Truyện Teen

Người Tôi Thích… Thật Lạnh Lùng

Chương 12 – hậu sinh nhật đáng nhớ

– CHÚC MỪNG SINH NHẬT CHÁU, PHONG – mới sáng sớm mẹ nó đã làm rùm ben lên, còn mua cả bình xịt tuyết về rãy cùng nhà nữa chứ. Dương Phong lần đầu thấy thứ này cũng rất hứng thú

– Cảm ơn cô ạ – hắn kéo ghế ngồi xuống cạnh nó

– Đây, quà của cháu đây – mẹ nó chìa hộp quà ra

– Ừm dạ……cháu cảm ơn cô – thật sự hắn đã nói nhiều lần nhưng mẹ nó vẫn cứ bỏ ngoài tai hết. Woa…… món quà sinh nhật thật đẹp, là chiếc đồng hồ đúng kiểu năng động mà hắn thích. Dương Phong xăm xe 1 hồi rồi đeo vài ngắm tới ngắm lui

– Hạ, con đã chúc mừng sinh nhật Phong chưa? – mẹ nó nghiêm mặt hỏi

– Chúc mừng sinh nhật – nó ăn xong thì đứng dậy đi học luôn

– Cái con bé này, ăn nói thế đấy hả? – mẹ nó chống nạnh tức giận. Dương Phong nhét vội cái bánh mỳ vào miệng rồi nhanh chóng xách cặp chạy theo nó. Nó không tặng quà cho hắn bây giờ cũng được, có điều cái phiếu này vô cùng quý giá hắn sẽ sử dụng vào chủ nhật tuần này. Nghĩ đến cảnh tượng 2 đứa cùng đi chơi ăn uống đâu đó là hắn lại sướng rơn cả lên

– Chúc mừng sinh nhật cậu, Dương Phong!

– Ơ…… – cả lớp vừa thấy hắn là đã đập bàn đập ghế tặng quà rồi. Lần đầu tiên, hắn nhận được nhiều quá sinh nhật như vậy. Vậy mà còn các bạn nữ khác tặng quà cho hắn nữa chứ, mặc dù khác lớp, cũng thật vui mà. Chưa bao giờ hắn nhận nhiều quà sinh nhật như vậy. Ra về mà còn khệ nệ bưng đi cạnh nó nữa

– Nhiều quà quá nhỉ? Có lẽ tôi tặng hay không cũng không quan trọng nữa – nó nói bằng giọng ghen ghét pha chút khó chịu. Làm gì mà nhiều quà thế, làm cứ như thần tượng không bằng, vậy mà hôm qua còn sang phòng đòi quà nó nữa chứ. Có phải hắn đã quá tham lam rồi không?

– Không được. Cậu đã hứa rồi, còn chữ ký đây này, đừng hòng mà nuốt lời. Quà gì thì quà……quà của cậu vẫn là quan trọng nhất

Chủ nhật, chủ nhật rồi chủ nhật cũng đến. Dương Phong sáng sớm đã thấy nó ngồi đọc sách dưới nhà. Tối qua hắn đã thông báo trước với nó là hôm nay 2 người sẽ đi chơi với nhau. Tối thức đến 11h khuya để sắp xếp lịch trình mà đi chơi ngày hôm nay cho thật là hoàn hảo. Phong cách thời trang năng động luôn là style không bao giờ lỗi thời của hắn

– Đi thôi đi thôi, cậu vẫn chưa ăn sáng đấy chứ? – hắn hớn hởi đi xuống nhà. Mà mẹ nó cũng kì, chỉ là đi chơi 1 hôm thôi mà đã dựng đầu nó dậy, lựa đồ rồi còn chăm chải tóc nữa. Bình thường Nhật Hạ rất ít khi chú ý diện đồ, mẹ nó bảo mặc gì thì mặc nấy, làm gì thì làm nấy, nó chẳng bao giờ ý kiến. Nhưng mà tình huống chỉ có 2 người như bây giờ, giống như là đi hẹn hò vậy

– Chưa – nó cất sách vào ba lô rồi đeo lên vai. Nhìn nó bây giờ siêu dễ thương luôn nha. Tóc thả ngang vai đeo thêm cái cài màu đen có vài bông hoa màu trắng điểm lên, phối với váy đầm sát nách màu kem trông rất hợp, nó lại còn mang đôi giày hôm sinh nhật mẹ tặng trông cứ điệu đà nữ tính thế nào ấy. Chỉ có gương mặt lạnh lùng kia là vẫn không thấy đổi. Nó ngước mắt nhìn hắn đang sững sờ 1 hồi lâu

– À……à……hôm nay……cậu xinh thật đấy – Dương Phong gãi đầu xấu hổ khen

– Đầu cậu có chí hay sao mà gãi miết thế? – nó lại nói sốc hắn rồi. Bình thường nó ăn mặc không được chau chuốc cho lắm là hắn đã thấy đáng yêu lắm rồi, hôm nay lại còn ăn bận đẹp như vậy, đúng thật không uổng công hắn chờ đợi 5 ngày mà để được ngày hôm nay mà

– À không……đi…..đi thôi…… – Dương Phong dắt nó đầu tiên là tới tiệm bò né nổi tiếng nhất ở cái đất Sài thành này. Ở quê hình như người ta cũng có làm, cơ mà không ngon bằng ở đây

Quán xá đông nghịt người chen chúc trong những cái bàn nhỏ hẹp nhưng có vẻ ai nấy cũng rất hài lòng với khẩu vị của mình. Mùi hương và tiếng trò chuyện của mọi người át hẳn cái se lạnh của thời tiết đã chuyển sang mùa đông này. Khói từ cái khay chảo đen kịt làm Dương Phong chảy nước miếng. Ngồi cầm đũa mà hắn cứ rung chân rồi liếc mắt để xem người ta đã đem ra chưa

– Tới rồi tới rồi – hắn nuốt nước miếng nhìn những lát thịt bò và trứng ốp la như đang sôi sùng sục trước mặt. Rau hành và xíu mại nhìn thật là bắt mắt và hấp dẫn. Hắn nghe người ta nhận xét là cái này mà ăn với bánh mì và húp nước canh là ngon hết sẩy – Sụp……A…..a……nóng……NÓNG QUÁ!!!! – hắn vừa húp miếng nước là liền bị phỏng lưỡi, uống ngay ly nước trà nó đưa – Ưng à……ại ao ười a ại ọi à ò é ỉ? (nhưng mà…..tại sao người ta lại gọi là bò né nhỉ?) – vì bị bỏng lưỡi nên hắn nói giọng lơ lớ

– Vì nó quá nóng, để trong đây sẽ bắn dầu ra nên người ta phải né. Nên mới gọi là bò né biết chưa – tuy khó nghe nhưng nó hiểu liền

– Ật á? Ao ậu iết ình ói ì ế? (Thật á? Sao cậu biết mình nói gì thế?)

– Đợi nguội đi rồi ăn – thật ra nó cũng chỉ giải thích đại thôi chứ nó đâu có quan tâm tại sao món này lại ra đời và có tên gọi như thế? Vậy mà hắn cũng tin sái cổ. Thì thôi kệ đi, dù sao tên nhà quê này biết chừng đó là được rồi

Ăn uống xong hắn lại lôi nó đến khu mua sắm bậc nhất sang chảnh. Ừ thì toàn là hàng hiệu, toàn là giày dép, túi xách, quần áo, nội thất lấp lánh nhất. Nhật Hạ lần đầu tiên vào đây cũng có chút hứng thú. Thấy nó chăm chú như vậy Dương Phong cũng vui lây vì cả buổi cứ thấy nó trầm ngâm hắn cũng hơi buồn

– Sau này có tiền, mình nhất định mua cho cậu 1 cái túi hàng hiệu – hắn nhìn vào trong cái hiệu túi xách Gucci nói chắc nịch

– Hừ, đợi cậu có khi tôi mua còn nhanh hơn – nó hừ lạnh rồi quay đi

– Không dám nha, mình nói được là làm được đó – hắn chạy với theo khẳng định lại với nó, nó không thể coi thường hắn như vậy chứ?

11h trưa, Dương Phong lại lôi nó đi ăn quán gà rán mà lần trước nó bỏ về chưa ăn được. KFC mà, ăn cũng được đấy chứ? Hắn nói hắn từng ăn ở Lotteria rồi nhưng mà ở đây ngon hơn. Nó thì thấy chỗ nào mà chẳng như nhau, cũng đều là gà rán thôi. Thậm chí thực đơn cũng giống nhau nữa. Ăn trưa xong lại đi coi phim hoạt hình yêu thích của hắn. Có khi cả buổi trong rạp, Nhật Hạ ngủ gật luôn cũng nên, đến khi ra ngoài, hắn cứ tíu tít khen mấy cái cảnh hài rồi còn hỏi nó có hay không. Thì cũng……Nhật Hạ thở dài ậm ừ cho qua chuyện. Nói thật, nó ghét nhất phim hoạt hình. Xong rồi lại ăn, hắn có vẻ thích ăn nhỉ, ăn bánh tiramisu với uống trà sữa trân châu mà hắn thích. Bánh quá ngấy, trà sữa quá ngọt, nó chỉ ăn uống được 1 chút, còn lại là hắn cứ nói thao thao bất tuyệt 1 hồi cũng hết chỗ bánh. Đến tối, hắn lại rủ đi dạo bên bờ hồ, ăn kem cho…..loãng moạn……nhưng mà, nó cũng chỉ như những lần đi học về thôi

– Hôm nay đi chơi vui thật đấy! – Dương Phong đứng trước cửa nhà nói. Nhật Hạ cười lạnh trong lòng, cả ngày nay nó có nói gì nhiều đâu mà vui với vẻ chứ, tên này đúng là giỏi bịa chuyện – mặc dù cậu không có nói nhiều nhưng mà…..đi với cậu đúng thật rất vui! – hắn nhoẻn miệng cười hạnh phúc – vậy……mình có thể….yêu cầu thêm 1 món quà được không? – Nhật Hạ giương mắt nhìn hắn chờ đợi. Muốn nói gì thì nói nhanh lên đi, còn hỏi này nọ

Dương Phong cúi đầu xuống gần sát mặt nó: 1 nụ hôn chạm nhẹ. Tuy chỉ 1 thoáng qua thôi nhưng nó cũng biết được môi đã chạm môi, da đã chạm da. Làm sao mà hắn dám……dám làm thế ngay trước nhà nó chứ. Nhật Hạ mở to mắt nhìn hắn đang ngại ngùng

Bốp……tiếng bép như tiếng đánh muỗi vang lên trong không trung. Dương Phong ôm mặt sững sờ nhìn nó. Nhật Hạ nghiêm mặt nhìn hắn, giọng lạnh như băng

– Cậu mà còn dám làm vậy……đừng trách tôi – nói rồi Nhật Hạ bỏ đi vào nhà luôn. Nhưng sao, hắn cảm thấy……nó chẳng có tức giận nhỉ? Giống như……đó là hành động tự nhiên của vẻ bề ngoài của nó, cảm giác như nó bên trong……đang xấu hổ. Mà hắn đang nghĩ cái quái gì vậy chứ? Nhật Hạ lạnh lùng làm sao lại có vẻ mặt xấu hổ như hắn được. Không thể nào

Nhưng mà xét cho cùng thì, nụ hôn đầu tiên của hắn…..đã bị ăn cái tát đau đớn……hơn nữa còn là vào ngày hôm nay nữa chứ? Tính ra Nhật Hạ đúng thật là sát thủ lạnh lùng mà, ra tay mạnh như vậy trong khi hôm nay là ngày nó tặng quà cho hắn, sao hắn cứ cảm thấy như cái tát cũng là 1 món quà thế nhỉ? Dương Phong nũng nịu xoa xoa 1 bên má của mình rồi lẽo đẽo theo nó vào nhà

Vẫn như mọi ngày, hình như hắn cũng quen với hoàn cảnh xấu hổ như bây giờ rồi thì phải, nên cũng chẳng việc gì phải làm quá lên thì nó giận mình. Mỗi buổi sáng hắn đều chào nó, đều cùng đi học với nó và cùng đi về với nó. Dạo gần đây còn kiêm luôn ngồi trong thư viện với nó nữa. Nhưng điều làm nó thấy phiền nhất chính là……hắn mà kéo tới là y như rằng cũng có không ít người tranh thủ ngồi đây. Nó lại thấy mệt mỏi, bây giờ nó nói với hắn thì có ích gì chứ. Cái tên không biết mặt dày là gì cứ bám riết lấy nó như sợ bị người khác cướp mất vậy. Mỗi lần đụng mặt đám bạn trước kia là hắn lại lập tức dàn hàng trước mặt nó như ngăn mọi tiếp xúc từ bên ngoài

Lần đầu tiên Nhật Hạ xuống căn-tin vào giờ nghỉ giải lao. Cũng chỉ tại nhỏ Dung cứ 1 mực bảo nó xuống đây cùng để nó còn có cớ ngắm trai đẹp lớp 12. Đúng thế đấy, trai đẹp lớp 12, nó phát mệt với con nhỏ này. Trong khi đợi Dung đi thám thính xung quanh thì nó tạt vào mua chai nước uống cho đỡ chán. Ánh mắt lạnh nhạt của nó khẽ lướt qua Hoàng Nhi, nhỏ liếc nó đến cháy mắt. Nhật Hạ lại dán mắt xuống đôi giày mà Hoàng Nhi đang mang rồi nhếch miệng

– Hôm đó cậu cũng có mặt ở thư viện nhỉ?

Hoàng Nhi thoáng nghe câu nói của nó thì toàn thân đông cứng. Nhỏ chầm chậm xoay đầu nhìn nó kinh ngạc. Nhật Hạ nãy giờ vẫn đang quan sát nhỏ từng cử chỉ 1, nó nghiêng đầu nở nụ cười quỷ dị nhìn nhỏ

– Cậu……cậu……. – Hoàng Nhi run lên vì tức giận, nhỏ nghiến răng như muốn ăn tươi nuốt sống nó ngay tức khắc

– Không lẽ tôi nói đúng sao? – nó khoanh tay xoay người lại, mặt đối mặt với Hoàng Nhi

– Hừm……tôi bắt đầu cảm thấy cậu chướng mắt rồi đấy! – Hoàng Nhi đưa tay mình lên không trung tưởng chừng như muốn tát nó 1 cái rõ đau. Nhật Hạ cũng nhướng mày nhìn nhỏ chờ đợi

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *