ẩn . Đôi mắt đầy sát khi nhìn ra phía cửa . Trên tay là khẩu súng đã rút ra từ bao giờ …

ĐOÀNG ….

” Đuổi theo ”

Mộ Dung Bảo Yết chạy ra khỏi phòng , để lại cô gái bí ẩn ngồi đó trầm lặng … Xung quanh là sự khát máu nho nhỏ được truyền ra từ cơ thể ấy …. Môi đỏ mọng nở nụ cười đầy quỷ dị …

” Lãnh Thiên Tuyết ”

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *