Tiên Hiệp

Nghịch Thiên Tu Tiên

Chương 19 – Thảm Chiến

Thời gian lại trôi qua hơn một canh giờ, lúc này có thể thấy được hai con mãnh thú dường như đã sức cùng lực kiệt .

Chớp lấy cơ hội Diệp Khôn liền động thủ giúp Bạch Hầu một tay. Hắn xé một bên áo quấn lấy tiểu hầu buộc vào trên người sau đó từ trên cây nhẩy xuống cầm kiếm chạy lại chỗ Hắc Hùng .

Nhưng vừa chạy được vài bước hắn đột nhiên khựng người lại, hai mắt mở to ra nhìn một màn phía trước không thể tưởng tượng nổi.

Phía trước hai mãnh thú không hề có một động tĩnh gì, chúng vẫn chỉ đứng đó chăm chú nhìn đối phương. Nhưng trên người bọn chúng bắt đầu có dị tượng xuất hiện.

Toàn thân Bạch hầu đột nhiên bị một lớp khí màu xanh bộc phát từ trong người nó ra bao chùm lấy toàn thân. Hai mắt nó đang màu đỏ dần chuyển sang màu xanh nhìn rất yêu dị . Khuôn mặt của nó cũng dần biến hóa, ở giữ trán đột nhiên nứt ra một khe nhỏ dài cỡ một đốt ngón tay. Chỉ sau khoảng mười năm giây cái khe đó hoàn toàn mở ra và xuất hiện một con mắt màu xanh trông rất yêu dị. Con mắt thứ ba trên trán nó chớp chớp vài cái lớp khí xanh trên người nó càng nồng đậm thêm. Không lâu sau đó thì lớp khí xanh đó đã bao chùm toàn bộ người Bạch hầu không thể nhìn thấy dung mạo của nó bên trong nữa.

Bên kia Hắc hùng cũng có biến hóa, toàn thân nó da lông dựng đứng, lông trên người nó bắt đầu cương cứng lại tạo thành những cái lông gai sắc nhọn nhìn vào mà thấy rợn người. Khuôn mặt nó cũng dần dần biến đổi thành hình thái dữ tợn, hai cái răng lanh dài ra, đôi mắt chuyển sang màu tàn tro nhìn như vô hồn. Không lâu sau toàn thân nó đã được phủ một lớp lông gai nhìn không khác gì là lông nhím vậy. Cả người nó cũng phảng phất có một lớp khí màu đen lượn lờ quanh thân lúc ẩn lúc hiện yêu dị đến lạ thường.

Cảnh tượng này đập vào mắt Diệp Khôn khiến hắn cả kinh, bọn này chỉ là dã thú vậy mà có thể chiến đấu như con người, bây giờ lại có thể biến thân một cách quỷ dị như vậy chẳng nhẽ nói bọn chúng là …

“Yêu thú. Không lẽ bọn chúng là yêu thú ” Diệp Khôn như nhớ tới mình đã đọc trong “Tu Tiên Bí Sự” có giới thiệu qua về yêu thú một loại động vật của tu tiên giới, mà biểu hiện của hai mãnh thú trước mặt như vậy so với lời tả trong sách không sai biệt là mấy.

Diệp Khôn hít vào một hơi, thật không ngờ ở chỗ này hắn lại có thể gặp được hai con yêu thú chém giết nhau. Trước kia hắn đã từng nghe Vạn Đình Phong kể về một người lạ mặt ở Bát Quái Môn dùng tà thuật nhưng thực ra đó là pháp thuật của người tu tiên, bây giờ lại gặp được yêu thú, như vậy có thể nói con đường tu tiên của hắn đã dần được hé mở ra.

Diệp Khôn kích động , hắn vội lùi lại phía sau vọt lên một cây lớn cách chỗ hai mãnh thú một trăm trượng. Tình hình trước mắt có thể nói chắc chắn hai mãnh thú này sẽ ra một đòn sát thủ cuối cùng để kết thúc nên hắn phải đề phòng tránh xa một chút cho an toàn .

Thân hình Diệp Khôn vừa đứng vững trên cành cây thì bên này Bạch hầu và Hắc hùng cũng đã bắt đầu có động tĩnh.

“Gào”

“Hùm”

Hai tiếng kêu kinh dị vang lên, cả người Bạch hầu như một quả cầu khí màu xanh lấy tốc độ rất nhanh nhắm đối phương lao tới.

Bên này Hắc hùng cũng cuộn tròn người lại tạo thành một quả bóng gai tốc độ nhanh không kém lao vào quả cầu khí xanh do Bạch hầu tạo ra.

“Ầm”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên khiến cho xung quanh không khí nhộn nhạo , đất đá văng vãi khắp nơi, cây cối bị tàn phá, bụi bay mù mịt.

Sau tiếng nổ là hai tiếng hú thê lương, Bạch hầu và Hắc hùng bị kích bắn ra xa hơn mười trượng nằm bất động, hình thái của chúng đã trở lại hình dạng ban đầu, cơ thể bị tàn phá nhìn rất đáng thương.

Đợi cho hoàn cảnh xung quanh trở lại yên tĩnh Diệp Khôn nhẹ nhàng từ trên cây hạ xuống đi lại phía trước kiểm tra tình hình thì thấy hai mãnh thú này đã chết.

Đến bên cạnh xác Bạch hầu Diệp Khôn trầm mặc thật lâu thở dài một cái nói:

“Ngươi yên tâm, tiểu hầu ta sẽ giúp ngươi chăm sóc nó”.

Vừa dứt lời thì đột nhiên tiểu hầu đang nằm trong mảnh vải được quấn trên người hắn chợt mở mắt tỉnh dậy. Nó ngơ ngác nhìn ngó xung quanh, khi ánh mắt của nó rơi trên xác Bạch hầu nằm dưới đất thì cả người nó run lên sau đó từ trên người Diệp Khôn lao thẳng xuống tới chỗ cái xác chạy lòng vòng xung quanh khoác miệng lên kêu gào thảm thiết.

Nó cứ chạy vòng vòng chốc chốc lại đưa tay ôm vào đầu của Bạch hầu vừa kêu vừa lắc dường như nó muốn gọi mẹ nó dậy vậy. Nhưng càng như thế nó càng thất vọng, tiểu hầu dùng đủ mọi cách để gọi Bạch hầu dậy nhưng mọi cố gắng của nó đều không có tác dụng gì.

Diệp Khôn nhìn cảnh này trong lòng dâng lên một lỗi bi ai, ai bảo động vật không biết khóc, ai bảo chúng nó không có tình phụ tử chứ. Từ trước đến nay hắn chỉ được nghe người ta nói động vật chỉ là dã thú máu lạnh chúng rất hung ác không có cảm xúc. Nhưng ngày hôm nay, trước mắt hắn là một màn khiến cho hắn phải suy nghĩ lại và hắn cũng càng thêm khẳng định “hổ dữ cũng không ăn thịt con” câu nói mà người đời thường nói hoàn toàn là sự thật, hoàn toàn không phải do người ta thêu dệt lên để lừa những đứa trẻ như hắn.

Diệp Khôn cứ thế lẳng lặng đứng nhìn tiểu hầu vật vã bên xác của Bạch hầu, lại một canh giờ nữa trôi qua và lúc này tiểu hầu nó đã tuyệt vọng, nó nằm lên xác của Bạch hầu hai mắt đỏ hoe, xung quanh hai hốc mắt của nó còn đọng lại những vệt nước mắt chưa khô, nó cứ nằm như thế không có động tĩnh gì. Diệp Khôn cũng kệ cho nó nằm đó dù sao nó vừa mất đi người thân cứ để cho nó yên tĩnh một mình là tốt nhất.

Sau đó Diệp Khôn lấy thanh kiếm trong tay đào một cái hố lớn bên cạnh rồi đi lại chỗ Bạch hầu cất tiếng an ủi nói nói.

“Được rồi ngươi hãy để mẹ ngươi ra đi, từ bây giờ hãy đi theo ta, ta đã hứa với mẹ ngươi là sẽ chăm sóc ngươi rồi”.

Tiểu hầu nghe tiếng Diệp Khôn nói nó giật mình quay lại nhìn hắn với ánh mắt bất thiện. Lúc nãy nó vừa tỉnh dậy còn chưa tỉnh táo đã thấy xác của mẹ nó nằm trên đất nên vội nhoài tới không để ý đến sự có mặt của Diệp Khôn, mãi cho đến lúc này Diệp Khôn lên tiếng nó mới chú ý và biểu hiện như vậy.

“Tiểu tử, ta không phải người hại mẹ của ngươi, đừng có nhìn ta như vậy, người hại mẹ ngươi là nó ” Diệp Khôn cười khổ đưa tay chỉ vào Hắc hùng đang nằm bên kia nói.

Tiểu hầu nhìn theo cánh tay Diệp Khôn chỉ, vừa nhìn thấy Hắc hùng khuôn mặt của nó trở lên giữ tợn ngoác miệng ra kêu đồng thời vọt tới bên cạnh Hắc hùng ra sức đấm đá kêu la inh ỏi.

***

Thu dọn xong tàn cuộc Diệp Khôn mang theo tiểu hầu quay lại đường cũ tiếp tục theo con đường mòn đi về phía trước . Cũng may lúc trước hắn không thả hẳn ngựa ra mà chỉ cột nó vào một chỗ nếu không thật sự sẽ phải vất vả một phen rồi.

Trời lúc này cũng đã quá chiều đi nhanh có thúc ngựa chạy nhanh cỡ mấy cũng không thể trước trời tối có thể ra khỏi dãy Hồng Diệp này được, Diệp Khôn đành đi từ từ tìm kiếm một địa điểm tốt để nghỉ lại qua đêm, dù sao ban đêm đi trên con đường này không phải là một việc khôn ngoan.

“Tiểu tử, toàn thân ngươi màu trắng vậy từ nay cứ gọi ngươi là Tiểu Bạch đi à nha ” Diệp Khôn ngồi trên lưng ngựa vuốt ve tiểu hầu đang nằm trong lòng mình mỉm cười khẽ nói.

Tiểu Bạch đưa mắt nhìn Diệp Khôn gãi gãi đầu tỏ vẻ suy nghĩ sau đó nó nhe răng ra cười “khẹc khẹc” hai tiếng tỏ vẻ đồng ý.

Nhìn điệu bộ của nó Diệu Khôn không biết nói gì, thầm nghĩ :

“Tiểu tử này cũng thay đổi thật nhanh a, mới vừa rồi còn tỏ vẻ đau thương khiến người ta phải cảm động thế mà bây giờ mặt tỉnh bơ dường như không có chuyện gì xảy ra vậy”

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *