Truyện Teen

Người Tôi Thích… Thật Lạnh Lùng

Chương 30 – vậy cứ….thích nhau đi

– Cậu đã hứa là sẽ nói rõ ràng với mình sau khi trở về mà

– Là cậu đã nhớ thiếu rồi……nếu như cậu vẫn còn….. – Nhật Hạ căn bản từ sau chuyện của cô gái tên Tuệ Hương, cũng biết hắn có chút tình ý với nó. Chỉ là, nó mặt dày muốn chính miệng hắn nói ra mà thôi

– Mình thích cậu – hắn thẳng thừng nói, giống hệt ngày xưa, không hề ngại ngùng xấu hổ 1 chút nào. Và mặc dù là hỏi, nhưng hắn cũng biết mình rất quan trọng với nó, chính nó đã nói với tên mặc vest kia còn gì

– Cậu không ghét tôi năm đó…… – nó bắt đầu viện cớ, nó rất sợ hắn vẫn còn chưa chính chắn trong chuyện tình cảm

– Tại sao bao nhiêu năm cậu vẫn không tin mình lấy 1 lần, cũng không tin lấy bản thân 1 lần? Mặc dù mình muốn ghét cậu, nhưng nhìn thấy cái mặt cậu là mình chẳng thể nào không để tâm lấy 1 giây được, kỳ lắm phải không? Cậu luôn miệng nói là muốn làm rõ, làm rõ cái gì, cậu vốn muốn phủ nhận tình cảm của mình. NÓI DỐI, TOÀN LÀ NÓI DỐI! – Dương Phong tức giận hét rồi bỏ lên phòng

Hắn đang giận? Dương Phong giận nó hay sao? Sao lại lớn tiếng hờn dỗi như thế? Nhìn thật…..đáng yêu. Kỳ lạ thật, nó là người bị giận nhưng không hề cảm thấy buồn chút nào, ngược lại còn có chút thú vị, Nhật Hạ chống cằm nhìn cửa phòng đóng im ỉm mà bật cười, còn nghía mắt vào tô mỳ đã nở trương ra kia. Còn ăn uống gì nữa chứ? À mà….Nhật Hạ đứng dậy gập laptop, lục đục lấy trong tủ lạnh bịch bánh ngày hôm qua nó mua, chắc vẫn còn ăn được nhỉ, rót thêm ly sữa nữa sau khi xử lý xong đống mỳ kia

Cộc…..cộc……Nhật Hạ gõ cửa cho có lệ rồi tự động đi vào, căn phòng tối thui, hắn có bao giờ tắt đèn tối như vậy chứ? Ngủ rồi hả? Nó thở dài đặt sữa và bánh lên bàn ở đầu giường. Nó ngồi lên giường, bên cạnh cái người đang quay lưng trùm mền kín mít, rõ ràng chưa ngủ mà còn làm nũng với nó nữa sao? Nhật Hạ không có giỏi an ủi dỗ dành người khác, đặc biệt càng không thể biểu lộ ra ngoài tình cảm của mình dễ dàng

Dương Phong cảm thấy nhẹ bẫng, không còn nằng nặng ngồi ở bên cạnh nữa, hắn liền hoảng loạn chốp lấy thứ gì đó của nó mà vẫn không thấy đường, không ngờ lại 1 lần may mắn chụp được tay nó. Nhật Hạ chậm rãi xoay người nhìn hắn, trong bóng tối mập mờ, nó thấy long lanh trong khóe mắt hắn những giọt nước. Nó thở dài, lại mít ướt nữa rồi. Không vội bật đèn, nó sợ can đảm của hắn sẽ lập tức bay mất tiêu

– Vẫn còn giận sao?

– Không có……khịt…..mình đâu có giận cậu đâu…..

– Nhưng cậu vừa lớn tiếng với tôi sau đó bỏ lên phòng, không phải hờn dỗi kiểu trẻ con thì thế nào?

– Ờ…….nhưng hết rồi. Vậy cuối cùng……cậu còn thích mình không?

-……. – phía bên kia im lặng, vì tối quá hắn không thể thấy rõ nét mặt của nó nên đăm ra hiếu kỳ, lại nheo nheo mắt

– Khó trả lời đến thế hả? – hắn buồn rầu buông tay nó ra, mối quan hệ nhập nhằng của 2 người thật khiến hắn mệt mỏi, tưởng như không thể nào tiếp tục trụ được nữa

– Tôi vừa mới gật đầu – vẫn là cách nói thẳng thắn đó. Dương Phong mở to mắt nhìn vào khoảng không trung nơi phát ra tiếng nói

– Cậu……cậu……cậu……thật……thật….. – hắn lắp bắp mãi vẫn chưa hoàn thành câu nói

– Cậu nghĩ tôi đem chuyện này ra đùa được hả? Nếu người tôi đã không hứng thú, cho dù có đứng trước mặt tôi tự sát, tôi cũng không cứu đâu

– Cậu cũng đâu cần nói đáng sợ đến thế – Dương Phong giật giật khóe môi thoáng chút rùng mình

– Bây giờ……đến lượt tôi ăn món khai vị….. – bị câu nói của chính mình làm cho ngờ nghệch, mặt hắn đột nhiên trở nên khù khù khờ khờ

Đột nhiên hắn cảm thấy 1 luồng khí nóng phả vào mặt mình, tim hắn nhanh chóng thắt lại, đương nhiên hắn biết đây là cái gì, chỉ là mắt vẫn mở trao tráo nhưng không thể thấy gì mà thôi. Nhịp thở hắn tăng nhanh bất ngờ, dồn dập, nhưng tuyệt nhiên không dám động đậy. Nhật Hạ mò tay đến công tắc đèn

Tách……ánh sáng vừa xuất hiện, gương mặt to lớn có nó lập tức kề sát mặt hắn, đặt 1 nụ hôn ngọt ngào vô cùng. Không hề bị động, hắn nhanh chóng xoay chuyển tình thế, chủ động cuốn lấy đôi môi của nó. Dương Phong đặt tay sau ót nó, dường như muốn hòa trộn môi 2 người làm 1. Nhật Hạ ngạc nhiên, sao hắn lại sành sỏi việc này đến thế? Trước kia chỉ là cái phớt lờ trên môi, bây giờ là tấn công luôn cả bên trong. Đến khi hơi thở đã không thể khó khăn hơn, Nhật Hạ mới đẩy hắn ra, nó phải kìm chế lắm mới không quát hắn 1 trận vì tội lạm dụng

– Cậu…..sao lại hôn giỏi đến thế?

– Cũng không biết nữa, chắc là bản năng đàn ông – hắn nhún vai thờ ơ mà vẫn không giấu nổi nét cười trong ánh mắt. Dương Phong thấy đồ ăn, liền vồ tới vơ lấy, ăn như sắp chết đói đến nơi – sao cậu có loại bánh của tiệm này thế?

– Hỏi thừa, đương nhiên là mua rồi – Nhật Hạ vẫn còn chưa giảm được nhiệt độ trên mặt, hừ lạnh nói

– À mà…..bây giờ công khai hết rồi, sao không làm bước tiếp theo?

– Bước tiếp theo???!!!!! – hắn không biết rằng lời nói vô tư của hắn đã làm nó sửng sốt 1 phen, không hiểu rõ ý tứ trong lời nói hay là do nó đa nghi quá

– Ừm, cái bước mà những người yêu nhau thường hay làm ấy

– Cậu đang nói cái gì thế hả? – Nhật Hạ không ngờ đầu óc hắn chỉ nghĩ đến chuyện đó. 7 năm thực sự thay đổi quá nhiều với 1 người, không lẽ hắn đã từng có kinh nghiệm trong chuyện đó hay sao? Thấy nó đột nhiên căng thẳng thì hắn thấy kỳ lại liền chau mày

– Cậu sao thế? Mình nói tiếp theo có phải chúng ta nên hẹn hò hay không? Như những cặp khác đấy

– Ờ…..ừm….. – hơi xấu hổ vì phát hiện chính mình mới là có đầu óc đen tối, nó lại nhu mỳ ngồi xuống

– Vả lại cũng không nên xưng hô như vậy nữa

– Sao lại không được, tôi thấy chẳng có gì bất tiện cả

– Cậu thấy có ai hẹn hò mà xưng tôi tôi cậu cậu chưa? Bằng tuổi mình tụi bạn đã có hàng tá kinh nghiệm trong chuyện yêu đương rồi đấy, chỉ có mình là ngu ngơ chờ đợi mỏi mòn thôi – hắn chu môi ghen tỵ, rỉ rỉ ăn bánh mỳ. Đúng rồi, đời sống sinh viên cùng với những cô gái chân dài mà tụi bạn thường hay chém trên face làm hắn cực kỳ phát ghen

– Vậy…..phải xưng thế nào? – lần đầu tiên thấy nó chịu ngoan ngoãn nghe lời như thế? Hắn thật như mở cờ trong bụng, hàng ngàn tế bào biểu tình phải lợi dụng cơ hội tốt này 1 chút. Đương nhiên vốn dĩ nó không thích, thế nhưng nghe hắn chịu nhiều uất ức như vậy, cũng thấy không nỡ. Hơn nữa bây giờ 2 người…..

– Xưng em, gọi anh. Nói thử 1 câu đi

– Nói…..nói gì? – nó ngước mắt thắc mắc nhìn hắn. Dương Phong đỏ mặt, lần đầu thấy nó cũng dịu dàng tế nhị như vậy, hơn nữa còn ngước đôi mắt diễm lệ đó nhìn hắn nữa. Dương Phong quay sang chỗ khác vờ suy nghĩ

– Nói về cuộc sống của em ở Mỹ, bạn bè……và những thứ khác nữa….. – hắn viện đại chuyện nào đó để nói

– Ừm…..cũng chẳng có gì đáng kể cả, chỉ trừ việc ba mẹ em muốn gặp anh mà thôi – ngôn từ thanh thoát không chút ngượng miệng thốt ra từ nó, Dương Phong xúc động nhìn nó vẫn bình thường như cân đường hộp sữa

– Cậu, lộn, em…..em…..à còn cái này, quà nữa….. – hắn lăn lộn lôi hộp quà ở dưới giường lên – túi hiệu anh hứa mua cho em đấy

– Cảm…..ơn…… – Nhật Hạ cảm động nhận lấy hộp quà. Những tưởng đó chỉ là lời nói bồng bột lúc nhỏ, không ngờ sau 7 năm hắn vẫn còn nhớ mồn một như vậy. Nó nhanh chóng giấu đi cảm xúc muốn yêu thương trong ánh mắt – Em về phòng ngủ đây – thấy mình cũng chẳng còn phận sự gì ở đây nên Nhật Hạ chống gối đứng dậy thở phào – ngủ đi! – trước khi tắt đèn nó còn kịp nhắc nhở hắn

– Ưm……ừm…… – Dương Phong cười híp mắt lâng lâng chìm vào giấc ngủ, cảm giác ươn ướt ở mắt hoàn toàn biến mất

Hắn rõ ràng biết được nó rất cưng chiều hắn, còn quan tâm từng thứ nhỏ nhặt 1, nên càng yêu nó hơn, liền khẳng định 7 năm ròng rã của mình không uổng phí. Nhật Hạ vừa ra khỏi phòng liền đưa tay lên trán thở dốc, ai lại biết lồng ngực nó như muốn nổ tung chứ, tâm trí đảo lộn lung tung, tựa như đống giấy tờ lộn xộn đến 1 năm còn chưa sắp xếp lại được. Nhưng tối nay như vậy là đủ rồi, nó còn phải nghĩ đến đại cuộc ngày mai nữa, Nhật Hạ xuống nhà tiếp tục công việc đến khuya của mình

– Em mau lại đây ăn sáng đi – Dương Phong mỉm cười nhu tình vẫy tay nó đang đi trên lầu xuống

Ở chung với nó cũng lâu, hắn đương nhiên nắm bắt được thời gian hằng ngày nó thức dậy. Nhật Hạ rất quan trọng công việc, sáng sớm 6h dậy, tranh thủ xem lại chút công việc trong ngày rồi 7h kém xuất phát đến công ty. Sở dĩ vì nó luôn đi sớm trước giám đốc để chuẩn bị mọi việc cho thật tốt. Đó cũng là lý do Nhật Hạ rất được trọng dụng mặc dù mới những buổi đầu đi làm

– Khi nào anh đi làm?

– À……sáng nay anh đi học

– Đi học??? – nó ngẩng mặt ngạc nhiên

– Ừm, đi học làm bánh, không phải nói chứ anh là học trò giỏi nhất ở đó đấy, 4 năm học chứ ít gì – hắn cũng không biết xấu hổ tự khen mình

– Vậy sao – vậy mà thái độ nó lại thờ ơ như vậy, vốn dĩ nó hơi nghi ngờ cái lời tự sướng của hắn. Nó còn không biết hắn xưa nay luôn vụng về đần độn hay sao? Có khi làm hỏng lò nướng của người ta mấy lần rồi mới làm được cái bánh không rõ hình thù ấy chứ

– Thái độ em như vậy là sao? Không tin hả? – hắn phồng mũi lên bực mình vì bị coi thường. Bao nhiêu năm rồi nó chắc cũng không biết hắn đã thay đổi như thế nào, cứ luôn gắn cho hắn cái mác ngu ngốc

– Em cũng đâu có nói vậy, khi nào anh đi?

– Sau khi em đi thì anh đi

– Vậy em chở anh đi học

– Hả? – Dương Phong trố mắt nhìn nó

– Sao? Không thích hả? Cũng không phải nhà có điều kiện sắm 1 chiếc xe máy gì, hằng ngày chỉ toàn đạp xe

– À…..không…..không phải anh có ý đó – hắn được nó đề nghị chở đi, đương nhiên là vui mừng rồi. Nhưng mà đàn ông con trai, ngay cả xe máy hắn cũng không đủ tiền mua, lại nhờ bạn gái lấy xe riêng chở đi, có phải quá mất mặt rồi không?

– Vậy ăn nhanh lên, sắp trễ giờ rồi – thấy hắn cứ thất thần ở đó, nó nhìn đồng hồ rồi nhanh chóng giục

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *