Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 79 – Vào đồn

“Cho bọn mày dám tùy tiện quấy rối phụ nữ này”

Hạ Nhược Vũ tức giận đá tóc vàng,

“Bà trẻ tôi sai rồi, cầu xin cô tha cho tôi, là tôi

có mắt mà không thấy Thái Sơn” Hoàng Mao sắp

khóc rồi, nếu biết sớm thì đã không xem thường hai

người phụ nữ này rồi.

“Nhớ kỹ lời mày nói, không thì sau này tao gặp.

mày lần nào, sẽ đánh mày lần đấy” Hạ Nhược Vũ

đang định buông tay.

Đột nhiên nghe thấy một tiếng hét: “Vũ, cẩn

thận”

Hóa ra trong lúc cô định buông tay, Hoàng Mao.

không cam tâm rút một dao từ trong túi ra định

đâm cô.

“Trong khi tất cả mọi người đều vì cô mà chảy,

mồ hôi lạnh, đồng thời một nhóm cảnh sát xông từ

bên ngoài vào, kịp thời chế ngự tóc vàng.

“Mọi người không sao chứ?”

Hạ Nhược Vũ cũng bị dọa sợ, còn chưa kịp cảm

ơn cảnh sát, người ta đã mở miệng trước: “Hai

người các cô cũng đến cục cảnh sát một chuyến”

“Chú cảnh sát, có phải mọi người bắt nhầm rồi

không, chúng cháu mới là người dân vô tội” Trần

Hạ Thu Phương đáng thương nói

Cảnh sát cúi đầu nhìn mấy người đàn ông vẫn

còn nâm trên đất: “Đây là những gì mà các cô nói là

vô tội.”

“Hiểu nhầm, đều là hiếu nhầm, là bọn họ ra tay.

trước, chúng cháu chỉ là tự vệ thôi” Trên mặt hai

người đều lộ rõ vẻ ngại ngùng.

Cảnh sát nghe thấy bọn họ thừa nhận đã đánh

những người đàn ông này, ánh mắt có chút kinh.

ngạc, có điều vẫn giải quyết việc chung nói: “Bất kể

như thể nào, hai người cũng phải về cuộc cảnh sát

làm biên bản”

Đây là một trình tự cần thiết.

“Các cô không sao thì quá tốt rồi, may mà cánh

sát đến kịp, nếu không thì cô đã bị thương rồi”

Phục vụ vội vàng chạy đến, vui mừng nói.

Hạ Nhược Vũ lộ ra nụ cười còn khó nhìn hơn.

khóc: “Cảm ơn”

Thật ra cô đã có phòng bị từ lâu rồi, cho dù chú

cảnh sát có không đến, cô cũng có thể trốn ra

ngoài được, nhưng bây giờ người thì không sao,

còn phải đi uống trà với chú cảnh sát.

Điều này thật sự khiến cô rất bất ngờ.

Mặt người phục vụ mù tịt tại sao anh ta lại

không cảm giác được ý biết ơn của Hạ Nhược Vũ,

ngược lại lại có một tia lạnh lẽo dâng lên sau lưng

anh ta vậy. Anh ta làm sai cái gì rồi sao?

“Nhóm người hóng chuyện các người còn.

không ở yên đấy mà hóng chuyện đi, còn báo cảnh

sát làm gì, bây giờ bọn tôi phải vào đôn cảnh sát,

anh chuẩn bị đi thăm chúng tôi đi” Trần Hạ Thu

Phương giúp anh ta giải thích hoài nghi trong lòng,

Cảnh sát lần lượt tóm hết những người đàn ông

đang la hét trên đất đi, chỉ còn lại hai người các cô

di chuyển tự do: “Đi thôi, chỉ còn thiếu hai người các.

cô thôi”

“Chú cảnh sát, bọn cháu có thể không đi được.

không? Thật đấy, bọn cháu không sao, cũng không

muốn truy cứu hành vi phạm tội của bọn chúng” Hạ.

Nhược Vũ thành khẩn nói.

Cánh sát nhếch mép: “Cô nghĩ rằng đang quay.

phim sao? Chỉ có đánh nhau căn bản không thế.

cấu thành tội gì cả. Yên tâm, nếu thật là như vậy

các cô sẽ được thả sớm thôi:

Không có cách nào bọn họ cũng không thể

phản kháng, vậy thì chính là cản trở thi hành công

vụ, là phải ăn cơm tù đấy.

Chí có thể ngoan ngoãn hợp tác, bị đưa đến

đồn cánh sát.

Lần trước khi Hàn Công Danh đến, Hạ Nhược.

‘Vũ cũng đến qua một lần, không ngờ lần này lại

thay đổi như vậy, nhanh như vậy mà đã đến cô. ‘Sau một hồi thẩm vấn, đã đến

tám giờ tối rồi, hai người đói đến nỗi bụng kêu réo.

“Chú cảnh sát, bao giờ có thể thả bọn cháu ra vậy?

“Bị giữ hai tư tiếng, muốn ra ngoài thì có thể gọi

người nhà đến bảo lãnh” Cảnh sát không thèm.

ngẩng đầu mà nói với họ.

Hạ Nhược Vũ không thế nhịn được: “Tại sao,

không phải chỉ là thấm vấn thôi sao? Chúng cháu là

phòng vệ thích đáng”

“Đúng vậy, đúng vậy, lẽ nào phòng vệ chính.

đáng cũng không được sao?” Trần Hạ Thu Phương.

cũng gật đầu nói theo.

Cuối cùng cảnh sát cũng ngấng đầu lên nhìn

bọn họ, chỉ vào bản báo cáo bên cạnh: “Hai người

các cô có muốn nhìn một chút báo cáo đến từ bệnh

viện không? Bị gấy xương sườn, tay bị trật khớp

còn có tỉnh hoàn đang phẫu thuật nữa”

“Các cô nói cho tôi biết, đây là phòng vệ chính.

đáng sao? Cô bé ra tay cũng quá nặng rồi”

“Vậy thì cũng không thể trách chúng cháu, nếu

như chúng cháu không phòng vệ, tiều đề ngày mai

có thể đối thành, hai cô gái trẻ đẹp bị bạo hành và

làm nhục ở nơi hoang dã rồi” Trần Hạ Thu Phương

không đồng ý phản bác.

Nếu đối sang thành một người phụ nữ yếu đuối

khác, kết cục sẽ không biết thảm đến mức nào.

“Ba ngày, có nhiều người như vậy, cô thật sự

nghĩ rằng đang đóng phim sao, bởi vì vấn đề là ở

bọn họ, cho nên các người chỉ bị giam giữ hai tư tiếng.

Cảnh sát có chút cạn lời, chưa nhìn thấy “cô gái

trẻ” nào mà đến cục cảnh sát còn nhanh mồm

nhanh miệng như vậy, phản ứng đầu tiên của những.

cô gái bình thường khi gặp phải loại chuyện này

không phải là nên báo cảnh sát sao?

“Muốn ra ngoài sớm, thì tìm người bảo lãnh,

tiền bảo lãnh của mỗi người là mười bảy triệu”

Bọn họ nhìn nhau, đáng nhìn nhìn cảnh sát

“Bọn cháu có thể bảo lãnh cho nhau được không”

Cơ mặt của cảnh sát lại giật hông được,

cứ thành thật ở đây đừng có cản trở công vụ, không

thì sẽ phải ở lại thêm vài ngày nữa”

Hai người chỉ có thể thành thật ngồi trên ghế

đấu nghĩ cách, Hạ Nhược Vũ đấy cô ấy: “Phương,

hay là cậu gọi điện cho người nhà đi?”

“Túi của bọn họ đều bị thu giữ hếtrồi, có điều có.

thể gọi một cuộc điện thoại.

Trần Hạ Thu Phương lắc mạnh đầu: “Không

được, nếu như tớ gọi điện thoại có lẽ chúng ta

không thể được nhìn thấy ánh mặt trời của ngày

mai nữa đâu. Hay là, Vũ cậu gọi điện hỏi xem?”

“Không được, nếu như biết tớ vào đồn cảnh sát,

ba tớ sẽ lột da tớ” Hạ Nhược Vũ cũng không dám.

“Vậy thì làm sao đây?” Hai người đông thời lên

tiếng, đông thời thở dài.

Hạ Nhược Vũ cũng không thế gọi cho Hàn

Công Danh và Lâm Minh thư, càng không thể gọi

cho Mạc Du Hải, làm trò cười chắc, chuyện mất mặt

như vậy, nếu như đổ anh ta biết được, không biết

anh ta sẽ cười trong bao lâu nữa.

Cân răng nói: “Không phải chỉ hai tư tiếng thôi

sao, sợ cái gì chứ, nhịn một lát là qua rồi”

“Nói thì nói như vậy, tuy nhiên.

Trần Hạ Thu Phương vẫn có chút lo lắng: “Ngày.

mai tớ còn phải đi làm nữa”

Hạ Nhược Vũ áy náy nói: “Phương, xin lỗi nhé,

hẹn cậu ra ngoài, còn khiến cậu gặp phải loại

chuyện như này”

“Nói lung tung cái gì vậy, cái này gọi là hoạn

nạn có nhau, sau này nhớ trả ơn là được rồi” Trần

Hạ Thu Phương vỗ vai an ủi cô.

Hạ Nhược Vũ không nói chuyện nữa.

Cả hai thở dài chờ đợi thời gian trôi qua từng

giấy từng phút một

Quá khó đợi rồi.

Khi hai người đang lơ mơ tiến vào giấc ngủ, một

cảnh sát lớn tuối chạy tới, đẩy nhẹ vai của hai người

họ: “Đừng ngủ nữa, có người tới bảo lãnh hai cô rồi đấy.

“Hả? Cái gì?” Hạ Nhược Vũ vẫn còn chút mơ hồ.

Trần Hạ Thu Phương hưng phấn như bị tiêm.

máu gà vậy: “Vũ à có người đến bảo lãnh chúng ta”

“Ai vậy, ai còn lòng tốt như vậy chứ?” Cô còn.

chưa vào trong trạng thái

“Câu Hải đã giao tiền bảo lãnh rồi, đang ở ngoài

cửa đợi hai người” Cảnh sát trả lại đồ cho họ.

Khi Hạ Nhược Vũ nghe thấy hai chữ “cậu Hải”,

lập tức thanh tỉnh: “Aï?“

Cảnh sát bị hỏi có chút phiền, lại nghĩ đến.

người ở ngoài cửa, nên tốt bụng nói lại một li

“Cậu Hải, hai người trực tiếp ra ngoài là được rồi”’ Nói xong cũng không quan tâm

đến hai người nữa mà trực tiếp đi ra ngoài.

“Vũ à, chúng ta có thể ra ngoài rồi, cuối cùng

cũng có thế đi rồi, mau đi thôi” Trần Hạ Thu

Phương đã vô cùng cao hứng mà lắc lắc cô.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *