Xuyên Không

Nữ Phụ Thiên Tài! Nổi Danh Thế Giới!

Chương 29 – Xung Hợp Nhàm Chán …

_____ 6h30 tối _____

Cô và anh trở về trước 7h như lời gia gia nói . Cô và anh liền lên phòng tắm rửa cho thoải mái . Bước xuống cô đã thấy mọi người tập trung đông đủ trong phòng ăn . Chỉ còn mình cô …

” Cái con bé này sao lâu thế . Mà con sao lại ăn mặc như vậy ” Bà lên tiếng dịu dàng trách móc .

” Con thấy rất ổn ” Cô trả lời dửng dưng rồi ngồi xuống bàn ăn . Thật ra cô mặc một bộ đồ quần đùi màu xanh biển in hình Doremon . Mái tóc bạch kim dài hơi ước xõa tự do . Vì ở nhà nên cô không mặc quần jean nữa .

” Mời mọi người ăn cơm ” Cô nói rồi mọi người cũng bắt đầu ăn . ..

” Tiểu Anh cháu sống bên đó rất được chào đón sao ? ” Ông lên tiếng .

” Vâng ! Cháu rất nổi tiếng ” Hắn nói mà vểnh mặt lên tự hào .

” Ha ha thằng bé này thật là … Chẳng bù cho hai đứa con của dì … suốt ngày đi đâu không hà , không lo cho bà mẹ này ” Bà giờ giọng ủy khuất nói .

Cô đang ăn thì sặc cơm , anh cũng chả kém đang uống cũng sặc nước …

” Mẹ nói gì vậy ” Anh hỏi bà .

” Hừ ! Không phải sao ” Bà trả lời

” Con … ” Anh nghẹn họng không biết trả lời thế nào đành im lặng .

” Ha ha nghẹn họng rồi chứ gì ” Bà cười dịu dàng nói .

Ting ting ting tingggg ….

Tiếng điện thoại của cô vang lên . Cầm máy lên cô liền trầm mặc . Vỗ vào tay anh đang uống nước rồi đi ra ngoài nghe điện thoại .

**** 5 phút sao ****

Cô ngồi xuống đưa điện thoại cho anh xem gì đó rồi tiếp tục ăm cơm . Gia gia thấy vậy liền hỏi .

” Ai điện cho con vậy ? ”

” Dạ . Là bạn ” Cô bình tĩnh trả lời .

” Hass các con đó , lớn rồi . Chúng ta cũng không sống bao lâu nữa , các con nên ở bên cạnh chúng ta nhiều hơn một chút ” Gia gia thở dài giọng buồn rầu nói .

” Vâng ! Con xin lỗi . Chúng con sẽ không như vậy nữa , sẽ cố gắng bên cạnh ông và ba mẹ nhiều hơn ” Cô mỉm cười dịu dàng nhìn gia gia nói . Nụ cười của cô lọt vào mắt 3 người làm trái tim họ rung động ( Không phải anh nha )

” Gia gia ” Tiếng nói từ phía ngoài vang lên .

Mọi người quay đầu lại thì liền thấy hắn đứng đó . Không ai khác ngoài Lãnh Thiên Nhật . Hắn đã vô tình bước vào khi lúc cô mỉm cười dịu dàng ấy . Từ lúc gặp cô cho tới nay , chưa từng thấy cô cười như vậy . Dù rất nhanh nhưng vẫn làm trái tim hắn xao xuyến . Nếu như … nụ cười ấy dành cho hắn thì tốt biết mấy .

” A ! Thiên Nhật con về rồi sao . Mau lại đây , lại nhìn mặt em trai con đi ” Bà lên tiếng đầu tiên nhìn hắn nói .

” Vâng ”

” Chào anh trai ” Lãnh Duy Anh nhìn hắn mỉm cười tỏa nắng .

” Ừ ! Rất vui được gặp em , em trai . Chào cậu ” Hắn nhìn hai người nói .

” Chào ” Giọng nói lạnh lùng của Trịnh Vĩ Mặc vang lên .

” Thôi con cũng ngồi xuống ăn cơm đi ” Gia gia mở lời nói .

” Mà Duy Anh ! Con sẽ vào trường MYSTERY học nha ” Bà mỉm cười từ ái nói .

” Vâng ! Con sẽ tiếp tục theo nghành diễn viên ” Hắn Duy Anh cũng nhìn bà mỉm cười nói .

” Ừ ! Rất tốt ”

” Con vảm ơn dì ” Duy Anh lên tiếng cảm ơn bà .

” Ấy ! Con cứ gọi ta là mẹ . ” Bà nói

” Nhưng … ”

” Đúng đó con . Cứ gọi chúng ta là cha mẹ ” Ông cũng lên tiếng .

” Vâng ! Cha mẹ ” Hắn rốt cuộc cũng vui vẻ theo ý ông bà .

Không khí đang hòa hợp cô bỗng đứng lên đi về phía Duy Anh . Ngón trỏ chỉ vào ngực trái của hắn hơi khom lưng xuống làm hắn đỏ mặt tía tai . Để hai tên nào đó với đôi mắt âm trầm .

” Gọi chị họ cái coi ” Nhưng lời nói của cô làm cả phòng đứng hình . Nhưng rồi hắn cũng vui vẻ gọi …

” Chị họ ”

Nghe vậy cô cảm thấy rất mát lòng khi được làm lớn . Liền lấy tay xoa đầu hắn nói .

” Ngoan ”

Hành động của cô làm cho hắn mặt càng đỏ hơn . Hai tay sờ lên đầu mình . Cô bước lại gần Lãnh Thiên Nhật khoanh tay lại …

” Gọi nào ”

Lời nói của cô làm cho Lãnh Thiên Nhật trầm mặc . Làm lớn suốt mấy năm trời nay đùng một cái gọi chị họ . Mà lại là người con gái trước mắt này lại làm cho hắn khó chịu . Nhưng cũng đành nghiến răng nghiến lợi gọi một tiếng cho cô hài lòng :

” CHỊ HỌ ”

Nghe xong cô liền đi ngang qua hắn hơi khom người lại gần lỗ tai hắn . Đôi tay trắng nõn vỗ vỗ đầu hắn nói .

” Ngoan ”

Hành động của cô làm cho trái tim hắn càng loạn nhịp . Vành tai xuất hiện những mảng hồng …

” Con bé này … Hass được rồi . Các con mau đi vào Phòng tổ tiên ” Bà bắc đắc dĩ nói .

_____ Tại phòng thờ _____

Trong căn phòng này vô cùng rộng lớn với những đồ cổ quý giá nhất . Ở giữa là những bàn thờ tổ tiên đã gây dựng Lãnh gia . Mọi người liền đứng qua hai bên để lại gia gia và Lãnh Duy Anh đứng giữa .

” Con mau quỳ xuống khấu lạy ” Giọng nói ông trở nên nghiêm nghị .

” Vâng ” Hắn quỳ xuống lạy các bài vị được để trên . Ông lấy từ đâu ra một quyển sách trong có vẻ cũ cổ . Đưa cho hắn và nói .

” Các vị tổ tiên trên trời linh thiên . Lãnh Duy Anh là nồi giống của Lãnh gia nhưng lại bị mất tích . Nay lại quay về để nhận tổ quy tông . Con xin viết tên cháu vào gia phả . Một ngày là con cháu Lãnh gia , suốt đời là con cháu Lãnh gia . Sống là người Lãnh gia , chết là ma Lãnh gia . Xin tổ tiên chứng giám ” Nói rồi ông chấp tay lạy . Quay qua hắn cầm lấy quyển sổ cũ cầm cây viết lông đen viết vào gì đó .

” Từ nay con sẽ chính thức trở thành con cháu Lãnh gia . Hãy khấu lạy đi nào ” Giọng ông hiền từ bảo .

Sau khi nghi thức đơn giản ấy làm xong , ông liền quay qua đưa cho mỗi người một nén hương . Lần lượt lên cúng bái . Khi xong ai nấy cũng đều ra ngoài . Chỉ còn lại 3 người cô , anh và người cậu đẹp trai kia . Hắn đang bước đi thì nghe lời nói của cô liền dừng lại .

” Chỉ mong Lãnh gia không đưa sói vào nhà . Vong ân phụ nghĩa giết hại Lãnh gia là tốt rồi ” Giọng nói lạnh nhạt của cô vang lên .

” Có ý gì ” Hắn quay lại đôi mắt lạnh lẽo nhìn vào cô .

Cô nhếch môi cười lạnh đi về phía hắn nói .

” Tôi nói … chỉ mong Lãnh gia sẽ không tạo nghiệt đưa vào nhà một con sói . Để rồi sau này sẽ chết thảm mà thôi ” Cô nói xong cùng anh ra khỏi phòng . Để lại hắn với sự âm trầm . Bàn tay nắm lại thành quả đấm . Rồi cũng bước đi …

_____ Khuya 23h _____

Cô đi xuống lầu để tìm nước uống . Đang uống thì có một người bước lại gần cô từ phía sau . Cô tất nhiên biết điều đó , liền kéo ghế ra ngồi xuống nhìn người con trai trước mặt . Hắn với mái tóc hơi ướt rũ xuống . Chiếc khăn choàng tắm buột lại . Làm hỡ ra bộ ngực 8 múi săn chắt ( Ô Mai Chuối 8 mui má ơi ) Đôi mắt nâu đồng sâu thẳm nhìn về phía cô hơi ngạc nhiên .

” Cậu có gì sao ? ”

” Ý tứ câu nói lúc nãy ” Hắn lạnh lùng hỏi cô .

” À ! Cậu nghĩ sao ? ” Cô cà chớn nói

” Đừng dài dòng ” Hắn hơi nhíu mày nhìn cô nói .

” Sau này theo thời gian cậu sẽ hiểu . Bây giờ thì đi ngủ đi ” Cô đứng lên bước lại gần hắn đưa ngón trỏ lên chỉ vào ngực hắn nói rồi bước đi . Hắn đang giơ tay lên định nắm lấy đôi tay mềm mại đó nhưng lại chậm hơn cô . Tay hắn để trên khoảng không vô định . Cho đến khi cô biến mất sau bóng tối thì hắn mới hoàng hồn …

Tại sao cô lại nói những lời đó . Cô có ý gì ? Tại sao trái tim hắn lại đau như vậy . Trịnh Vĩ Mặc hắn sống đến 32 năm cuộc đời ,… đây là lần đầu tiên con tim hắn nhói đau vì một người con gái …. Hắn … tại sao … lại như vậy ?

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *