Truyện Teen

Người Tôi Thích… Thật Lạnh Lùng

Chương 21 – huy chương này, tặng cậu!

7h sáng, khi mà Nhật Hạ vừa mới đánh răng rửa mặt xong thì ngay lập tức lại có tiếng chuông cửa và theo đó là thông báo của mẹ về người bạn lần đầu tiên đến nhà. Mẹ nó ngạc nhiên đến nỗi, tâm trí không còn vững vàng nữa, không biết nó có phải là con bà hay không? 5 năm trời nó không có lấy 1 người bạn, không có ai lại đến nhà nó mời đi chơi thế này, cũng lần đầu tiên bà trải qua cảm xúc vui mừng khi gặp bạn của nó

– Hạ Hạ, đi đi thay đồ mau lên, sắp bắt đầu rồi đấy

– À phải ha, thằng Phong cũng nói với mẹ sáng nay, bảo nó phải đi thi điền kinh gì đó? Con không đi cho vui hả Hạ? – Mỹ Dung há hốc mồm nhìn bà

– Dạ…..HẢ?……..Phong……Phong…..Phong mà cô nói,…..có phải Hà Dương Phong cao 1m83 cái người có đầu tóc ngố ngố không ạ? – Nhật Hạ vỡ lẽ cứng họng nhìn nhỏ. Nó quên khuấy mất chuyện Dung chưa biết 2 người ở chung 1 nhà. Lần này thì chuyện lại bắt đầu rắc rối rồi đây

– Ừm…..ừm…… – mẹ nó cũng ậm ừ gật đầu mà quên mất biểu hiện cay đắng của nó

Nhật Hạ nhanh chóng thay đồ rồi lôi Mỹ Dung lướt cho nhanh. Ở đây thêm khéo lại moi được chuyện gì thì mệt. Mỹ Dung đột nhiên thấy nó mạnh chân lạ thường, đi cũng rất khỏe nữa

– Ghê nha ghê nha……2 người ở chung nhà mà không cho ai biết hết. Hèn gì cứ đi đi về về cùng nhau. Mình là mình thấy nghi nghi rồi

– Thôi đi – nó khó chịu gắt lên

Đại hội thể thao bắt đầu ngay bây giờ, tụi nó đến trễ 1 chút. Vì chân của nó nên Mỹ Dung đã chọn 1 chỗ tốt để 2 đứa đứng xem chứ người ta đông quá. Mỹ Dung nhướn nhướn người tìm Dương Phong

– A thấy rồi. Hạ Hạ ở kia, Dương Phong ở kia kìa. Má ơi sao mà đông quá thế? Cái đám fan này – nhỏ gắt gỏng. Nó vì chiều cao khiêm tốn hơn nữa chân cẳng thế này, đâu thể nhún nhảy lên mà coi được. Đội điền kinh toàn những anh dễ thương ngất ngây con gà tây, hơn nữa dạo này còn phát hiện bảo vật Dương Phong của chị em phụ nữ, không xúm vào mới là lạ

Sau đây là hạng mục chạy cự li trung bình 500m dành cho nam……đề nghị…….Ai nấy đều đứng chuẩn bị ở tư thế thật là chuyên nghiệp mà nhìn siêu ngầu. Cả sân trường được dịp khóc thét lên

Tiếng nổ súng vang lên. Những bước chân dài lập tức vụt chạy. Tiếng la hét om xòm ở 2 bên cạnh làm nó điếc cả tai. Không biết Mỹ Dung làm thế nào nhưng bây giờ tụi nó chui tọt vào trong, ở gần cuối đường đua

– Không biết ai đến trước nhỉ? Này cậu đoán là ai thế?

– Mình nghĩ chắc là anh Dương rồi, anh ấy chạy tốt thế mà, lúc nào cũng siêng năng luyện tập

– Không đâu, mình nghĩ chắc là Phong rồi

– NÀY….ĐỀU LÀ TRƯỜNG MÌNH HẾT. SAO LẠI PHÂN BÌ THẾ HẢ? – Mỹ Dung đứng cạnh ngứa ngứa lỗ tai thì hét lên trừng mắt

– Làm gì mà ghê thế?

– Xí, người ta chỉ đoán thôi mà. Kệ cậu ta, chúng ta đi đi – 1 đám con gái nhí nhố cong môi rồi nguấy mông rời đi

– Ầy……đám con gái bây giờ cũng thật là hách dịch mà – Mỹ Dung trề môi – ơ…..có người……có người kìa…… – ai nấy đều nín thở nhìn cái người đang chạy hết tốc lực về đích

– Á…..LÀ ANH DƯƠNG…..ANH NHẬT DƯƠNG KÌA……

– AAAAAAAAAAAAA!!!!!! – đám con gái trường nó hét om sòm lên. Nhật Hạ có chút thất vọng vẫn ngước về phía sau. Y như rằng cái con rùa hắn đang chầm chậm theo đuôi

– Ơ…….Dương Phong bị tụt hạng hả? – nhỏ Dung thất vọng ê chề, nhìn cái tâm trạng ỉu xìu như bánh bao thiu của hắn kìa. Nhìn chẳng có chút sức sống nào hết – NÀY HÀ DƯƠNG PHONG……NHẬT HẠ CỦA CẬU ĐANG Ở ĐÂY NÀY, CHẠY NHANH LÊN COI – Trời đất ơi, nhỏ Dung nắm tay nó vẫy vẫy lên trời. Nó thề rằng cuộc đời Châu Nhật Hạ chưa bao giờ phải mất mặt như vậy. Nhật Hạ liền quay mặt sang chỗ khác

Vậy mà Mỹ Dung vẫn không thấy xấu hổ khi nhận được ánh mắt dè bỉu của mọi người, nhỏ cứ cười tươi rói, có lẽ tiếng nhỏ là to nhất ở đây chứ chẳng ai khác. Bây giờ Nhật Hạ chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống thôi, nó thấy cực kỳ hối hận vì hôm nay đến đây. Nghe được tiếng hét, Dương Phong lập tức bừng tỉnh nhìn về phía người đang vẫy tay. Kì lạ, người hét là Mỹ Dung nhưng nhỏ lại……nắm lấy tay của nó. Hắn mở to mắt nhìn nó đang xấu hổ quay đầu đi, Dương Phong mừng phát điên trong lòng, vì ngày hôm nay nó đã đến đây rồi nên…..hắn nhất định sẽ giật giải quán quân để tặng nó. Hắn đã hứa với nó như vậy kia mà, làm sao có thể nuốt lời được

Tình thế bắt đầu có dấu hiệu lật ngược. 2 người chỉ còn 1 khoảng nhỏ là tới được đích nhưng Dương Phong vẫn cố chấp chạy thật nhanh. Cứ nghĩ đến nó đang đứng đó chờ đợi hắn, hắn lại liên tục tăng tốc không ngừng nghỉ, đến khi mồ hôi rã ra nhiều vô cùng, tiếng hét cũng to hơn nhiều, hắn cũng chỉ thấy tai mình ù đi. Hiện tại, hắn đang thấy nó đứng đó với dải băng rôn màu đỏ đang chờ đợi hắn

Chạm đích rồi, có người chạm đích rồi…..kết quả vô cùng suýt xoa…..ai cũng không thể nhận ra được người thắng cuộc, dường như 2 người đều về đích cùng 1 lúc. Dương Phong thở hồng hộc chống tay lên gối, tưởng chừng như hắn không thể nào đứng nổi được nữa

Sau khi xác nhận lại băng ghi hình…..chúng tôi đã có kết quả……người thắng cuộc chính là……thí sinh…..Hà Dương Phong…..

Cả sân trường vỡ òa trong niềm vui sướng, mặc dù ai về đích trước cũng không sao vì đằng nào trường nó cũng giật giải nhưng……1 trận đua vô cùng thú vị……nụ cười hạnh phúc ẩn hiện trên gương mặt Dương Phong, hắn thật sự muốn hét lên thật to khoe niềm vui này với nó. Nhưng nhìn lại 1 lúc lâu, vẫn không thấy Nhật Hạ ở đâu, không lẽ hắn bị ảo giác sao?

Dương Phong chưa bao giờ thử chạy quá sức mình như vậy, đây không phải là những bài luyện tập thông thường của hắn, cơ thể thiếu chút nữa muốn ngất luôn mất vì hơi thở quá mệt mỏi, tim đập nhanh không thể ngưng lại được, lại thêm tâm trạng hoang mang 1 lần nữa. Hắn thấy mắt mình trở nên mờ nhạt hắn, mọi tiếng hét đều không thể nào làm dịu đi sự mệt mỏi trong hắn

Bộp……1 bàn tay nhỏ bé chộp cánh tay ẩm ướt đầy mồ hôi của hắn, Dương Phong ngẩng đầu nhìn người con gái mặt lạnh băng đang yếu ớt nâng đỡ lấy hắn. Nó áp chai nước mát lạnh vào mặt hắn, lúc nãy thấy hắn cố gắng quá sức như vậy, có lẽ mệt lắm, lại không có ai đưa nước cho hắn, nên nó đành phải lết đi mua thôi. Chỗ bán nước gần đó mà với nó, cứ như lên núi vậy. Dương Phong thở hắt ra, hắn nhoẻn miệng yếu ớt nhìn nó cười rồi hắn gục đầu lên vai nó luôn. Cảnh tượng vô cùng cảm động và dễ thương. Dương Phong không có ngủ đâu, hắn không thể ngủ được, vì nếu ngủ, hắn sẽ không cảm nhận được và ghi nhớ bờ vai nhỏ bé này. Tuy chỉ 1 thoáng qua thôi, nhưng người ta đã thấy được nụ cười hiền hòa ẩn hiện trên đôi môi của cô gái lạnh lùng kia

Phần hấp dẫn của cuộc thi cũng đến, đó là phần trao giải, Dương Phong được vinh dự treo cái huy chương mà hắn không biết có phải là làm từ vàng thật không nữa. Tuy vậy, chẳng quan trọng, chữ khắc trên đó mới quan trọng

– Này nhóc…… – anh Dương chỉ về nhì, cũng chẳng có gì tiếc nuối nhưng anh hơi ngạc nhiên – tôi bất ngờ về đoạn cuối của cậu đấy. Vì sao cậu lại phải cố gắng như vậy? – mặc dù giải nhất hay không cũng chẳng có quan trọng

– À……em đã hứa với 1 người rồi……sẽ tặng huy chương vàng cho cậu ấy…… – hắn gãi đầu nhe răng cười – xin lỗi anh Dương

– Không sao không sao……đúng là tình yêu làm người ta có thể tạo ra kỳ tích mà. Người nhóc nói…..là cô gái bó bột đằng kia phải không? – Dương chỉ tay về phía nó đang ngồi nghệt ra ở đó tu nước uống

– Vâng ạ

– Xem chừng gu của nhóc cũng đặc biệt thật. Lúc nãy anh còn thấy cô ấy vẫy tay giữa đám đông nữa

– Hì……. – hắn chậm rãi bước về phía nó trong con mắt ngưỡng mộ của nhiều bạn học cả trong lẫn ngoài trường. Dương Phong tháo phần thưởng trên cổ mình ra đeo vào cho nó – tặng cậu! – Nhật Hạ mở to mắt nhìn hắn ngạc nhiên, nói vậy là hắn tặng nó thật sao? Mà đã tặng thì tại sao nó phải từ chối chứ. Nhật Hạ cầm lấy mặt huy chương ngắm nghía thật kỹ. Đáng quý thật, cho dù chỉ là 1 cuộc đi xoàng giữa các trường nhưng lần đầu tiên hắn giật giải nhất, cũng đáng khen đấy chứ

– Về thôi! – Nhật Hạ chống tay đứng dậy. Cả 2 dìu nhau về trong ánh mắt ghen tỵ của mọi người, làm gì mà cứ tình cảm như vợ chồng. Còn cô gái đó có phải là quá đáng lắm rồi không? Gương mặt hờ hững như không muốn nhận hay xem thường phần thưởng đó vậy. Mỹ Dung vừa đi phòng vệ sinh ra liền thấy nó đầm ấm về ngôi nhà chung của tụi nó rồi, không ngại mà nhếch môi

– Thì ra đây là gương mặt lúc hạnh phúc của cậu sao Nhật Hạ?

Năm học trôi qua thật là nhanh chóng từ sau đại hội thể thao ngày hôm đó. Nó cũng thường xuyên đến bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ bảo xương lành rất nhanh. Sao mà lành không nhanh được, ngày nào hắn cũng mua tôm với cua về cho nó ăn, bảo là cho có nhiều canxi nhanh lành xương. Bột trên chân nó cũng nhanh chóng tháo ra, Nhật Hạ cảm thấy vô cùng thoải mái, như lấy lại được tuổi thanh xuân của mình vậy

Thời gian làm các mối quan hệ trở nên ngọt ngào hơn bao giờ hết. Nhật Hạ phát hiện bản thân tự lúc nào đã quen cái khuôn mặt của hắn đến không thể nào quen hơn được. Và cái giọng nói ngô nghê cùng điệu cười khúc khích, có lúc lại òa khóc lên như đứa trẻ. Nhật Hạ cũng hay cười hơn trước, làm mẹ nó rất vui, nó cũng thường chịu không nổi sự tra tấn của hắn nên đành phải chịu đi ăn thứ gì đó cùng hắn thôi

Chính vì càng thân thiết hơn với nó, hắn phát hiện lúc nó cười, trông rất hiền nha, chẳng lạnh lùng khó tính như bình thường nữa. Tại vì nó không có tức giận với hắn, hắn cũng không có tức giận với nó nên sau đó chẳng hề có trận cãi nhau to tát nào nữa. Cuộc sống lại trở về vẻ vốn bình yên

– Haha……cậu nghĩ loại đó dùng được không? Nó……ơ…… – Hoàng Nhi đang cười ha hả với đám bạn thì bắt gặp nó đang rửa tay ở phòng vệ sinh. Nhật Hạ nhìn thấy nhỏ thì nó cũng chỉ thờ ơ như người dưng rồi tiếp tục dũ dũ tay – hừ……đúng là loại người mặt dày, bám Tiến Dũng, bây giờ hắn đi rồi, lại quay sang bám lấy Dương Phong…….

– Cậu đang nói nhỏ đó hả? Nhìn sao mà tầm thường quá vậy? – bỏ ngoài tai tất cả lời nói đó, điều quan trọng hơn với nó bây giờ là phải nhanh chóng quay lại lớp học nếu không muốn bị mất thêm bài giảng

Bốp…….Hoàng Nhi cố ý lách người, đụng vai nó thật mạnh, Nhật Hạ sẩy chân ngã ngửa xuống đất. May mà nó nhanh trí chống tay, nếu không là lỗ đầu rồi. Bọn kia thích thú cười giả lả nhìn nó chế giễu. Nhưng gương mặt Nhật Hạ vẫn không lộ vẻ gì là đau đớn hay khó chịu. Nó nhẹ nhàng đứng dậy, bàn tay có rỉ chút máu. Nó lại phải rửa tay 1 lần nữa. Mọi hành động của nó tỏ ra thờ ơ tới mức, tụi kia tưởng như mình là không khí, không hề tồn tại. Nhật Hạ chẳng buồn liếc người nào đó lấy 1 cái, nó lặng 1 hơi đi lên lớp. Hoàng Nhi tức ói máu nhìn nó bốc hỏa

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *