Ngôn Tình, Xuyên Không

Nguyệt Lâm Cửu Thiên: Tuyệt Thế Chí Tôn Khuynh Thiên Hạ

Chương 34 – Khế Ước Tiểu Lam

Thấy Huyền Tịch cũng không buông ra ý tứ, Lam Nguyệt không khỏi giãy dụa, lại dùng sức đẩy, cuối cùng hắn vẫn là buông ra.

“Xem như ta nợ ngươi một ân tình, sau này có cơ hội sẽ báo đáp”

Lam Nguyệt tránh thoát hắn ôm ấp, tâm tình bình tĩnh lại nói.

Kỳ thực nàng cũng biết hắn có cần hay không nàng giúp, hắn như vậy cường đại, đợi đến lúc hắn thực sự gặp rắc rối, nàng có thể giúp sao?

Mặc kệ! Nàng một ngày nào đó nhất định cường đại hơn hắn!!

Huyền Tịch mắt phượng hơi nheo lại khoé môi khẽ cong nhìn nàng hỏi:

“Không nghĩ lại? Thực sự không chịu lấy thân báo đáp sao?”

“Không nghĩ!”

Lam Nguyệt trừng mắt nhìn hắn, thực sự không tin tưởng này cùng trước là cùng một người.

Nàng thực sự rất muốn hỏi hắn

Ngươi thực sự là Huyền Tịch sao?

Lam Nguyệt không thú vị xoay người, trước tiên rời đi lại tính.

Lam Nguyệt cảm ứng một chút tiểu bạch miêu vị trí cất bước đi.

Huyền Tịch cũng đi theo nàng phía sau, ánh mắt hoàn toàn đặt ở Lam Nguyệt trên người.

Hắn Nguyệt Nhi xù lông a!

Hắn có phải hay không hơi quá ép sát?

Đi vài bước, Lam Nguyệt nhìn đến một cái không rõ màu đen “vật nhỏ” cản nàng lộ.

Lam Nguyệt cúi xuống nhìn, màu đen vật nhỏ hơi run rẩy, dường như đang chịu to lớn đau đớn.

“Đây là cái gì?”

Lam Nguyệt đem nó xách lên, di, hình như là một con hắc điểu đâu?

Huyền Tịch nhìn trên tay nàng màu đen vật, mi hơi chọn, nhàn nhạt nói:

“Nó trên người nàng bay ra”

Lam Nguyệt kinh dị nhìn hắn một chút, tổng cảm thấy hắn có gì đó khác biệt, nàng lại không rõ chỗ nào không giống. Dứt khoác không nghĩ nữa, Lam Nguyệt nhìn trên tay hắc điểu.

Nàng như thế nào không nhớ bản thân có mang như vậy đồ đâu? Khi nào chui vào nàng trên người a? Nó bị đánh thành như vậy không phải do Huyền Tịch làm đi?

“Uy, Chết rồi?”

Lam Nguyệt nắm nó đầu lắc lắc. Hắc điểu bị lắc đến đầu óc choáng váng, nó tỉnh dậy oa oa kêu lớn.

“Nhân loại ngu xuẩn, đem gia buông ra, nếu không gia đem ngươi đông lại thiêu chết ngươi!”

Lam Nguyệt kinh ngạc, điểu phun nhân ngôn? Nó nói chuyện? Đây là cái gì thú, không phải Linh thú trở lên mới có thể mở miệng sao? Này điểu chẳng lẽ lại là Linh thú? Này bộ dáng____

quá doạ người đi!?

Từ từ, lúc đó không phải một đám cường giả tấn công động sao?

Đừng nói với nàng chỉ điểu này là bị đuổi giết cái kia cao cấp linh thú nga???

“Ngươi là cái kia chịu lôi kiếp linh thú?”

“Đã biết liền đem tiểu gia buông, ngu xuẩn nhân loại…kíu a a…!”

Hắc điểu còn chưa nói xong, Lam Nguyệt đem nó đã bị cháy khét lông cấp nhổ!

Tử điểu dám mắng nàng! Một câu ngu xuẩn nhân loại! Hai câu ngu xuẩn nhân loại! Hiện tại nằm trong tay nàng còn như vậy không biết điều! Muốn chết!

“Aaa… Nhân loại ngu…”

Lam Nguyệt đằng đằng sát khí nhìn nó, Hắc điểu không hiểu run lên, ngạnh sinh sinh đem lời đến bên miệng nuốt xuống. Đáng sợ! Nó làm sao đột nhiên cảm thấy như vậy lãnh, vì lông nó bị cháy nguyên do? Không thể a!!

“Ngươi…ngươi muốn gì!”

Hắc điểu nơm nớp lo sợ nhìn nàng, nó đột nhiên có dự cảm không tốt!!

Lam Nguyệt hai mắt híp lại, cười đến một mặt vô hại nhìn nó.

Ực!

Hắc điểu nuốt một ngụm nước bọt, có hay không ảo giác, nó thấy này nhân loại đột nhiên có một đôi hồ ly tai, phía sau càng là xuất hiện một cái hồ ly đuôi.

“Vật nhỏ, ngươi hiện tại thương nặng đi!? Có hay không cần ta giúp ngươi trị nha~”

Huyền Tịch nhìn Lam Nguyệt cười đến một mặt sáng lạng, nàng tựa như chói mắt dương quang, toả ra một loại cuốn hút nhân đôi mắt. Rõ ràng tươi cười đến thập phần xinh đẹp, lại mang theo một loại tựa như hồ ly giảo hoạt.

Thực sự rất muốn tiến đến đem nàng ôm vào trong lòng, che chở nàng, không cho người khác nhìn đến nàng tốt đẹp.

Hắc điểu chớp chớp nó màu lam nhạt đôi mắt, này nhân loại như thế nào bỗng nhiên tốt?

“Ngươi muốn cái gì!”

Lam Nguyệt híp híp mắt, ý vị thâm trường nói:

“Cùng ta khế ước…”

“Không thể!!”

Lam Nguyệt còn chưa nói xong, Hắc điểu la lên. Nó đường đường là Phượng Hoàng nhất tộc! Làm sao có thể khế ước một cái nhỏ bé nhân loại, lại còn tu vi thấp như vậy nhân loại! Còn ở cấp thấp như vậy đại lục, nó còn muốn cho kia tộc nhân xem, nó còn muốn kiêu ngạo quay lại, nếu nó cùng nàng khế ước, đời nào kiếp nào nó có thể quay lại? Kia nam nhân bên cạnh nàng còn tốt, nhưng nó biết nam nhân kia chắc chắn không để nó trong mắt. Nó không chấp nhận! Tuyệt đối không!!!

Lam Nguyệt nheo mắt lại, cười như không cười nhìn nó, đạo:

“Hoặc là cùng ta khế ước ta giúp ngươi trị thương, hoặc là….”

Lam Nguyệt tay nắm nó cổ đột nhiên dùng sức.

Uy hiếp!!

Đây tuyệt đối là trắng trợn uy hiếp!!

Quá vô sỉ!

Này rõ ràng là nhân người, a không phải, là nhân thú cháy nhà mà đi hôi của a!!

Nó có thể không đáp ứng sao!

Có thể sao!

“Ngươi ngươi ngươi…”

“Như thế nào? Không đáp ứng?”

Lam Nguyệt nguy hiểm nhìn nó.

Hắc điểu khóc không ra nước mắt, nó vừa tránh được móng hổ lại đầu nhập hang sói! Nàng rõ ràng chỉ là một Tụ Linh Cảnh nhỏ bé a! Như thế nào như vậy hố người, a không, hố thú a!

“Ta không muốn sinh mệnh khế ước”

Hắc điểu oa oa kêu lên.

Lam Nguyệt liếc nhìn nó một cái, rất khinh bỉ nó nói:

“Yên tâm, ta còn không muốn chết!”

Hắc điểu cứng họng, này này này ____

Rõ ràng là nó chân ngôn có được không!!?

Lời thoại này rõ ràng của nó a!

“Bình đẳng khế ước, nếu ngươi còn không muốn, ân, ta có thể chọn chủ nô khế ước”

Hắc điểu tức run, quá mức! Quá mức! Này còn kêu nó lựa chọn! Nó có quyền lựa chọn sao!! Bây giờ nó hối hận còn kịp không!?

“Ta chọn bình đẳng”

Lam Nguyệt cười tủm tỉm, một giọt huyết từ nàng ngón tay bay ra, nhập vào hắc điểu mi tâm, dưới chân cả hai hiện lên một cái màu trắng trận đồ.

Sau đó trận đồ chậm rãi biến mất, màu hắc điểu cũng chậm rãi xảy ra vi diệu biến hoá.

Màu trắng quang mang đem nó bao phủ, vốn cháy đen lông chim lấy tốc độ mắt thường có thể thấy chậm rãi biến mất, màu xanh lam lông vũ trường ra, đuôi trường dài hai cái xinh đẹp lông, có chút giống phượng đuôi, lại chỉ có hai chỉ lông, phần cuối đuôi cùng cánh đỏ rực, tựa như lửa trên băng xinh đẹp hoa mỹ. Trên cổ cũng mang một vòng màu đỏ, tựa như một cái lửa vòng cổ nhàn nhạt màu xanh linh khí chậm rãi biến mất.

Trước mặt Lam Nguyệt hiện ra một cái xinh đẹp băng lam điểu, nó trên người tản ra nồng đậm linh khí, hoa mỹ cực kì.

Lam Nguyệt híp híp mắt, nở nụ cười nói:

“Từ nay gọi ngươi Tiểu Lam đi!”

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *