Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 85 – Cô ta đã sớm chuẩn bị mất đi tất cả rồi

“Tôi không hối hận” Lâm Minh Thư như thể.

hiện rõ quyết tâm của mình, cánh tay mánh khánh.

quấn lấy cổ anh ta như rằn nước, cô ta mê muội

liếm vành tai ấm áp của người đàn ông.

Hàn Công Danh không do dự nữa, xé toạc.

chiếc quần lót cuối cùng của người phụ nữ, căm

lấy dục vọng vốn đã cương lên của mình, không

có màn dạo đầu mà xông thẳng vào cùng đất

cấm mềm mại nhất của cô ta.

Cả hai người đều run rấy.

Anh ta thoải mái thở dài, Lâm Minh Thư có.

chút run rẩy, thân thể của cô ta còn chưa chuẩn

bị tốt, đột nhiên bị tiến công vào, thịt mềm bên

trong có chút đau, nhưng vì người đàn ông trước.

mặt, các gì cô ta cũng có thể nhịn được.

Thậm chí trước đây, cố ý tạo ra cơ hội, cho.

anh ta lần đầu tiên mà cô ta đã giữ gìn hơn hai

mươi năm.

Cô ta đã không có gì để mất, cũng không có

gì để cho nữa.

Tiếng rên khe khẽ của người phụ nữ giống

như là sự khích lệ lớn nhất đối với người đàn ông,

Hàn Công Danh dùng hai tay giữ chặt eo cô ta,

điên cưồng ra vào, giống như muốn trút hết tình

cảm anh ta dành cho Hạ Nhược Vũ vào người phụ

nữ này vậy.

Vũ, Vũ…

Lâm Minh Thư cũng dần dần tiến vào trạng

thái, có phần dịch tiết ra bôi trơn, cô ta cũng cảm

nhận được khoái cảm. Hai tay ôm chặt lấy phần

trên của người đàn ông, miệng không nhịn được

mà phát ra thanh âm ngượng ngùng.

“Công Danh, không muốn, chậm chút, tôi

không chịu nổi”

Hàn Công Danh không hài lòng với một động

tác, kéo người phụ nữ này từ trên sô pha lên, đấy

cô ta dựa vào số pha, vào từ phía sau cô ta.

“Không phải cô đang rất sướng sao, phụ nữ

chính là khẩu thị tâm phi, là cô cầu xin tôi làm cô mà:

Thân thể Lâm Minh Thư hơi cứng lại, cô ta

không ngờ rằng lúc này Hàn Công Danh còn nói

lời nhục nhã này với cô ta. Trong lòng dần dân

nguội lạnh, nhưng dục vọng của cơ thể đã bị

khiêu khích.

Cho dù anh ta có nói như vậy, thân thể vẫn

tích cực đáp lại

“Không, tư ưm, tôi không phải là người như vậy:

“Nhưng thân thế của cô lại rất thành thực, cô.

xem, vẫn không ngừng nuối lấy, thật sự là cái

miệng nhỏ tham lam”

Hàn Công Danh nói ra những lời lưu manh,

thô bạo túm lấy tóc cô ta, khiển thân thể cô ta

theo bản năng mà ngả về phía sau, dưới thân co

rút chặt hơn, anh ta thoải mái thở ra một tiếng:

“Cô xem, thật sự cô còn dâm đãng hơn bất kỳ ai”

“Không, tôi không phải người như vậy” Lâm

Minh Thư trực tiếp bị anh ta nói cho khóc, tình

hình mà cô ta dự liệu không phái như thế này,

không phải anh ta càng nên thương tiếc cô sao?

Vào phút cuối cùng, Hàn Công Danh không

quan tâm cô ta thế nào, chỉ cần anh ta sướng là

được. Trên môi khẽ thì thầm một tiếng, phát ra

một tiếng gầm gừ trầm thấp, từ trên người cô ta.

Tim của Lâm Minh Thư có chút trầm

xuống, lúc cuối cùng, cô nghe rõ trong miệng Hàn

Công Danh hét tên một người Vũ, anh yêu em!

Cô ta cho anh ta tất cả, vậy mà lại đổi lại một

câu nói như vậy, sao cô ta có thể không đau lòng

được chứ.

Vũ, lại là cô, tại sao lại như một bóng ma vậy,

luôn hiện hữu giữa cô ta và Hàn Công Danh?

Sau khi phát tiết, lý trí của Hàn Công Danh.

mới quay lại từng chút một, nhìn thấy trên cơ thể.

và lưng của người phụ nữ có ít chất lỏng, đầu óc

lập tức choáng váng.

Anh ta đã làm cái gì vậy? Sao lại phát sinh

quan hệ với Lâm Minh Thư? Nếu như để Vũ biết

được thì nhất định sẽ không tha thứ cho anh ta.

Nhưng khi nhìn người phụ nữ yếu đuổi trên sô

pha, anh ta không nhãn tâm nói những lời đó, nhẹ

nhàng bế cô ta lên, áy náy nói: “Lâm Minh Thư, xin

lỗi, là tôi không thể cầm lòng được, làm cô bị

thương rồi”

“Không, không sao, tôi không trách anh” Lâm

Minh Thư không biết là do mình túi thân hay là

thân thể khó chịu, lập tức rơi nước mắt.

Hàn Công Danh nghĩ rắng cô ta bị đau, lo lắng

hỏi: “Sao vậy, tôi làm cô bị thương rồi sao?”

“Không, không có” Lâm Minh Thư chôn

khuôn mặt nhỏ nhắn vào trong lòng anh ta, chỉ

cần trong lòng anh 1a có cô ta, cô ta sẽ không

cảm thấy đau khổ.

Ngay khi cô ta nghĩ răng cuối cùng Hàn Công

Danh đã có chút thương cô ta, những lời nói tiếp

theo của anh ta đã trực tiếp đấy cô ta từ thiên

đường xuống địa ngục.

“Tôi biết tôi nói thể này thì rất khốn nạn,

nhưng tôi vần muốn nói. Lâm Minh Thư, hy vọng

sau này chúng ta sẽ không phát sinh loại việc này

nữa, tôi không muốn Vũ biết rồi sẽ đau lòng”

Đổi với Hàn Công Danh mà nói, đây chỉ là

ngoài ý muốn.

Trong lòng Lâm Minh Thư cảm thấy một trận

nhói đau, cô ta giả vờ hiểu chuyện đáp ứng: “Tôi

hiểu rồi”

Thật ra mầm mống hận thù đã lớn lên trong

lòng cô ta. Hạ Nhược Vũ, lại là Hạ Nhược Vũ, cô ta

đã bỏ hết tất cả hạnh phúc lên người Hàn Công

Danh, tuyệt đối không được thua, thua rồi thì thứ

đợi cô ta chính là vạn kiếp bất phục.

Từ lúc cô ta quyết định cướp Hàn Công Danh.

từ tay Hạ Nhược Vũ, cô ta đã chuẩn bị tốt việc

mất đi một người bạn rồi.

Không dễ dàng gì mới tan làm, Hạ Nhược Vũ

không dễ dàng mới thuyết phục ba cô để mai hãy

chuyển nhà, đồng thời lại lấy điện thoại gọi điện

cho một tên rác rối khác.

Điện thoại reo lên hai tiếng, bên kia đã nhấc.

máy: “Ở đâu, tôi đến đón em?”

“Hôm nay có lẽ tôi sẽ về muộn, anh tự mình

ăn cơm đi”

Nghe thấy giọng điệu có phần uể oải cúa Hạ

Nhược Vũ, Mặc Du Hải cau mày nhàn nhạt hỏi:

“Xảy ra chuyện gì ä?”

Anh thật sự rất hiểu cô, quả thật xảy ra

chuyện, có điều không có liên quan gì đến anh:

“Tối nay tôi đi họp lớp”

“Họp lớp”

Giọng điệu Mặc Du Hải mang theo cảm xúc

khó nắm bắt, cuối cùng nói: “Đừng có cắm sừng tôi

Dừng lại hai giây, Hạ Nhược Vũ không nhịn

được mà gầm gừ: “Con mắt chó nào của anh nhìn

thấy tôi cắm sừng anh hả?”

Giọng điệu của người đàn ông không nhanh

không chậm nói: “Bình thường các buổi họp lớp

này, đều là lấy danh nghĩa họp lớp mà làm những

việc bấn thỉu”’

Mặc dù có loại khả năng như vậy, hiện tại rất

nhiều họp lớp, mọi người đều kiếu trong lòng đã

rõ nhưng không nói ra, nhưng không có nghĩ có

cũng như vậy: “Đừng tưởng rắng ai cũng lưu

manh như anh”

“Địa điểm” Mặc Du Hải hỏi một đẳng trả lời

một kiểu.

Hạ Nhược Vũ chưa kịp phản ứng, nhưng vẫn

ngoan ngoan nói địa chỉ, nói xong lại bắt đầu có

chút buồn bực, tại sao cô lại ngoan ngoãn nghe.

lời như vậy chứ.

“Mười gịờ,, tôi đến đón em”

Lời nói bá đạo của người đàn ông lại khiến Hạ

Nhược Vũ không nhịn được mà trợn trắng mắt

“Tại sao chứ? Tôi không phải trẻ con, còn quy

định thời gian”

Chiều nay cô mới bị ba cô dạy dỗ, tối lại đến

hôm nay còn có để cô sống không

“Vi sự an toàn của em” Giọng điệu của Mặc.

Du Hải đột nhiên nhẹ xuống.

Lỗ tai Hạ Nhược Vũ khẽ run lên, khô khốc nói:

“Biết rồi, có điều tầm mười rưỡi anh hãy đến”

Lúc đó chắc là cũng gần xong rồi.

“Được, không được uống rượu” Anh bá đạo ra

lệnh.

Hạ Nhược Vũ đỏ mặt, giả bộ không kiên nhẫn

nói: “Nhiều chuyện, tôi uống hay không, tự tôi

quyết định, không còn chuyện gì nữa, tôi cúp máy đây:

“ Giọng cười nhẹ của người đàn ông truyền

qua điện thoại.

Hạ Nhược Vũ giống như người như người bị

bắt vậy, có tật giật mình tắt điện thoại, mặc dù cô

cũng không biết tại sao mình lại phải hoảng sợ.

Thở dài, lặng lẽ thu dọn đồ đạc rồi nhanh

chóng chạy đến chỗ hẹn.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *