Ngôn Tình

Người Vợ Trọng Sinh: Lệ Tiên Sinh, Mau Ký Đơn!

Chương 16 – Vuốt Mông Ngựa

“Ông nội, đây là chiếc bút máy mà chú con muốn nhờ con tặng cho ông, chúc ông vạn thọ an khang.”Lệ lão thủ trưởng hòa ái cười một tiếng, “Ta cũng có quà sao? Ha ha, thay ta cảm ơn chú của con.”Thấy ông cụ Lệ cười, đáy mắt Tô Thiên Từ cũng xẹt qua ý cười sâu xa.Thực ra chiếc bút máy này, cũng không phải của chú đưa cho cô, mà là của cô.Năm đó cô nhàn rỗi không có việc gì làm nên đã đi dạo phố cùng Đường Mộng Dĩnh, rồi bị Đường Mộng Dĩnh xúi giục mua chiếc bút máy này với giá hơn 10 vạn, mà từ trước nay cô đều không có việc gì cần dùng đến nó.Nhưng không lâu sau đó, Đường Mộng Dĩnh lại đi rêu rao khắp nơi chỉ trích cô lãng phí, hại cô bị mọi người ghét bỏ.Bây giờ, cô lấy chiếc bút này ra, nói dối trước mặt Đường Mộng Dĩnh.Dựa vào hiểu biết của cô với Đường Mộng Dĩnh thì…”A…” Trên mặt Đường Mộng Dĩnh lộ ra vẻ kinh ngạc: “Đây không phải là cây bút mà lúc tớ mơi trở về, đã cùng với cậu đi mua hay sao? Sao bây giờ lại biến thành cây bút của chú cậu rồi?”Quả nhiên là như thế!Với tính cách của Đường Mộng Dĩnh thì cô ta tuyệt đối sẽ không chịu ngồi yên.Cô không sợ cô ta vạch trần, mà điều cô sợ là cô ta sẽ không vạch trần.Mặt Tô Thiên Từ khẽ ửng đỏ, lộ vẻ lúng túng.Đường Mộng Dĩnh thấy vậy lập tức “giải vây” giúp cô: “Có thể là tớ nhớ nhầm, nhìn bề ngoài có hơi giống thôi. Đây sao có thể là cây bút mà cậu tùy tiện mua với giá hơn mười vạn được chứ?””Tuỳ tiện mua cây bút với giá hơn mười vạn sao?”Nghe đến đây, sắc mặt của Lệ phu nhân và Lệ lão gia tử đều hơi nhăn lại.Tô Thiên Từ lập tức lắc đầu: “Sao lại nói là tùy tiện mua chứ, là tớ cố ý lựa chọn mà.” Nhưng rất nhanh cô lại đưa tay bịt kín miệng, một bộ dáng hối hận khi đã lỡ miệng.Đường Mộng Dĩnh nghe vậy, trên mặt có chút trách cứ: “Thiên Từ, sao cậu lại…”Cô ta nói một nửa liền dừng lại như không thể tin nổi, khiến mọi người xung quanh dường như cũng cảm thấy có gì đó không đúng.Không thể không nói, chiêu này rất hay.Nhưng bây giờ, điều cô muốn chính là cục diện như vậy.Giọng nói có Tô Thiên Từ có chút khẩn trương: “Con…”Lệ lão gia tử nhìn Tô Thiên Từ một lúc lâu, tay liền cầm lấy cây bút máy.Toàn thân bút màu đen, nắm trong tay có cảm giác mát lạnh, rất có trọng lượng. Đầu bút được thiết kế bình thường, nhưng nhìn qua lại mang đến cho người ta có cảm giác vô cùng tao nhã và lịch sự.Lệ lão gia tử vui vẻ nở nụ cười. “Đây là con chọn? Ánh mắt không tồi.”Tô Thiên Từ đỏ mặt nói: “Cái này thoạt nhìn thì bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ cho ta cảm giác vô cùng tốt, rất hợp với ông nội. Cho nên con liền…”Không thay đổi sắc mặt mà vuốt mông ngựa, làm Lệ lão gia tử cười đến tít cả mắt.”Tặng quà thôi mà, có cần phải lấy danh nghĩa chú của con không. Nói dối trước mặt nhiều người như vậy, ai không biết còn tưởng rằng con dâu của Lệ gia thiếu giáo dưỡng!” Đường phu nhân ghét bỏ nói.”Bởi vì tôi biết ông nội là một người tiết kiệm. Nếu ông biết tôi dùng nhiều tiền như vậy chỉ để mua một chiếc bút máy thì ông sẽ không vui. Vì thế tôi mới lấy danh nghĩa chú của mình, dù sao thì chú ấy cũng không biết.” Cô nghịch ngợm thè lưỡi, nhưng lúc sau lại sợ hãi nhìn Lệ lão gia tử: “Ông nội, người sẽ không tức giận chứ?””Con bé này thật là…” Vẻ mặt lão gia tử đầy vẻ bất đắc dĩ.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *