Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 57 – Kỳ lạ

Trong bệnh viện.

Hạ Nhược Vũ đứng ở cửa phòng bệnh,

nhìn bóng dáng cố chấp bên cạnh giường

kia, trong lòng không biết phải có cảm nhận

gì cho phải.

Thấy Lục Khánh Huyền quên mình như

vậy, cô đã biết rằng trên đời này không ai có

thể vượt qua được vị trí của Lục Khánh

Huyền trong lòng Mạc Du Hải.

Bọn họ vốn là người yêu của nhau mà, vì

sao lòng cô lại cảm thấy khó chịu đến như

vậy, cảm giác ấy như có thứ gì rất quan trọng

chưa kịp nảy mầm trong lòng thì đã bị diệt

tận gốc vậy.

Mà như thế thì cũng tốt, cuộc hôn nhân

vô lý của họ có thế kết thúc rồi.

“Người đẹp à, sao cô đứng ở cửa mà

không vào vậy?”

Kiều Duy Nam vừa từ bên ngoài đi vào

đã nhìn thấy bóng dáng cô đơn của cô, đáy

lòng chợt thấy đau lòng.

Thật kỳ lạ.

“Cô ấy không sao rồi.” Hạ Nhược Vũ trả

lời dù không được hỏi.

Kiều Duy Nam lật xem bản bệnh án trong

tay, im lặng một lúc rồi mới trả lời lại: “Viên

đạn bắn xuyên qua xương bả vai, không làm

tổn thương đến nội tạng. Trong cái rủi có cái

may, chỉ cần dưỡng thương một thời gian là

có thể đi lại rồi.”

Dừng lại một chút, anh ta lại hỏi với vẻ

mặt kỳ lạ: “Cô không sao chứ?”

Nếu nhớ không nhầm, hai người này đều

ở hiện trường khi đó thì phải.

“Tôi không sao.” Hạ Nhược Vũ vô thức

mà giấu cánh tay ra sau lưng. Khi đó cô cũng

muốn đi giải cứu Mạc Du Hải như Lục Khánh

Huyền vậy, chỉ là Lục Khánh Huyền đã thành

công, còn cô thì bị ngã mạnh xuống đất.

Lúc đó trong mắt Mạc Du Hải chỉ có Lục

Khánh Huyền, không có ai nhìn ra cô cũng bị

thương cả. Nhưng so với Lục Khánh Huyền,

thương tích của cô không đáng để nói đến.

“Ồ, vậy là tốt rồi, có bắt được người đó

không?”

Kiều Duy Nam thở phào nhẹ nhõm.

Không biết vì sao nhưng anh ta cảm thấy

mình có gì đó không bình thường rồi. Kiều

Duy Nam vô tình liếc trên mặt đất một cái,

hoảng sợ mà kêu lên một tiếng: “Cô không bị

thương thì sao trên mặt đất lại có máu?”

Anh ta cao giọng hỏi đã khiến cho người

đang ở trong phòng chú ý đến.

“Sao lại thế này?” Mạc Du Hải quay

người lại nhìn, tầm nhìn dừng lại ở vết máu

trên mặt đất, sau đó nhìn về phía người phụ

nữ trông có vẻ rất thư thái kia, cau mày nói:

“Sao cô không nói cho tôi biết?”

“Haha, chỉ là một vết thương nhỏ thôi

mà, không sao đâu.” Hạ Nhược Vũ giả vờ

cười nhẹ.

Kiều Duy Nam cau mày nhìn vũng máu

lớn trên mặt đất, đây không thể là lượng máu

mà một vết thương nhỏ chảy ra được.

Như để xác nhận lại lời cô nói, Mạc Du

Hải nhanh chóng vươn tay ra kéo lấy cánh

tay đang giấu sau lưng cô, đáy mắt tối lại,

lạnh lùng nói: “Thế này là sao?”

Cả cánh tay của Hạ Nhược Vũ đầy máu,

vết thương ở trên làn da trắng như tuyết của

cô lại càng nổi bật hơn, không thể nhìn ra cô

bị thương ở đâu, hay cả cánh tay đều bị

thương.

“Chỉ là do không cẩn thận chút thôi.”

Hạ Nhược Vũ cười lên như để chứng

minh là mình thực sự không sao cả, còn định

động đậy cánh tay một chút, nhưng chỉ vừa

cử động nhẹ nhàng đã thấy cơn đau chỗ

cánh tay và bả vai kéo đến.

Trên trán cô lấm tấm mồ hôi.

Cô càng giả bộ không sao, lông mày của

Mạc Du Hải càng nhíu chặt. Trên cả đường

về, anh không hề phát hiện ra cô cũng bị

thương, cảm giác này khó chịu như tim bị

trúng một viên đạn vậy.

Bỗng có tiếng gọi nhẹ phát ra từ phía

giường bệnh: “Du Hải…”

Nụ cười trên môi Hạ Nhược Vũ càng tươi

hơn: “Cô ấy tỉnh rồi kìa, anh mau vào xem đi,

không phải ở đây tôi còn có một bác sĩ rồi

sao?”

“Tôi đưa cô ấy đi băng bó vết thương

trước đã.” Kiều Duy Nam mở miệng đúng lúc.

Sắc mặt Mạc Du Hải càng thêm lạnh lẽo,

dường như muốn nhìn thấu nụ cười kia của

cô có ý gì thì phía sau lại có một tiếng gọi

yếu ớt khác, cuối cùng anh cũng chỉ đành

mím môi nói: “Đi cẩn thận.”

Hạ Nhược Vũ nhìn thái độ quan tâm của

người đàn ông dành cho người phụ nữ kia,

nụ cười trên mặt của anh thật dịu dàng biết

bao.

Chà, tình chàng ý thiếp thật tốt quá đi mà.

“Người đẹp, cô không sao chứ, tôi đưa

cô đi băng bó một chút.” Có vẻ Kiều Duy

Nam không chịu nổi nữa rồi, chuyện tình tay

ba trắc trở này làm anh ta hơi xấu hổ.

Cô nhướng mày cười nhẹ: “Vậy làm

phiền anh, mà lần sau gọi tôi là Hạ Nhược

Vũ’ nhé.

“Nhược Vũ bé nhỏ.” Kiều Duy Nam lại bắt

đầu không đứng đắn gọi.

“Cút, tôi với anh không quen, đừng có gọi

buồn nôn như thế”

“Nhược Vũ bé nhỏ ơi, Nhược Vũ bé nhỏ

à, ôi, đau lòng quá.”

“Ghê quá đấy, tránh xa tôi ra.”

Giọng hai người kia cãi nhau càng lúc

càng xa, không hiểu sao trong lòng anh có

chút khó chịu.

“Du Hải, sao thế?”

Giọng nói yếu ớt của Lục Khánh Huyền

kéo suy nghĩ của anh về, anh nhàn nhạt hỏi

lại: “Em thấy sao rồi?”

“Em không sao, Du Hải, anh có bị thương

không?” Lục Khánh Huyền nở nụ cười miễn

cưỡng, suýt nữa thì cố gắng của cô ta là

uổng phí rồi.

May mắn thay, Du Hải vẫn quan tâm đến

cô ta.

Mạc Du Hải thấy cô ta cố gắng trấn an

anh, lòng anh lại dịu lại, giọng anh cũng trở

nên nhẹ nhàng hơn: “Em đang bị thương,

không cần cố quá, anh không sao cả.”

“Anh không sao là tốt rồi.” Lục Khánh

Huyền nở một nụ cười yếu ớt, cố gắng ngồi

dậy khỏi giường nhưng sau nhiều lần cố mà

vẫn không thể cử động được.

Đột nhiên một đôi tay mạnh mẽ vươn ra,

giúp cô ta nâng người tựa vào chiếc gối mềm

mại, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Lục

Khánh Huyền ửng hồng.

“Du Hải…”

Cô ta còn chưa kịp nói gì, người đàn ông

đã nói trước cắt ngang lời cô ta định nói:

“Lần sau đừng làm vậy nữa.”

“Nhưng nhìn thấy anh gặp nguy hiểm

như vậy, em không thể không giúp anh được.”

Lục Khánh Huyền chỉ vừa tỉnh lại, để nói

chuyện được đã là cố gắng hết sức, chỉ nói

mấy câu thôi mà như rút cạn thể lực của cô

†a, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Mạc Du Hải thấy nụ cười gượng gạo của

cô ta, ánh mắt lạnh lùng cũng dịu đi: “Đừng

nói nữa, trước hết dưỡng thương cho khỏe

đã”

“Em sợ, một khi nhắm mắt lại thì anh sẽ

rời đi” Nói xong, cô ta khó chịu đến thở hổn

hển, dáng vẻ yếu đuối kia càng khiến cho

người ta thương xót.

Dù có lạnh lùng đến đâu thì cũng không

chịu nổi, huống chỉ đây còn là người phụ nữ

đã đỡ đạn cho anh. Vì vậy Mạc Duy Hải có

hờ hững ra sao thì đối với cô ta vẫn phải có

chút tình cảm khác biệt.

Thân hình cao lớn chậm rãi ngồi xuống:

“Anh không đi đâu cả, em nghỉ ngơi đi.”

“Thật không?” Trong mắt người phụ nữ

hiện lên sự vui mừng.

Anh gật đầu, thấp giọng nói: “Ừ, anh chỉ

ngồi đây thôi.”

“Vâng.” Cô ta lúc này giống một cô gái

đang yêu vậy, vươn tay nắm lấy tay anh một

cách nhẹ nhàng, như sợ anh sẽ đột nhiên

biến mất.

Cánh tay của người đàn ông chợt cứng

đờ, cuối cùng vẫn không nói gì, để mặc cho

cô ta nắm lấy.

Ở một góc mà anh không nhìn thấy

được, một nụ cười đắc thắng thoáng hiện lên

trên môi Lục Khánh Huyền. Đúng là tìm vận

may trong nguy hiểm, cô ta đi từng bước

nguy hiểm này xem ra là đúng rồi, có thể nhìn

ra được, Du Hải vẫn còn tình cảm với cô ta.

Đáng tiếc là không thu hoạch được lớn

như dự định, mình thì bị thương nặng, còn Hạ

Nhược Vũ thì lại chẳng sao cả.

Tuy nhiên như vậy sẽ càng làm cho cô ta

trở nên vĩ đại hơn.

€ó lẽ do nói chuyện làm tốn nhiều thể

lực hơn thật, Lục Khánh Huyền nhắm mắt lại

đi ngủ.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *