Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 82 – Những điều tồi tệ không thay đổi

Đỉnh đầu đột nhiên truyền tới một tiếng thở dài

yếu ớt, cơ thế Hạ Nhược Vũ bỗng chốc trở nên cứng

đờ, cô nghe thấy giọng nói nghèn nghẹt của người

đàn ông: “Tôi đã chia tay với cô ấy”

“Nhưng, cô ấy vì anh mà rất đau lòng”

Hạ Nhược Vũ cảm thấy chua xót trong lòng:

“Hơn nữa cô ấy vẫn còn yêu anh rất nhiều”

Cô không muốn làm tổn thương một người phụ

nữ tốt bụng và dịu dàng như vậy, ngay cả khi hai

người họ đã chia tay, cô vẫn không thế vượt qua

rào cản trong trái tim mình.

Ảnh mắt Mạc Du Hải hiện lên một tia thâm ý:

“Đừng suy nghĩ nhiều, chuyện đó tôi sẽ giải quyết”

“Tôi không muốn trở thành người thứ ba”

Giong nói như bị bóp nghẹt của cô phát ra từ

lông ngực anh khiến người đàn ông cười khúc.

khích: “Đừng lo, cô không phải là người thứ ba,

chúng ta đã kết hôn và sẽ được pháp luật bảo vệ”

“Vậy chúng ta ly hôn, tôi có thế chia tài sản cho

anh không?” Hạ Nhược Vũ có chút khó khăn nói.

‘Cổ họng Mạc Du Hái phát ra một tiếng cười

trầm thấp: “Ù

Giọng nói ấy rót vào tai cô mang theo chút

ngứa ngáy, dần dần xâm chiếm khắp cơ thể, cảm rẻ

và nảy mầm trong trái im cô. Hạ Nhược Vũ biết rằng trái tim cô

đã rung động thật rồi.

“Bây giờ anh có thể tiếp tục công việc của mình

chưa?” Giọng nói người đàn ông mang theo một tia

say mê khiến cô nháy mắt then thùng đỏ bừng mặt.

‘Vấn đề còn phải hỏi sao?

Anh thật đúng là lưu manh.

Mạc Du Hải biết cô đã đồng ý, trực tiếp ôm

người quay lại giường.

Lần này anh đã có kinh nghiệm hơn lần trước,

từ từ cởi bỏ quần áo của hai người, xuyên qua ánh.

trăng mờ ảo ngoài cửa số chiêm ngưỡng thân hình

trắng nốn hoàn hảo của người phụ nữ.

Anh bất giác thở dài: “Em thật đẹp.”

“Anh đừng nói nữa được không?” Cô cảm thấy

mình sắp xấu hổ chết rồi.

Mặc dù biết cô không giống những người phụ nữ

, Mạc Du Hải vẫn không nhịn được cười. Đôi môi

nóng bỏng trực tiếp khóa chặt cái miệng nhỏ nhắn

của cô,

Không khí trong phòng đột nhiên tăng vọt, hai

thân hình hòa quyện vào nhau trên chiếc giường

như một món quà của tạo hóa. Người đàn ông cao

lớn mạnh mẽ kết hợp với người phụ nữ nhỏ nhân.

thanh tú tạo thành một bức tranh hoàn mỹ.

Sau một đêm mây mưa, Hạ Nhược Vũ lại ngủ

quên, tỉnh dậy nhìn đồng hồ khiến cô không khỏi

ngã xuống giường than thở: “Chết rồi” “Sao vậy?” Bỗng một âm

thanh đột ngột vang lên.

“Sao anh vẫn ở đây?”

Anh ấy không đi làm sao?

Cơ thể Hạ Nhược Vũ đau nhức không cử động.

được, nhìn lại người đàn ông đang đứng thu dọn

quần áo, bộ dạng phơi phới như tâm gió xuân ăn

mặc chỉnh tê liền lập tức không vui

Dựa vào cái gì mà đàn ông có thể đồi dào sinh

lực như vậy, ngược lại cô giống như xác ướp bị vắt

khô, chỉ có thể ngoan ngoãn nấm xuống

‘Thật không công bằng.

Không phải nói làm chuyện ấy rất sung sướng

sao? Cơ thể cô giống như bị xe tải cán qua vậy. Mạc Du Hải có vẻ tâm tình

rất tốt: “Hôm nay tôi không đi làm”

“Bây giờ đã là mười giờ” Hạ Nhược Vũ trầm

mặc một lúc lầu, dựa vào trên người có chút sức

lực miễn cưỡng nghiêng người nhìn anh chằm chằm.

Người này dáng dấp đẹp trai như vậy, không

biết đã dụ dỗ được bao nhiêu cô gái rồi.

“Dậy ăn cơm nào”

“Để tôi tự đi, tôi không muốn đi cùng anh” Hạ

Nhược Vũ cầm điện thoại, gửi tin nhân cho bố cô

xin nghỉ làm.

Mạc Du Hải nhướng đôi mày xinh xản: “Muốn

tôi mặc quần áo cho em không?”

“Không cần, chỉ cần anh biển mất trước mặt tôi

ngay lập tức, chiều tôi còn phải tới công ty” Cô,

không dám nghỉ làm cả ngày.

Thấy cô thật sự không muốn dậy, Mạc Du Hải

cũng không miễn cưỡng nói: “Tôi đến bệnh viện

trước, dì Hoa đã nấu cơm rồi, lát nữa dậy nhớ än rồi

hãng đi làm. Buổi tối tôi sẽ về ăn cùng với em”

“Dài dòng, anh đi nhanh đi” Hạ Nhược Vũ mặt

nóng lên, mất tự nhiên thúc giục.

Người đàn ông cười nhẹ, bước hai bước tiến

đến bên cạnh cô, Hạ Nhược Vũ lo lắng ngượng

ngùng nhìn anh.

Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô vài cái: “Ngoan, ở

nhà chờ tôi”

“Biến” Hạ Nhược Vũ thẹn quá hóa giận vươn

tay đuổi anh

Mạc Du Hải không bận tâm đứng dậy đi ra khỏi

phòng.

Sau khi anh rời đi, Hạ Nhược Vũ không xuống.

giường ngay, cô năm xuống vùi mặt vào gối, dùng

hai tay đập mạnh xuống giường, trút hết những kích

động trong lòng,

Đáng chết, Mạc Du Hải nhất định là một tên lấo

làng, luôn cố ý trêu chọc cô khiến cho cô động tâm.

hết lần này đến lần khác. Một lúc sau, Hạ Nhược Vũ

mới đè nén tâm tình kích động của mình xuống, hò

đầu ra khỏi chăn hô hấp, toàn thân đều đau mỏi

như bị dao đâm.

Hạ Nhược Vũ liền lập tức bắt đầu chủi thề:

“Cầm thú, khốn kiếp, không phải người”

Cô bắt đầu suy nghĩ xem Mạc Du Hải có phải là

cö máy chuyển động không ngừng hay không, căn

bán không biết mệt mới là gì, trong đầu hiện lên

một màn nóng bỏng đêm qua.

Cộc cộc.

“Cô Vũ, cô dây chưa?”

Giọng nói đột ngột vang lên của đì Hoa kéo cô.

ra khỏi dòng suy nghĩ, gương mặt vẫn đỏ bừng, cô.

thầm cảm tạ không có ai nhìn thấy: “Tôi dậy rồi, đi”

“Canh gà mà cậu chủ yêu cầu đã chuẩn bị

xong. Khi nào cô Vũ cần, tôi sẽ mang lên cho cô”

Hạ Nhược Vũ yếu ớt đáp lại: “Tôi xuống ngay

“Vâng, cô Vũ” Dì Hoa đáp.

Nghe tiếng bước chân xa dần, cô biết dì Hoa đã

xuống nhà, có chút luống cuống cào cào mái tóc rối

Thật sự không biết Mạc Du Hải nghĩ gì

Hạ Nhược Vũ đứng dậy giường, vào nhà vệ sinh

tắm rửa rồi đi xuống lầu.

Dì Hoa bưng chén canh gà ra bàn ăn, cười nói

với cô: “Cậu chủ rất quan tâm đến cô Vũ đấy. Cậu

ấy dậy từ rất sớm bảo tôi khi đi chợ nhớ mua một

con gà ác để cô bồi bổ cơ thể.

“Ö” Hạ Tử Du nhìn chấm chấm miếng thịt gà

trong bát, không biết đang nghĩ gì, lơ đễnh đáp.

Dì Hoa định nói thêm vài lời tốt đẹp về Mạc Du

Hải nhưng thấy cô không đáp lại liền rời đi.

Buổi sáng sau khi ăn canh gà, Hạ Nhược Vũ

ngồi trong văn phòng thở dài mấy lần.

‘Thấy vậy, cấp dưới An Nguyên rất lấy làm lạ hỏi:

“Quản lý, chị có chuyện gì sao?”

“Cô nói xem, một người đàn ông cùng lúc đối

tốt với hai người phụ nữ là có ý gì?”

An Nguyên suy nghĩ một lúc đáp: “Khốn nạn”

Hạ Nhược Vũ nghẹn họng, dừng một chút hỏi

“Nếu người đàn ông đó đẹp trai thì sao?”

“Nếu anh ta một anh chàng đẹp trai, thì lại là

chuyện khác”’

An Nguyên cười nói: “Loại đàn ông này được.

xem là đào hoa bậc nhất trong các loại đàn ông”.

“Nói cũng phái”

Hạ Nhược Vũ trầm ngâm gật đầu, yếu ớt hỏi

“Nếu người phụ nữ đó đã phát sinh quan hệ với

người đàn ông thì sao?”

“Vậy thì đầu của cô ấy chắc chắn có vấn đề”

“Quản lý, chị sao vậy, đừng làm em sợ, chị bị

bệnh sao?” An Nguyên lo lắng hỏi khi thấy Hạ

Nhược Vũ nằm dài trên bàn.

Hạ Nhược Vũ rốt cuộc chán nản xua tay: “Tôi

không sao, cô đi làm việc tiếp đi”

“Vâng, vậy tôi xin phép” An Nguyên có chút ngơ.

ngác ra khỏi phòng

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *