Truyện Teen

Người Tôi Thích… Thật Lạnh Lùng

Chương 18 – sợi dây chuyền

– Em không thích cái chị đó chút nào – Phương Uyên ngồi vắt vẻo trên ghế nhìn hắn rửa chén

– Anh đâu cần em thích, anh thích là được rồi – hôm nay mẹ nó bảo về quê, đến chiều mới về, nên hắn mới dám kêu Phương Uyên sang chơi vì con bé cứ nằng nặc

– Mà hôm nay anh nói cho em ăn đồ Hàn Quốc mà, đâu?

– Để gần trưa rồi anh điện thoại kêu họ ship tới

Tới trưa, 2 anh em ngồi dưới nhà coi phim hoạt hình, hắn không quên điện thoại kêu đồ ăn tới. Nhưng mà ngặt nỗi, hôm nay người ta đóng cửa. Bây giờ 2 người chỉ biết ngồi nhìn nhau than trời, Phương Uyên đến đây chỉ 1 mực muốn ăn đồ Hàn Quốc mà thôi. Nhưng mà…..tại sao sự tình lại trở nên như vậy chứ? Còn hắn thì cảm thấy sao mà giống cái lần trước đến thế, gần 12h rồi, chắc nó cũng đang đói lắm rồi, phải làm sao đây?

Dương Phong đang ngồi suy nghĩ thì y như rằng, Nhật Hạ có mặt ngay, nó đưa mắt nhìn xung quanh rồi hỏi

– Có chuyện gì thế? Không ăn cơm à?

– Chị thì giỏi rồi, cả buổi ngồi trên lầu, cũng không xuống hỏi han nấu ăn lấy 1 câu, con gái con đứa gì kì quá à – Phương Uyên khoanh tay chu mỏ mắng

– Uyên – hắn khẽ gắt nhẹ – là tại mình cả, trưa nay vốn định kêu đồ Hàn Quốc nhưng người ta đóng cửa

– Thế sao không kêu món khác?

– Không chịu, em không chịu ăn món khác đâu, đồ Hàn Quốc cơ – nó phát mệt vì cái cô em này của hắn mất

– Không thích thì ra ngoài mà ăn – nó lạnh lùng nói

– OA…….OA……..huhu…… – Phương Uyên nhanh chóng òa lên khóc, báo hại hắn phải ngồi dỗ dành cả buổi

– Khoan, từ từ đã nào, nín đi Uyên – nó tự hỏi bộ dạng bây giờ của hắn là gì chứ? Dỗ dành con nít sao? Không phải anh em ruột mà sao bọn họ giống nhau đến kì thế kia. Nhật Hạ thở dài mệt mỏi để 2 người kia muốn làm thì làm. Nó khoát áo rồi đi ra ngoài – ơ…..cậu đi đâu thế Hạ?

– Ngồi im ở nhà đi – hắn chỉ kịp nghe câu dặn dò của nó rồi ngồi im với cô em gái đang thút thít bên cạnh

15 phút sau. Nhật Hạ trở về, trên tay xách mấy cái bao, hình như nó vừa đi mua gì đó. Thật tình, về nhà rồi lại thấy Phương Uyên mắt đỏ hoe ôm bụng vì đói. Nhật Hạ có chút động lòng, nó dỗ hắn thì có chứ chưa bao giờ phải dỗ 1 đứa con nít thật sự cả, thật là bối rối mà

– Hừm……..có muốn…..xem nấu đồ Hàn Quốc không? – cả 2 anh em không thẹn mà ngước mắt ngạc nhiên nhìn nó

– Có ạ – Phương Uyên mắt long lanh nhìn nó cảm kích rồi nhanh chóng phóng xuống bếp ngồi đung đưa chân trên ghế chăm chú ngắm nó nấu ăn, hắn cũng ngồi xuống mỉm cười nhẹ

Nhật Hạ đung đưa động tác nhìn thật điêu luyện. Nó băm hành vừa nhanh vừa chuẩn, sau đó lại xào thịt, chiên trứng, luộc rau, nấu nước sốt. Sau đó nhanh chóng bày biện ra 3 cái to nhỏ, múc cơm trong nồi đã nấu từ nãy ra sẵn, rồi bưng ra bàn. Phương Uyên thần ký nhìn cái tô trước mặt mình, cơm ở giữa, phía trên là tròng đỏ trứng vẫn còn hồng đào, xung quanh lần lượt là thịt, rau, kim chi, rồi có nước sốt thơm lừng màu đỏ có vẻ cay chan ở trên. Màu sắc vô cùng kích tuyến lệ của Phương Uyên, nhỏ không thể đợi được nữa, liền dùng muỗng trộn tất cả lên rồi múc 1 muỗng, run run cho vào miệng

– Sao cậu biết làm cơm trộn thế? – hắn ngạc nhiên nhìn nó

– Tôi lần trước chính là ăn 1 lần, nên nhanh chóng nhớ cách làm thôi. Cậu tưởng đây là cơm Hàn Quốc thật sao? Đây là cơm trộn style Việt Nam đấy – Nhật Hạ nhàn nhạ múc cơm ăn, mùi vị cũng không quá tệ, có thể gọi là tạm được

Món ăn cho vào miệng của hắn lại không phải như vậy. Phải nói là rất ngon, ngon hơn rất nhiều so với cái món lần trước mà hắn ăn cho dù nguyên liệu có giống nhau. Chính là có 1 nguyên liệu vô cùng đặc biệt mà không ở đâu có thể có được, chính là nó, Nhật Hạ của hắn đang ngồi ở đây đây. Phương Uyên lại sụt sùi không kìm được nước mắt

– Sao lại khóc nữa? – lần này đến nó lên tiếng, ở cùng nhà với 1 bọn mít ướt thật là mệt mỏi quá cỡ mà. Đến nỗi ăn cũng không được yên nữa

– Dạ không…….chỉ là em thấy……hic…..thấy món này ngon quá đi mất….. – Phương Uyên cảm động lau nước mắt – vậy ra chị nấu ăn giỏi như vậy……

– Ăn xong rồi thì dọn dẹp rửa chén đi…..và đừng có lớn tiếng đấy – giọng nó vẫn lạnh như băng ngàn năm, ăn xong rồi thì lên lầu ngủ trưa sau đó thì học bài như thường lệ thôi

– Anh Phong, chị ấy không tệ nhỉ? – Phương Uyên già dặn nói, hắn cốc đầu nhỏ 1 cái rõ đau

– Nói cứ như bà già vậy, chẳng hợp với em chút nào

– Vâng, nhưng……chị ấy có vẻ là người không phải như vẻ bề ngoài nhỉ?

– Ừm……hoàn toàn khác với vẻ ngoài lạnh lùng của cậu ấy – hắn trầm ngâm nói

– Em bắt đầu hiểu vì sao anh lại thích chị ấy rồi, nhưng mà cũng may……anh không thích gái già – Phương Uyên le lưỡi cười rồi leo tọt lên taxi ngồi

Từ sáng sớm Dương Phong đã lục đục chạy đi tìm kiếm cái gì đó rồi

– Cháu tìm gì thế Phong? – mẹ nó lo lắng hỏi

– Dạ cháu tìm sợi dây chuyền của mẹ cháu……không biết cô với Hạ có thấy đâu không ạ? – hắn ngó trên ngó dưới

– Nó nhìn thế nào?

– Nó sợi dây chuyền đã cũ rồi, mặt dây chuyền là hình chiếc chìa khóa nhỏ

– Cháu tìm kĩ trên phòng chưa?

– Dạ cháu tìm kĩ lắm rồi ạ, nhưng không thấy. Vật đó rất quan trọng với cháu, là vật cuối cùng của mẹ mà cháu có, không thể làm mất được. Cậu có thấy không Hạ? – hắn đứng dậy hỏi nó

– Hả? Tôi không có biết thứ đó đâu – mà hắn cũng đoán được nó chẳng bao giờ động vào phòng hắn đâu chứ? Vậy rốt cuộc ở đâu – à mà khoan……hình như có thấy qua 1 lần

– Ở……ở đâu……???? – hắn lắp bắp hỏi

– Ừm…..hôm kia cậu để trong phòng tắm, tôi đã đem đặt trên bàn cạnh giường ngủ của cậu rồi

– Cậu chắc chứ? – Dương Phong lo lắng hỏi, nếu là ngày kia thì…..không thể nào mất được – cậu có lấy không Hạ?

– Cậu bị điên sao? Tôi lấy cái thứ đó làm gì chứ?

– Nhưng nó không thể bị mất được

– Cậu thử hỏi em cậu xem, có khi nhỏ đó thấy đấy

– Mình đương nhiên có hỏi qua, với lại em ấy chỉ lên lấy truyện, lấy dây chuyền làm gì chứ – hắn bắt đầu mất kìm chế, cho dù là nó đi chăng nữa, hắn cũng không thể không nghi ngờ khi nó là người cuối cùng động vào sợi dây chuyền – cậu chắc không phải cậu lấy chứ Hạ? – Nhật Hạ đặt quyển sách xuống bàn. Mẹ nó thấy tình hình bắt đầu căng thì nhanh chóng lùi ra xa

– Đã nói là không mà

– Vậy cậu có thể để mình xem qua phòng cậu được không?

– Tại sao tôi phải làm vậy chứ? – giọng nó bắt đầu khó chịu. Hắn lấy tư cách gì mà lục soát phòng nó chứ?

– Hừm…..lần trước cũng vậy, lần này cũng vậy, cậu làm gì mà không biết xấu hổ sao? Nếu mình tìm ra sợi dây chuyền liên quan đến cậu…..mình sẽ không bỏ qua cho cậu đâu Nhật Hạ – Dương Phong chưa bao giờ ăn nói khó nghe như vậy với nó

Nhật Hạ lần đầu tiên đón nhận cơn thịnh nộ của hắn cũng có chút…..không quen, thật sự không phải là nó, nhưng có vẻ nhìn giống như là nó đang liên quan thế nhỉ? Cái tên nông cạn này cũng không biết suy nghĩ, đồ của hắn, nó chôm làm gì, cũng không phải là đồ gì đắt tiền, chỉ là sợi dây chuyền cũ mà đòi làm giá với nó sao? Nhưng mà nó không vội thanh minh cho mình, nếu như nghi ngờ nó là động lực để hắn liên tục tìm kiếm thì như vậy cũng tốt

Mẹ nó cũng thấy lần đầu tiên 2 đứa cãi nhau lớn tiếng. Hà Dương Phong bình thường yếu đuối mà bây giờ lại mạnh miệng cãi lại nó như vậy, chứng tỏ hắn rất quý sợi dây chuyền này. Mẹ nó đột nhiên nhớ đến cái ngày 2 đứa còn quàng khăn tình cảm cho nhau thì thở dài, tuổi trẻ sao mà lắm chuyện phiền não thế không biết?

Dương Phong bản thân cũng không muốn lớn tiếng với nó như vậy. Nhưng rõ ràng hắn cứ cảm thấy có điều gì đó liên quan đến nó. Nhật Hạ cứ bí bí ẩn ẩn làm hắn không thể nào không nghi ngờ nó được. Dù sao hắn vẫn phải cố gắng tìm ra sợi dây chuyền trước rồi hẳn giải quyết chuyện với nó

Cứ như thế 1 tuần dần trôi qua nhưng Dương Phong vẫn không có manh mối gì của chiếc dây chuyền. Hôm nay hắn quyết định đến nhà của dì gặp Phương Uyên hỏi lại lần nữa. Trước khi đi còn không quên hỏi lại nó lần nữa

– Cậu chắc chắn mình không lấy nó chứ?

– Muốn nghĩ gì thì tùy cậu – Nhật Hạ đã quá chán khi nghe những câu nói quen thuộc đến phát ngán này của hắn suốt mấy ngày nay rồi. Giao thừa sắp đến tới nơi nhưng hắn vẫn cứ rối bời lên vì sợi dây chuyền

Nhật Hạ thở dài đi lên lầu. Nó chợt thấy cửa phòng hắn mở…..không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà nó lại bước chân vào trong…..Nhật Hạ cúi người xuống cái tủ với giường hắn để tìm kiếm, còn không quên rọi đèn vào. Khóe môi nó nhếch lên thành 1 đường cong huyền mĩ. Cái tên quáng gà này cũng không chịu tìm kỹ càng. Nó lôi cái vật thể cũ kỹ bám bụi giữa chân giường với tủ ra. Nghiêng đầu ngắm nghía nó. Tìm cũng không chịu tìm kỹ, đúng là tự hại bản thân mà, đừng có trách nó tại sao nói hắn ngu

Nhật Hạ chợt nhớ hắn có khi vừa mới đi ra ngoài, lại thục mạng chạy đi tìm kiếm lên thì mệt. Hơn nữa lại còn ở nhà của bà dì khó tính đó nữa, bị nói xốc là cái chắc. Nhật Hạ vội vàng mang áo khoát với cả cái khăn quàng cổ treo trên cột chạy ra ngoài tìm hắn. Điện thoại thì không bắt máy, đúng là tên vừa ngu vừa ngốc mà

Con người nhỏ bé nhanh chóng băng qua đường mà không hay…..có 1 chiếc xe máy đang chạy đến…..

Kítttttttttt……………….

“Rụp…..alo……Phong hả? Hạ nó bị tai nạn đang ở bệnh viện”

“Dạ?”

“Mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng nhưng……”

“Đang ở bệnh viện nào thế ạ?”

Dương Phong đang đứng trước cửa nhà của dì thì nhận được điện thoại của mẹ nó, mà hắn cũng thấy được 2 cuộc gọi nhỡ của nó. Hắn chạy thục mạng đến bệnh viện mà mẹ nó nói. Trước mắt hắn mờ nhạt hoàn toàn, tiếng xe cộ, tiếng chim hót, tiếng máy bay cất cánh, tiếng rêu rao buôn bán……hắn hoàn toàn không thể nghe được, lỗ tai hắn ù đi thấy rõ. Vài giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt đau khổ của hắn

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *