Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 88 – Giải thích với cô ấy

“Hạ Nhược Vũ, cô nói vậy đúng là mất hứng,

khó khăn lắm mới có thế gặp mặt nhau, cô nói đi

là đi vậy sao?”

Sắc mặt Hà Nguyên Phương nhất thời trở nên ảm đạm.

Hạ Nhược Vũ nhàn nhạt đáp: “Người khác

tham dự, không có tôi cũng vậy, như thế nào là

thất vọng”

“Những bạn học kháo có con nhỏ đều đã ở

lại, chẳng lẽ cô chủ nhà giàu như cô cảm thấy ở

cùng một chỗ với chúng tôi rất mất mặt sao?” Cô.

ta châm chọc nói.

Ánh mắt cô trở nên lạnh lùng, trong lòng cô.

biết cô ta đang cố tình gây khó dễ, cũng không

muốn lãng phí thời gian, nhanh chóng muốn rời đi.

Không biết từ khi nào Lâm Minh Thư đã chạy

tới bên cạnh cô, vô cùng thân thiết mà cầm chặt

tay cô, nói: “Nhược Vũ, cậu không cần phải tức

giân, Nguyên Phương nói vậy thôi, nếu cậu không

thích có thể rời đi”

Nói xong cô ta liền sát lại gần tai có khẽ nói

“Nhược Vũ, mình làm như vậy đều là tốt cho cậu,

cậu không muốn tất cả các bạn trong lớp có ý

kiến thì cứ đi xuống đi, không căn phải lạnh lùng

như vậy?”

Hạ Nhược Vũ liếc thấy vẻ mặt chân thành của

Lâm Minh Thư, dừng lại nói: “Thôi, chúng ta đi

xuống trước”

Cô ta không quan tâm đến những người bạn

học đã mất liên lạc từ nhiều năm trước, nhưng

không muốn cô phải khó xử, đành miễn cưỡng đi theo,

“Nhược Vũ, cậu thật tốt” Lâm Minh Thư cao hứng nói.

Hai tay gắt gao ôm chặt lấy cánh tay Hạ

Nhược Vũ không buông, giống như chị em thânn thiết,

thực ra cô ta sợ Hạ Nhược Vũ đột nhiên bỏ

Hạ Nhược Vũ đi trước không hề hay biết ở

phía sau Lâm Minh Thư đã ra hiệu với Hà Nguyên

Phương, trong mắt cô ta thoáng hiện lên vẻ đắc ý,

hai cô ä khó khăn lắm mới sắp xếp được mọi

chuyện, chỉ còn thiếu một bước nữa.

Làm sao có thể để Hạ Nhược Vũ rời đi được.

Một đám người chậm rãi xuống quán bar ở

dưới lầu, Hà Nguyên Phương đi theo nhân viên

phục vụ gọi đồ.

Vốn đĩ Hàn Công Danh muốn giúp Hạ Nhược.

Vũ giải vây, nhưng mà khi thấy cô đồng ý cùng đi,

không tránh khỏi vui vé, đối với anh ta mà nói

đêm nay chính là một cơ hội tốt.

Cơ hội khiến cho bọn giái quyết hết những

hiểu lầm.

Một đám trai gái uống say khướt trong ánh

đèn lờ mờ, hoàn toàn vứt bỏ đáng vẻ nghiêm túc

bạn ngày.

Hạ Nhược Vũ thấy một vài người đang ôm

nhau, cô nhớ rõ mấy người đó đã có gia đình, liền

tổ ý khinh thường

“Nhược Vũ, em vẫn còn khó chịu à?“ Hàn

Công Danh cầm hai ly rượu đi tới, đặt trước mặt

cô một ly

Hạ Nhược Vũ cúi đầu liếc mắt nhìn ly trước.

mặt: “Tôi không uống rượu”

“Không sao đâu, whisky không dễ khiến

người ta say” Anh ta dịu dàng nhìn cô.

“Tôi nói, tôi không uống rượu.

Lúc đầu cô đã từ chối như vậy, nhưng tại sao

anh ta vẫn không chịu bỏ cuộc?

“Không uống rượu, vậy uống một chút bia”

‘Sắc mặt anh ta cứng đờ.

Nụ cười trên mặt anh ta vẫn luôn ấm áp như

vậy nhưng trong mắt cô lại tràn ngập sự giá dối,

từ rất lâu trước đó cô đã không còn thích anh ta

nữa rồi

Ngoài không thích chính là ghét bỏ, hơn nữa

vị trí trong lòng cô cũng vô tình bị ai đó nắm giữ.

Càng ngày càng nghĩ về anh nhiều hơn.

Nghĩ đến anh, Hạ Nhược Vũ liền lấy điện thoại

ra xem, chí còn 5 phút trước khi đến thời gian hẹn

với Mạc Du Hải

Hàn Công Danh thấy Hạ Nhược Vũ không

nhìn mình, trên tay còn cầm điện thoại, sắc mặt

đột nhiên trở nên khó coi: “Nhược Vũ, em thực sự

muốn như vậy sao?”

“Cái gì” Cô lơ đấng đáp, thầm nghĩ nếu như

Mạc Du Hải không thấy cô trong lòng sẽ lo lắng

hay thản nhiên rời đi?

Đột nhiên anh ta đưa tay ra trước mặt cô, cầm

lấy điện thoại di động, bất mãn nói: “Nhược Vũ,

em có thế tập trung được không?”

“Hàn Công Danh, anh làm sao vậy? Đưa điện

thoại cho tôi” Cô cau mày tức giận nói.

Anh ta không những không chịu đưa, trực

Khi nào em chịu đối mặt với vấn đề của chúng ta,

anh sẽ trả điện thoại cho em.”

“Đây là điện thoại của tôi” Cô gần như tức

giận, anh ta nghĩ bọn họ vẫn còn là quan hệ như

trước kia, muốn làm gì thì làm sao.

Hàn Công Danh chỉ nghĩ rằng cô chỉ là hờn

dỗi vu vơ, giọng điệu có chút cưng chiều: “Anh

giữ lại cho em trước, về sau sẽ trả lại cho em. Nếu

mất, anh sẽ trả cho em một cái mới”

Hạ Nhược Vũ vừa định vươn tay giật điện

thoại trong túi anh ta, lại vô tình trượt chân lên

người Hàn Công Danh, không đợi đứng dậy, anh

ta rất tự nhiên ôm cô vào lòng.

“Nhược Vũ, anh biết em vẫn còn tình cảm với anh”

“Hàn Công Danh, anh buông tôi ra, anh đừng có tự mình đa tình”

“A, xin lỗi vì đã làm phiên, tôi đi trước đây.”

Một giọng nói hoảng sợ vang lên bên cạnh họ.

Hà Nguyên Phương kéo tay Lâm Minh Thư

đang muốn chạy trốn: “Minh Thư, cậu chạy cái gì

vậy? Có một số người không biết liêm si thích

nhào vào lòng đàn ông. Người ta không ngại, cậu

ngại cái gì?”

“Minh Thư, cậu đừng nói như vậy. Nhược Vũ

và Công Danh vốn đang ở cùng nhau”

“Bên nhau cái gì, không phải cô ta đã thừa

nhận mình chia tay với Hàn Công Danh rồi sao?

Giờ lại không biết xấu hổ nhào vào lòng đàn ông

Thật ghê tởm, đúng là ngoài mặt nói một đẳng

trong lòng nghĩ một néo”

“Nguyên Phương…”

Hạ Nhược Vũ còn đang định cảm ơn, nghe

xong sắc mặt liền trầm xuống. Điều khiến trái tim

cô trở nên lạnh lẽo nhất là hai chữ “Nguyên

Phương” thốt ra từ trong miêng cô ta

Cô dùng sức đấy cánh tay người đàn ông ra,

đứng dậy rời khỏi ghế sô pha, mang theo chán

ghét phủi bụi trên quần áo.

“Tôi có chia tay với Hàn Công Danh hay không thì liên

quan gì tới mấy người? Tôi biết cô đã sớm tơ tưởng đến

Hàn Công Danh, chỉ chờ tôi và anh ta chia ta

‘Đừng nghĩ rãng cô không biết chuyện khi còn

đi học, Hà Phương Nguyên đã để ý tới Hàn Công,

Danh, nhưng lúc đó anh ta chỉ một lòng với cô

nên cũng không để ý tới những người khác.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *