Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 60 – Anh ấy đang buồn

Tra xét một hồi lâu, Mạc Du Hải vẫn

không thu hoạch được gì cả, lại nhìn thời

gian đã rất khuya rồi, không muốn tiếp tục

lãng phí thời gian ở cảng nữa.

Anh lái ô tô trở lại bệnh viện.

Anh cũng không lập tức trở lại phòng

bệnh của Lục Khánh Huyền, mà là đi thẳng

tới khoa nội.

“Đau quá, anh rốt cuộc là thầy thuốc hay

là đao phủ vậy, nhẹ nhàng một chút đi!”

“Đụng tới kim thì làm sao có thể không

đau được, đau cũng không có cách nào nha,

kỹ thuật của tôi đã rất tốt rồi, cô còn kêu nữa,

người khác còn tưởng là tôi đang làm chuyện

gì không thể nói ra với cô đó.”

“Cút, aa, nhẹ một chút…”

Nếu không phải xác định trong phòng là

người bạn tốt đã nhiều năm của anh, Mạc Du

Hải đã đá cửa đi vào rồi, sau đó sẽ giết rồi

đôi gian phu dâm phụ’.

Nhưng mà sắc mặt của anh vẫn không

tốt, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, hai người dựa vào

nhau rất gần, tuy rằng biết Duy Nam là đang

xử lý miệng vết thương cho Hạ Nhược Vũ,

nhưng khi thấy một màn như vậy, trong lòng

anh vẫn thấy có chút khó chịu.

“Cô ấy thế nào rồi.”

Nghe được thanh âm quen thuộc, Kiều

Duy Nam đến đầu cũng không nâng lên để

tiếp tục xử lý miệng vết thương nữa: “Miệng

vết thương dài mười cm, có chút phiền toái,

còn những chỗ khác thì không sao cả.”

“Vậy nó có để lại sẹo không!” Đã là phụ

nữ thì ai cũng thích chưng diện, Hạ Nhược

Vũ có chút lo lắng hỏi.

Kiều Duy Nam cầm lấy cây kim, động tác

của anh ta vô cùng thành thạo khâu từng

mũi từng mũi vào da thịt cô, bởi vì chuyên

chú mà trên trán đã xuất hiện một tầng mồ

hôi mỏng, “Sẽ.”

“…Còn có thể cứu vãn không.” Nghe thấy

anh ta nói sẽ để lại sẹo, Hạ Nhược Vũ bỗng

nhiên không cảm thấy đau đớn nữa.

Anh ta tức giận nói: “Nếu cô còn ở đây

lộn xôn, tôi sẽ đem cái vết thương này của cô

khâu thành hình con rết.”

Lúc này Hạ Nhược Vũ liền ngoan ngoãn

ngồi im lại.

Cả quá trình hai bọn họ hai cái nói

chuyện với nhau, Mạc Du Hải lại im lặng

không nói gì cả, có cảm giác như anh là

người thừa ở đây vậy, làm cho anh trong lòng

cảm thấy rất không thoải mái, đặc biệt là khi

anh ta đã vào đây được một lúc rồi, người

phụ nữ kia đến đầu cũng không thêm ngẩng

lên liếc mắt nhìn anh lấy một cái.

Là không muốn nhìn thấy anh đến vậy

sao?

“Du Hải, cậu không ở cùng với Lục Khánh

Huyền mà chạy đến chỗ này của tôi làm cái

gì.

Thân hình của người phụ nữ trong nháy

mắt trở nên cứng đờ, nhưng mà cũng rất

nhanh lại dường như không có việc gì nhìn

chằm chằm vào ngón chân, giống như bản

thân chỉ là một vị khách đến nghe thôi vậy.

“Có chút chuyện cần làm nên phải ra

ngoài một chút.” Anh cũng không nhiều lời

giải thích.

Kiều Duy Nam gật gật đầu cũng không

có hỏi nhiều: “Oh, chỗ này của tôi cũng

không có việc gì, cậu cứ yên tâm đi làm việc

của cậu đi.”

Lần đầu tiên cảm thấy người bạn tốt này

của anh có hơi lắm lời, Mạc Du Hải kéo một

cái ghế dựa ngồi xuống: “Cô ta đã đi ngủ rồi.”

Cho nên anh sẽ không qua đó quấy rầy

cô ta nữa sao, thật đúng là tri kỷ, Hạ Nhược

Vũ đột nhiên bắt đầu cảm thấy có chút hâm

mộ Lục Khánh Huyền, có một người đàn ông

†oàn tâm toàn ý yêu cô ta như vậy, cái loại

cảm giác này hẳn là thích lắm.

Nếu Hàn Công Danh không lừa dối cô, có

lẽ cô cũng sẽ có cảm giác như vậy….

“Đúng rồi, đã bắt được người kia chưa?”

Kiều Duy Nam đã đại khái hiểu được quá

trình sự việc, hiện tại nghĩ đến vẫn còn cảm

thấy có chút khó lòng tin được.

“Vẫn chưa.”

Hai người đều không tiếp tục nói gì nữa,

Hạ Nhược Vũ vẫn là có thể cảm giác được

ánh mắt bức người của người đàn ông vẫn

đang dán chặt lên người cô, khiến cho cả

người cô cảm thấy không được tự nhiên.

Nhìn, nhìn gì mà nhìn, có gì hay à mà

nhìn, đáng ghét!

“Nhưng mà người kia cũng thật sự là

không nói lý lẽ, chuyện năm đó rõ ràng

không thể trách lên đầu cậu được.”

Năm đó? Chuyện gì? Cô có chút tò mò

hỏi: “Vì sao người đàn ông đó lại muốn trả

thù anh?”

Người đàn ông đó ở trên xe cũng không

nói rõ nguyên nhân là gì.

Khuôn mặt đẹp đẽ của Kiều Duy Nam

khẽ trầm ngâm, nghĩ nghĩ rồi nói: “Hai năm

trước, vợ của người đàn ông kia mang thai

nhưng lại khó sinh, cuối cùng chỉ có thể làm

phẫu thuật mổ đẻ, mà người năm đó làm

phẫu thuật chính là người bên cạnh cô.”

“Nhưng lúc đó nước ối của người phụ nữ

kia đã sớm bị nhiễm khuẩn, sau đó nhiễm

vào cơ thể người mẹ, người đàn ông kia thì

lại do dự, nên đưa đến phòng giải phẫu thì đã

quá muộn rồi, khiến cho đứa nhỏ bị ngạt thở

mà chết, sản phụ cũng không thể cứu được

nữa.

Thở dài một hơi tiếp tục nói: “Đây là bi

kịch mà chúng tôi cũng không muốn nó xảy

đến, việc đã đến nước này cũng phải là

không có cách nào, tất cả là do người đàn

ông kia không tin tưởng lời nói của chúng tôi,

ngang ngạnh muốn nói là Du Hải cố ý hại

chết vợ và con của anh ta, không nghĩ tới

chuyện đã qua nhiều năm rồi, mà anh lại vẫn

có thể vì nó mà làm ra loại chuyện quá kích

này.

Hạ Nhược Vũ chỗ hiểu chỗ không gật gù

cái đầu, xem ra thì với nghề nghiệp là một

người bác sĩ thì bên ngoài luôn là một kiểu

người rất cao quý, thân thiện, như có ánh hào

quang vậy. Nhưng nói chừng ngày đó cũng

có thể bất ngờ đi hầu trời đó.

Nói đến đây, Kiều Duy Nam có chút nhớ

không ra, liền quay đầu hỏi người đàn ông

với vẻ mặt đang rất bình tĩnh kia: “Tôi nói nè,

cậu tốt xấu gì thì cũng là người của nhà họ

Mạc, không bắt lấy mấy phần tử xấu kia vào,

cứ để như vậy sẽ không sao chứ?”

Cô ở bên cạnh nghe vậy cũng mạnh mẽ

gật đầu, nói như thế nào thì cậu chủ nhà họ

ngang ngạnh muốn nói là Du Hải cố ý hại

chết vợ và con của anh ta, không nghĩ tới

chuyện đã qua nhiều năm rồi, mà anh lại vẫn

có thể vì nó mà làm ra loại chuyện quá kích

này.

Hạ Nhược Vũ chỗ hiểu chỗ không gật gù

cái đầu, xem ra thì với nghề nghiệp là một

người bác sĩ thì bên ngoài luôn là một kiểu

người rất cao quý, thân thiện, như có ánh hào

quang vậy. Nhưng nói chừng ngày đó cũng

có thể bất ngờ đi hầu trời đó.

Nói đến đây, Kiều Duy Nam có chút nhớ

không ra, liền quay đầu hỏi người đàn ông

với vẻ mặt đang rất bình tĩnh kia: “Tôi nói nè,

cậu tốt xấu gì thì cũng là người của nhà họ

Mạc, không bắt lấy mấy phần tử xấu kia vào,

cứ để như vậy sẽ không sao chứ?”

Cô ở bên cạnh nghe vậy cũng mạnh mẽ

gật đầu, nói như thế nào thì cậu chủ nhà họ

Mạc cũng bị người ta tập kích, chỉ cần vận

dụng một chút mối quan hệ, là có thể bắt

được phạm nhân rồi, đây không phải là

chuyện dễ như trở bàn tay sao?

“Chạy mất rồi.” Đối mặt với hai ánh mắt

trách cứ, Mạc Du Hải bình tĩnh trả lời.

“Cạn lời.”

“Không biết nói gì.”

Hai người đồng thời không nói gì cả.

Kiều Duy Nam nghẹn lại vài giây, nhịn

không được hỏi: “Sao lại có thể như vậy,

thành phố Hà Nội lớn như vậy, anh ta có thể

mọc cánh bay mất à.”

“Đã kiểm tra hết camera giám sát rồi,

cũng không hề thấy được bất kỳ dấu vết nào

của anh ta, xe cũng là đăng ký giả, hẳn là đã

có âm mưu từ trước rồi.” Vẫn còn một chút

†in tức mà anh không nói ra, đó là sau lưng

Tiền Phong khẳng định có một thế lực to lớn

đang đứng ra giúp anh.

Bằng không chỉ dựa vào một nhân viên

nhỏ bé của một công ty, tuyệt đối không thể

làm ra chuyện đến mức này được.

Mặc kệ là ở nơi nào, anh nhất định phải

bắt bằng được anh ta.

Nhân viên chuyên nghiệp cũng đã nói

như vậy rồi, vậy thì bọn họ lại càng không

cần phải nói gì thêm.

Kiều Duy Nam giúp cô bằng lại vết

thương xong, vừa lòng gật gật đầu: “Tốt rồi,

có thể trở về rồi.”

“Tôi bị thương nghiêm trọng như vậy, anh

xác định không cần làm một số thủ để nhập

viện điều trị sao?” Hạ Nhược Vũ có chút hoài

nghỉ về y thuật của anh ta.

Anh ta khẽ nâng khóe miệng: “Vết

thương của cô là vết thương ngoài da, chứ

không phải phải gấy xương hay bị thương

bên trong đâu.”

“Được rồi.” Cô không tình nguyện đáp.

Mạc Du Hải khẽ mím môi, anh không

thích cái không khí hòa hợp giữa hai người

bọn họ, cho dù người đàn ông kia có là bạn

tốt của anh đi chăng nữa.

“Để tôi đưa cô về.”

“Không cần, tôi có thể tự gọi xe về, anh

nên ở lại đây với Khánh Huyền đi.” Hạ Nhược

Vũ hướng về phía anh cười cười, kết quả sắc

mặt của người đàn ông lập tức trở nên tối

sầm lại.

Ở trong lòng cân nhắc một chút, chắc là

cô cũng không có nói gì sai đâu nhỉ.

Anh biết đi làm sao tìm một người vợ có

†ấm lòng rộng lượng” giống như cô đây,

không chỉ yêu thương tình nhân của chồng,

còn rất chân thành mở đường nữa, còn có gì

khiến cô không hài lòng không?

Lúc này Kiều Duy Nam lại rất nhiệt tình

xung phong nhận việc: “Du Hải à, cậu cứ ở lại

đây đi, nếu cậu thấy lo lắng, tôi có thể đưa

Nhược Vũ trở về.”

Nhược Vũ…

Từ khi nào mà quan hệ của hai người

bọn họ đã trở nên thân mật như vậy rồi, ánh

mắt Mạc Du Hải u ám nhìn về phía anh ta:

“Cậu hôm nay không phải trực ca đêm à.”

Bỗng nhiên có một trận cuồng phong

lạnh lẽo thổi đến, Kiều Duy Nam không biết vì

sao đột nhiên lại thấy lạnh sống lưng, cũng

có chút khó hiểu cho nên đưa tay lên gãi lỗ

tai, hôm nay có phải điều hòa để nhiệt độ có

chút thấp rồi không, thế quái nào anh ta lại

có cảm giác có khí lạnh thấu xương thế này.

“Cũng đúng, cậu không nói là tôi cũng

quên mất đó, nếu vậy thì tôi không có cách

nào có thể đưa cô về nhà rồi.”

“Tôi cũng chẳng trông cậy gì vào anh cả.”

Hạ Nhược Vũ trở mình liếc mắt nhìn anh ta

một cái.

Mạc Du Hải bỗng từ trên ghế đứng lên,

ngữ khí nặng nề nói: “Đi thôi, tôi đưa em về

trước.”

“Tôi đã nói không rồi mà…’ Mấy từ ngữ

cần thì vẫn chưa kịp nói ra ngoài miệng, nhìn

thấy biểu cảm không được chen lời trên mặt

anh, cô đành yên lặng nuốt mấy lời chưa kịp

nói ra kia trở về, ngoan ngoãn đứng dậy đi ra

ngoài.

tai, hôm nay có phải điều hòa để nhiệt độ có

chút thấp rồi không, thế quái nào anh ta lại

có cảm giác có khí lạnh thấu xương thế này.

“Cũng đúng, cậu không nói là tôi cũng

quên mất đó, nếu vậy thì tôi không có cách

nào có thể đưa cô về nhà rồi.”

“Tôi cũng chẳng trông cậy gì vào anh cả.”

Hạ Nhược Vũ trở mình liếc mắt nhìn anh ta

một cái.

Mạc Du Hải bỗng từ trên ghế đứng lên,

ngữ khí nặng nề nói: “Đi thôi, tôi đưa em về

trước.”

“Tôi đã nói không rồi mà…’ Mấy từ ngữ

cần thì vẫn chưa kịp nói ra ngoài miệng, nhìn

thấy biểu cảm không được chen lời trên mặt

anh, cô đành yên lặng nuốt mấy lời chưa kịp

nói ra kia trở về, ngoan ngoãn đứng dậy đi ra

ngoài.

Kiều Duy Nam không quên nói với theo:

“Nhược Vũ, ngày mai nhớ đến bệnh viện đổi

thuốc nha.”

“Tôi biết rồi.”

Hạ Nhược Vũ vừa nhấc đầu, phát hiện

Mạc Du Hải đã đi xa rồi, cô liền sốt ruột vội

chạy theo.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *