Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 80 – Tại sao lại cứ là anh ta chứ

Hạ Nhược Vũ đã không thể cười được nữa:

“Phương, cậu ra nói với người kia rằng, anh ta đi

trước đi, tồi tớ mới đi ra”

Có dùng đầu ngón chán để suy nghĩ cũng biết

cậu Hải bảo lãnh cho bọn họ kia, ngoại trừ Mạc Du

Hải cũng sẽ không có thêm ai nữa.

Tại sao cứ phải là anh ta, cho dù là Hàn Công

Danh cô cũng có thể nhịn được. “Tại sao chứ?”

Trần Hạ Thu Phương có chút khó hiểu hỏi, đột

nhiên hiểu ra, trên mặt không thể tin nổi: “Là bác sĩ

phụ khoa kia sao?”

“Ừ? Cô cười khổ gật đầu.

Trần Hạ Thu Phương đồng tình nói: “Người ta

cũng đã đến đây bảo lãnh cậu rồi, cậu cảm thấy

anh ta có thể không nhìn thấy người mà có thể đi

không?”

Không còn cách nào khác, cô chỉ có thể đi cùng

bạn tốt, cầm đô của mình mà đi ra ngoài.

Đợi cả một buổi chiều công thêm nửa tầm tối,

cả người đều phờ phạc, quần áo trên người cũng

nhàu nát, giống như một người tị nạn vậy, chưa kể

còn có bao nhiêu xấu hổ nữa.

Ngoài cửa, dưới ánh đèn vàng vọt, có một chiếc.

Maybach đang lặng lẽ đậu ở đấy, nhìn biển số xe thì

là xe trong gara biệt thự.

Hạ Nhược Vũ chỉ có thể kéo Trần Hạ Thu

Phương đi qua.

“Con mẹ nó, Vũ à, bác sĩ phụ khoa mà lái xe

sang như vậy sao?” Trần Hạ Thu Phương ở bên

canh thấp giọng hỏi

Mẹ ơi đây là chiếc Maybach phiên bản giới hạn

đấy, cả cái thành phố này có lẽ sẽ không tìm được

chiếc thứ hai đâu. Cô bất lực nói: “Lẽ nào cậu

không để ý đến anh ta họ gì sao?”

Họ gì? Không phải là họ Mạc sao? Có gì khác

chứ? Đợi đã, họ Mạc, là gia đình giàu nhất thành

phố, cũng là họ Mạc, lẽ nào bác sĩ phụ khoa này là

người nhà họ Mạc.

Nghĩ như vậy là cả người Trần Hạ Thu Phương.

đều chấn loạn, thảo nào Lục Khánh Huyền không

thế bỏ người bạn trai cũ này, đây không phải con

rùa vàng, mà là mỏ kim cương đấy. Chính là hào môn đấy.

Hôm nay Mạc Du Hải không lái xe, mà ngồi ở

ghế sau, tài xế ngồi phía trước.

Bọn họ vừa đi đến, cửa sổ khoang sau từ từ hạ

xuống, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang

lên: “Lên xe”

“Tối nay tôi không về nhà, tôi đến nhà bạn tôi”

Hạ Nhược Vũ nhanh chóng kéo Trần Hạ Thu

Phương một cái biểu thị cô ấy lên tiếng.

Mặc dù không biết sự tình, Trần Hạ Thu.

Phương vẫn phối hợp nói: “Anh Hải, đã phiền anh

tối như vậy mà còn đến bảo lãnh cho chúng tôi, tối

nay Vũ đến nhà tôi ngủ.” Thanh âm của Mạc Du Hải

không thay đổi, nhàn nhạt lặp lại: “Tôi nói lên xe”

Cả hai đều bị giọng nói lạnh lùng của người đàn

ông này dọa toàn thân run rẩy.

“Vậy thì, Vũ à muộn như vậy rồi cậu vẫn nên về

nhà đi, có chuyện gì thì đế mai nói, tạm biệt nha””

Trần Hạ Thu Phương không chịu được khí thể mạnh

mẽ của Mạc Du Hải, lập tức bỏ bạn lại, chuẩn bị bôi

mỡ vào chân mà chạy.

Trong lòng Hạ Nhược Vũ mắng một câu, không

có ý chí, còn nằm chặt lấy ta cô ấy không thả, quan

tâm nói: “Muộn thế này rồi, cậu đi về một mình, tớ

không yên tâm, hay là tớ tiễn cậu về nhé”

“Còn sớm như vậy, tớ gọi xe là được rồi” Có

muộn lắm đâu, mới chí mười giờ, cho dù là tối đem

hai giờ, Trần Hạ Thu Phương tình nguyện gọi xe

cũng không muốn lên xe. “Không cần phải khách khi”

Muốn bỏ cô mà chạy sao, mơ đi.

Đợi quá lâu, giọng điệu của người không xe mơ.

hồ mang theo chút không kiên nhãn: “Chú Lý, thuận

đường đưa cô Trần về”

“Vâng, cậu chú” Chú Lý ngồi phía trước lên

tiếng.

Không còn cách nào khác, Hạ Nhược Vũ chỉ có.

thể cân môi mở cửa xe ngồi vào, cô biết sức chịu.

đựng của người đàn ông này đã đến cực hạn rồi.

Trần Hạ Thu Phương bị lôi xuống nước cũng chỉ

đành phải lên xe, ngồi ở phía trước, nói địa chỉ của mình.

Xe dần dần khởi động.

Trong xe im lặng như chết

Ngoại trừ an tĩnh, chính là an tĩnh, ngay cá hơi

thớ cũng nhẹ nhàng khiến người ta kìm nén.

Nơi ở của Trần Hạ Thu Phương cho dù có ở xa

đến mấy thì cũng sẽ đến, chưa kể cách nội thành.

không xa, đi nửa tiếng là đến. “Vũ à, tớ về trước đây, có thời gian

thì liên lạc, bai bai”

Hạ Nhược Vũ chỉ kịp nhìn bóng lưng của cô ấy.

đi xa, cô tự hỏi có phải tiếng “baibai” là từ hành lang

truyền đến không

“Lái xe đi” Thanh âm lãnh đạm của người đàn

ông khiến người ta không thế nghe ra cảm xúc của

anh lúc này. Xe lại khởi động.

Hạ Nhược Vũ lặng lẽ di chuyển đến vị trí gần

cửa xe, dự định xem thời cơ mà hành động, ví dụ

nếu như Mạc Du Hải có gì đó không đúng, lập tức

nhảy xuống xe cứu mạng.

“Tổe độ xe là sáu mươi, không biết tỷ lệ nháy

xuống xe bị ngã chết là bao nhiêu” Giọng nói lạnh

lùng của Mạc Du Hải lại vang lên.

Cô lại lăng lẽ trở về, tự do rất đáng quý, nhưng

tính mạng lại càng quý giá hơn.

Cảnh đêm bên ngoài cửa sổ, từng chút một

lướt qua người cô, nếu như là trước kia Hạ Nhược.

‘Vũ nhất định sẽ tựa vào ghế mà tận hưởng, nhưng,

bây giờ cô không có một chút tâm tình nào cả

Chú Lý dừng xe trước biệt thự, xuống xe mở cửa

xe cho bọn họ: “Cậu chủ, đến rồi”

*Ù, lái xe về đi, không cần cho vào gara” Mạc.

Du Hải xuống xe nhàn nhạt nói.

“Vâng, cậu chủ” Chú Lý cung kính đáp lại một tiếng

Hạ Nhược Vũ miễn cưỡng không muốn xuống xe

“Nếu như cô còn không xuống, đừng trách tôi

Anh còn chưa nói xong, người ngồi trong xe đã

cạch một cái mà lao ra. Chú Lý lái xe đi.

Ngoài cửa chỉ còn lại hai bọn họ.

Mạc Du Hải không quan tâm đến cô, đi thẳng

vào biệt thự.

Lúc này đã tối tồi, con đường vẳng vẻ này chỉ

có một dãy đèn đường, cùng với tiếng côn trùng

trong công viên,Hạ Nhược Vũ do dự không đến một

phút, liên ngoan ngoãn đi theo.

Không phải là cô không có cốt khí, mà là các.

biệt thự có hơi xa nhau, đứng một mình rất vắng vẻ.

Ừ, cô tuyệt đối không thừa nhận rầng mình

đang sợ Mạc Du Hải.

Vào cửa, trong phòng tối om không có chút ánh

sáng, mấy lần cô suýt bị vấp ngã, tạo ra một chút

đông tính, cô căng thẳng liếc nhìn bóng lưng Mạc

Du Hải, thấy anh không có phản ứng.

“Trong lòng không biết biết là nhẹ nhốm hay là

thất vọng nữa

Mò mắn đi lên trên tầng, khi bước lên cầu

thang, bị vấp ngã, cả người bổ nhào đi,

Đột nhiên một bàn tay to ôm lấy eo cô bước.

nhẹ lên lầu, cũng không nhìn cô một cái

Hạ Nhược Vũ phát hiện mình như một món đồ.

bị người ta kẹp eo, xấu hố giấy dụa: “Mạc Du Hải

anh buông tay ra cho tôi, mau buông tay ra”

“Câm miệng!” Mạc Du Hải hừ lạnh một tiếng.

Người phụ nữ đang giấy dụa như một quả bóng

hơi, dần dần xịt xuống.

Hạ Nhược Vũ nhâm mắt, tự thôi miên chính.

mình, quên đi, người ta đã có lòng tốt đến bảo lãnh

cô, nói thể nào cũng do cô làm sai, nên mới bị

người ta ôm như khúc gỗ thế này.

Trở về phòng ngủ, cánh tay người đàn ông hơi

buông ra, Hạ Nhược Vũ cứ như thế mà ngã xuống

đất, mặc dù mặt đất trải một lớp thảm mềm dày, cô

ở độ cao như vậy ngã xuống cũng không đau,

nhưng hôm nay cô lại già mồm kêu lên một tiếng, “A, mông tôi đau quá, Mạc Du Hải

có phải anh muốn mưu sát không?”

Nghe thấy tiếng kêu của người phụ nữ, thân

hình của Mạc Du Hải dừng lại một chút, sau đó

dường như nhớ ra cái gì, lập tức lạnh mặt nói “Đáng đời”

“Anh nói cái gì?” Hạ Nhược Vũ bò dạy chuẩn bị

tìm anh lý luận.

Nhưng Mạc Du Hải không liề muốn nói với cô

câu nào: “Mau đi tắm đi”

“Tại sao phái nghe lời anh? Tôi không nghe lời

anh đấy” Dựa vào cái gì mà phải ngoan ngoãn nghe.

lời, từ lúc trở về vẫn luôn âm dương kỳ quái như vậy,

biếu hiện cho ai nhìn chứ.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *