Huyền Huyễn

Ngạo Thế Huyền Linh Sư

Chương 94 – Q.2 Sơ Lâm Thần Vực.

Địa điểm truyền tống trận của Mộng Huyễn Đảo truyền tống chính là Thần Vực Nhất Trọng Thiên, cũng chính là Thương Mang Đại Lục.

Lục Hạo Nhiên vừa đến Thương Mang Đại Lục liền giống như cá lớn trở về biển rộng, vô cùng cao hứng vui mừng! Bất quá hắn cũng xem như là một người giữ chữ tín, cũng không có bỏ đi luôn, mà là tỷ mỉ giảng giải chuẩn tắc hành sự ở Thương Mang Đại Lục cho Ngưng Sương nghe, đồng thời cũng tặng nàng một ít tinh thạch, cuối cùng để lại một khối ngọc bài, sau đó liền nghênh ngang rời đi.

Lục Hạo Nhiên nói cho Ngưng Sương biết, đợi khi nào nàng tìm được người muốn cứu trị thì dùng ngọc bài trực tiếp liên lạc với hắn là được.

Lần đầu tiên Ngưng Sương phát hiện, Thương Mang Đại Lục so với Phượng Ngâm Đại Lục, quả thật tân tiến hơn nhiều. Ngọc bài này lưu lại ấn ký lạc ấn linh hồn của con người, chỉ cần đưa tinh thần lực vào là có thể nói chuyện với chủ nhân của ngọc bài. Không giống với thủy tinh cầu truyền tin, cái này có thể tái sử dụng.

Nàng giống như Lưu mỗ mỗ tiến vào đại quan viên(*), đối với Thương Mang Đại Lục tràn ngập tò mò, các loại công pháp bí kỹ ở Phượng Ngâm Đại Lục được các đại thế gia xem như trân bảo, ở này này lại bị người đặt ở trên đất giống như rau cải trắng rao bán.

(*)Lưu Mỗ Mỗ: là một nhân vật trong Hồng Lâu Mộng, là một bà nông dân, quê mùa chất phác nhưng tốt bụng, sáng sủa, do có quan hệ xa lắc xa lơ với Giả phủ nên 3 lần đến Giả phủ, Đại Quan Viên là một khuôn viên xa hoa.

Dĩ nhiên, mười mấy tinh thạch trung phẩm Lục Hạo Nhiên đưa cho nàng ,nàng cũng không dám phung phí. Huyền tinh của Phượng Ngâm Đại Lục ở chỗ này liền giống như thứ đồ bỏ đi, bởi vì trong tinh thạch của bọn hàm chứa linh khí nồng đậm, không chỉ có là tiền mà càng là vật không thể thiếu trong tu luyện.

Để tránh những phiền toái không cần thiết, Chu Tước trở về không gian, chỉ còn lại Ngưng Sương cùng Thủy Lam đứng ở giữa đường phố phồn hoa hai mặt nhìn nhau. Bởi vì vạn năm thời gian biến thiên, nguyên bản dân bản địa ở Thần Vực như Thủy Lam cũng nhất thời phân không rõ phương hướng.

“Nha đầu, chúng ta trước tìm quán trọ nghỉ ngơi đi!” Đứng ở trước cửa một quán trọ tên là Nghênh Tân, Thủy Lam lên tiếng đề nghị.

Nhất thời Ngưng Sương cũng không có chủ ý gì hay nên không thể làm gì khác hơn là đồng ý. Đẩy cửa quán trọ ra, nhìn tình cảnh biển người đông như kiến ở bên trong, Ngưng Sương hung hăng nuốt một ngụm nước miếng.

Thế này cũng quá khoa trương đi! Nhiều người như vậy, liền ngay cả chân cũng không có chỗ để đặt.

Đúng lúc này, bên tai nàng vang lên một giọng nói, “Mới tới, xếp hàng, xếp hàng biết không?”

Ngưng Sương nghi ngờ nhìn nơi phát sinh, chỉ chỉ vào chính mình. Đối phương lập tức trả lời: “Nói chính là ngươi!”

Ngưng Sương vốn định rời khỏi quán trọ, nhưng lại không biết tình huống ở địa phương khác như thế nào nên không thể làm gì khác hơn là mơ mơ hồ hồ xếp hàng phía sau. Một lát sau, phía sau nàng lại đứng đầy một hàng người, Ngưng Sương lôi kéo Thủy Lam nghi ngờ hỏi: “Quán trọ nơi này đều là chen lấn như vậy sao?”

Đối mặt với tình huống quỷ dị như vậy, Thủy Lam cũng mờ mịt lắc đầu một cái, “Có thể qua vạn năm, nhân khẩu ở Thương Mang Đại Lục tăng lên cấp tốc đi !”

Cũng may hàng ngũ lưu động cũng rất nhanh, chỉ trong vòng vài cái hít thở, Ngưng Sương liền bị đẩy ra giữa. Trong tiếng nghị luận ở chung quanh, cuối cùng nàng cũng hiểu rõ là có chuyện gì xảy ra.

Thì ra, có một vị đan sư thần phẩm công khai bán đan dược trong quán trọ vài ngày nay, những người này chính là vì cầu đan dược mà đến. Biết rõ ngọn nguồn sự tình, Ngưng Sương hận không thể tức miệng mắng to, đan sư đáng chết, làm sao lại không tìm một quảng trường rộng rãi mà bán a?

Nàng vốn định lui ra ngoài, bất đắc dĩ sau khi phát hiện đường lui lại so với đường tiến lên khó khăn hơn gấp trăm ngàn lần. Vì vậy nàng không thể làm gì khác hơn là chấp nhận nhìn chằm chằm thiếu niên gầy yếu phía trước nàng, nhắm mắt theo đuôi.

Một tay giao tiền, một tay giao hàng, thật ra tốc độ của đan sư cũng rất nhanh, rất nhanh sẽ đến phiên người thiếu niên phía trước nàng.

“Báo tên đan dược?” Đan sư thần phẩm trừng một đôi mắt nhỏ khôn khéo, rất có vài phần không kiên nhân đối với thiếu niên thúc giục.

Thiếu niên cúi đầu suy tư trong chốc lát, rốt cuộc báo ra một cái tên: “Thượng phẩm cửu chuyển linh lung đan!”

Ngưng Sương sửng sốt một chút, không ngờ sở trường luyện đan dược của chính mình cũng có thị trường ở nơi này, sau khi đan sư báo ra giá tiền, lại khiến hai mắt Ngưng Sương sáng lên.

“Một trung phẩm tinh thạch.”

Thiếu niên gầy yếu chần chờ trong chốc lát, cuối cùng đem ống tay áo, túi trong, túi quần thậm chí là đũng quần. . . Đem tất cả những địa phương trên cơ thể có thể giấu được tiền lật một lần, cuối cùng cầm ra một nắm hạ phẩm tinh thạch đặt lên trên bàn của đan sư.

Ngưng Sương sững sờ nhìn động tác của thiếu niên, thật hoài nghi tinh thạch cứng rắn như vậy lại để ở những địa phương thân cận như thế liệu hắn có cảm thấy khó chịu hay không? Hơi đánh giá một chút, lúc này nàng mới phát hiện y phục trên người thiếu niên rất thô sơ đã có vài chỗ bị vá, mũi giày bên chân phải cũng đã bị thủng một lỗ nhỏ.

Nhìn một đống hạ phẩm tinh thạch trên bàn, đan sư nhíu nhíu mày, ngước mắt lên nhìn thiếu niên một cái nhưng cũng không có cự tuyệt, bắt đầu đếm.

“Chín bảy, chín tám, chín chín, còn thiếu một!”

Đan sư bình tĩnh nói, giọng nói thậm chí mang theo một loại lạnh nhạt cùng tàn khốc.

Thiếu niên giương khuôn mặt không đủ dinh dưỡng đang đỏ lên, siết chặt nắm tay, nắm bên trong tay hắn là một viên hạ phẩm tinh thạch cuối cùng còn sót lại, đây là hy vọng cuối cùng của hắn, đánh đổi tài phú của hắn để theo đuổi ước mơ.

Không thể giao ra, nhất định không thể giao ra!

Thiếu niên bịch một tiếng quỳ gối trước mặt đan sư, đau khổ cầu xin: “Đại nhân, van cầu ngài giảm giá cho ta được không?”

“Không được, đây là nhiệm vụ tông môn đưa xuống, ta phải nộp lên tông môn!” Đan sư lạnh nhạt nhìn thiếu niên.

Bất quá Thiếu niên lại giống như không nghe thấy lời Đan sư cự tuyệt, chỉ không ngừng khổ sở khẩn cầu.

Không ai biết một cô nhi như hắn để tập hợp đủ một trăm tinh thạch hạ phẩm phải tốn bao nhiêu thời gian và tinh lực, lại ăn bao nhiêu khổ, chịu bao nhiêu xem thường. Ở trong rừng rậm cùng huyền thú cấp thấp tận lực vật lộn, chỉ vì viên tinh thạch cấp thấp nhất kia. Vụng trộm chạy đến lôi đài chỗ người ta quyết đấu , chỉ vì muốn nhặt được một mảnh vụn huyền khí cho dù là nhỏ nhất. Giả trang tiểu cẩu ( con chó) trêu chọc phú gia tử đệ ( con nhà giàu) vui vẻ liền cũng chỉ vì thỉnh thoảng có thể xuất hiện khen thưởng. . .

Cái nghèo khổ này khiến mơ ước lớn nhất trong lòng thiếu niên chính là trở thành một đại phú hào, kiếm hết tiền trong thiên hạ!

Nhưng cho dù là tửu quán chiêu tuyển tiểu nhị, cũng yêu cầu: mười lăm tuổi trở lên, tu vi thiên giai huyền linh sư.

Chỉ có thực lực cường đại, mới có thể nhanh chóng kiếm được tiền, cho nên, hắn mới khẩn cấp cần một khỏa cửu chuyển linh lung đan. Mời một danh sư đến chỉ điểm hắn đột phá địa giai, trở thành thiên giai huyền linh sư.

Sau khi biết đan sư thần phẩm bán đan dược ở chỗ này, hắn đã tốn ba ngày thời gian, làm ra một quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời hắn. Đáng tiếc, hắn vẫn còn đánh giá thấp tín ngưỡng của chính mình đối với tiền tài, giờ khắc này, chính là chết, hắn cũng muốn để viên tinh thạch cuối cùng này chôn theo.

Phải đếm số tinh thạch đến mắt bốc lục quang, Lúc này đan sư cũng tức giận, không vui nói: ” Có phải tiểu tử ngươi cố ý tới đây quấy rối hay không?”

Tiếng nói của hắn vừa dứt, hai tên vệ sĩ hung thần ác sát đùng một tiếng tiến lên vài bước, ngón tay đan chéo vào nhau, bẻ khúc liên tục.

Dưới cái nhìn giận dữ của hai tên vệ sĩ, gương mặt vốn đang đỏ của thiếu niên gầy yếu đột nhiên trở lên trắng bệch, nhưng mà hắn vẫn như cũ vững vàng nắm chặt viên hạ phẩm tinh thạch kia. Rất có quyết tâm có chết cũng không buông tay!

Trời ạ, người của Thần Vực đều yêu tiền như mạng vậy sao?

Đây chính là cảm khái sâu sắc nhất trong lòng Ngưng Sương lúc này, chỉ vì một viên hạ phẩm tinh thạch nho nhỏ, đáng giá để đan sư tài đại khí thô tính toán như vậy sao?

Đối với nghề nghiệp đan sư thần phẩm tôn quý sợ hãi, người phía sau mặc dù chờ đến nóng lòng, những lại vẫn an tĩnh có trật tự.

“Này cái cầm đi, trước hết để cho ta đi ra ngoài.”

Ngưng Sương thật thấp thở dài, đem một viên trung phẩm tinh thạch vứt xuống trước mặt đan sư. Tinh thạch đụng vào mặt bàn nặng nề phát ra tiếng vang, rốt cuộc đem đám người sắp sa vào điên cuồng kéo về thực tế.

Đan sư nhận lấy tinh thạch, đem một viên cửu chuyển linh lung đan giao cho thiếu niên, thiếu niên thu hồi lại đống hạ phẩm tinh thạch, sau đó lại lấy ra hai viên đặt lên trên mặt bàn, nghiêm túc nói: “Đây là công phí ngài vừa đếm!”

Lời vừa nói ra, cả phòng kinh ngạc!

Thiếu niên này không phải là yêu tiền hơn yêu mạng sao? Tại sao vào lúc này lại rộng lượng như vậy?

Đan sư đồng đạng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn hắn, thiếu niên lại âm vang có lực trả lời.”Vượt mức phục vụ thì nên nhận thêm hồi báo!”

Hành động lần này khiến Ngưng Sương đột nhiên có chút thay đổi cái nhìn với thiếu niên yêu tiền như mạng này, tôn trọng lao động, tôn trọng tiền bạc!

Tiểu tử này, nếu như gặp được vận khí tốt, nói không chừng có thể trở thành phú giáp một phương!

Ngưng Sương rời khỏi quán trọ từ cửa sau, vừa đi nàng vừa suy nghĩ làm thế nào có thể sử dụng tốt thân phận đan sư để kiếm tiền, hôm nay, nàng thế nhưng sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi là một đồng tiền làm khó anh hùng hảo hán.

Đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình nên Ngưng Sương tự nhiên không cảm nhận thấy thiếu niên kia đi theo phía sau các nàng, thẳng đến khi thanh âm giễu cợt của Thủy Lam vang lên: ” Không phải là ngươi thấy muội muội ta hào phóng nên đã coi trọng rồi đấy chứ?”

Lúc này Ngưng Sương mới ngoái đầu nhìn lại, thấy thiếu niên kia đứng cách nàng ba thước, vẻ mặt tràn đầy cảm kích nhìn nàng. Đột nhiên, thiếu niên quỳ xuống, hướng về phía Ngưng Sương khấu đầu ba cái.

Sức lực to lớn, khiến mặt nền thùng thùng vang dội, cái trán của thiếu niên lập tức nổi màu xanh.

Ngưng Sương kinh ngạc há to miệng, nhất thời không kịp phản ứng trước tình cảnh trước mắt. Thủy Lam lại kinh thường bĩu môi, lạnh lùng nói: “Khổ nhục kế cũng không dùng!”

Đối mặt với sự chế nhạo của Thủy Lam, vẻ mặt thiếu niên cũng không đổi, ánh mắt nhìn Ngưng Sương vô cùng sáng ngời nói: “Ân nhân, cám tạ ngài bảo vệ ước mơ cuối cùng của ta!”

Ngưng Sương chưa trả lời, Thủy Lam lại kinh thường xì một tiếng khinh miệt, cười lạnh nói: “Chỉ bằng ngươi? Cũng có ước mơ?” Nhớ tới bộ dáng hắn khom lưng khụy gối trước mặt đan sư, Thủy Lam đã cảm thấy chán ghét.

Một người nam nhân, vốn nên đội trời đạp đất, nhưng lại vì một viên hạ phẩm tinh thạch, cư nhiên lại cam chịu quỳ xuống cầu xin, thật không có cốt khí!

Ngưng Sương bắt lấy tay Thủy Lam, thở dài nói: “Người nghèo chí ngắn, ngươi cần gì so đo với hắn!”

“Ngươi đi đi!” Ngưng Sương nói xong, lôi kéo Thủy Lam xoay người quay đi. Thiếu niên quỳ trên mặt đất đưa mắt nhìn các nàng đi càng lúc càng xa.

Kiếm tiền, cái ý niệm này tựa như một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, đốt cháy tất cả tạp chất trong lòng hắn, chỉ còn lại một lòng nhiệt huyết muốn kiếm tiền.

“Nha đầu, cái kia,…., không phải Nam Cung Thanh Ca cho ngươi một khối ngọc bài hay sao? Muốn đi Nam Cung thế gia hay không?” Ngồi ở tửu lâu ăn cơm, Thủy Lam hỏi.

Ngưng Sương chậm rãi lắc đầu một cái, nuốt thức ăn trong miệng xuống rồi mới trả lời: “Tạm thời không đi, ít nhất trước tiên chúng ta cần phải kiếm ít tiền.” Một màn kia hôm nay đã thật sâu kích thích Ngưng Sương, nàng tin chắc: tiền không phải vạn năng, nhưng không có tiền thì vạn sự bất lực !

“Ngươi chuẩn bị dựa vào luyện đan để kiếm tiền?” Thủy Lam hỏi.

“Ừm! Ở chỗ này, ta chỉ có luyện đan là còn xem như miễn cưỡng có thể kiếm miếng cơm ăn.” Ngưng Sương bất đắc dĩ nhìn chằm chằm tiểu nhị đang bưng nước rót trà kia, nghĩ đến hắn chính là ngũ tinh huyền quân, nàng lại một lần nữa cảm khái Thần Vực sinh tồn khó khăn.

Thủy Lam nhìn theo ánh mắt của Ngưng Sương, đột nhiên phát ra một trận cười nhỏ.”Nha đầu, ngươi đã tự coi nhẹ mình đi! Ngươi cũng không nghĩ, người ta vừa sinh ra đã có tu vi như ngươi bây giờ, nhưng tới mười bảy mười tám tuổi mới là một ngũ tinh huyền quân, phế vật như vậy không làm tiểu nhị thì hắn có thể làm gì?”

Lời nói của Thủy Lam, không thể nghi ngờ đã cho Ngưng Sương một khích lệ rất lớn. Khởi điểm cao cũng không có nghĩa là thành tựu cũng sẽ cao, từ trước tới nay người đứng ở đỉnh cao luôn là người không bao giờ buông tha!

Bởi vì ở Phượng Ngâm Đại Lục Ngưng Sương dự trữ không ít huyền lực, lại ở Thương Mang Đại Lục linh khí dồi dào luyện chừng mấy ngày, hiện tại nàng mơ hồ có cảm giác chính mình đã muốn đột phá huyền quân.

Dưới sự giúp đỡ của Thủy Lam, bọn họ tìm một sơn động trong rừng rậm bên ngoài Thành Thương Minh, chuẩn bị làm chỗ dung thân khi tiến giai.

“Nha đầu, ngươi an tâm ở trong sơn động lên cấp, ta ở ngoài cửa động canh chừng.” Thủy Lam cảm thấy linh khí trong không khí điên cuồng hướng vào trong sơn động, trong lòng nhất thời sinh ra vài phần lo lắng.

Nha đầu này, cũng không biết là quái vật từ đâu tới, chỉ đột phá một cái địa giai nho nhỏ cũng có thể khiến cho phong vân biến chuyển như vậy.

Ngưng Sương ngồi xếp bằng, bắt đầu điên cuồng hấp thu linh khí, Tử Minh Thần Long, Xích Viêm Hỏa Long, Băng Ngọc Hàn Long chia ra xoay quanh ở đầu đỉnh nàng, tam long mở to miệng rộng đem linh khí trong không khí đều rút hết sạch.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *