Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 55 – Chặn súng

Nhân lúc Tiền Phong không chú ý, Lục

Khánh Huyền lặng lẽ nhắn cho Mạc Du Hải

một tin nhắn.

Đặt điện thoại di động xuống, Lục Khánh

Huyền mở miệng hỏi: “Sau khi bắt cóc Hạ

Nhược Vũ, anh định đi đâu?”

Tiền Phong mông lung lắc đầu: “Tôi

không biết, không có chỗ nào để đi cả.”

Lục Khánh Huyền nhẫm nghĩ một lát, nói:

“Tôi có một nơi ở vùng ngoại thành, chỗ đó

chẳng có ai đến cả, là một nơi rất thích hợp.”

Tiền Phong vội vàng từ chối: “Cô Khánh

Huyền à, tôi một thân một mình thì sao cũng

được, thế nhưng tôi không thể chỉ lo cho bản

thân mà kéo cả cô vào vũng lầy này được.”

Lục Khánh Huyền cười, nói: “Tôi giả bộ bị

anh bắt cóc thì chuyện này sẽ chẳng còn liên

quan gì đến tôi cả. Thực ra thì không phải tôi

giúp anh mà cũng là đang giúp chính bản

thân tôi thôi.”

Tiền Phong bắt đầu do dự, không biết có

nên nghe theo lời đề nghị của Lục Khánh

Huyền hay không.

Lục Khánh Huyền thấy Tiền Phong vẫn

còn chưa tin tưởng cô ta thì cười lạnh nói:

“Sao vậy, anh nghĩ rằng tôi hại anh à? Loại

chuyện này không có lợi gì cho tôi cả.”

Tiền Phong là người hơi cố chấp, anh ta

cẩn thận suy nghĩ lại thì thấy Lục Khánh

Huyền quả thực là chẳng có lý do gì để hại

mình cả, trên một mặt ý nghĩa nào đó thì bọn

họ thậm chí còn đứng chung một phe với

nhau.

“Vậy được, cô Khánh Huyền, đành mạo

phạm cô rồi.”

Cuối cùng thì Tiền Phong cũng chấp

nhận đề nghị của Lục Khánh Huyền, cậu ta

không biết rằng, bởi vì cái quyết định trong

khoảnh khắc này mà về sau đến cái mạng

này của cậu ta cũng không còn.

“Lát nữa cần diễn giống thật một chút,

†ôi chỉ muốn trả thù Mạc Du Hải thôi chứ

không muốn phải vào tù đâu.”

“Cô Khánh Huyền, cảm ơn cô đã giúp tôi.”

Tiền Phong chân thành nói lời cảm ơn

với Lục Khánh Huyền, cô ta chỉ cười nhạt

trong lòng, thật ra thì trong lời nói của Lục

Khánh Huyền có câu là lời thật, đó là cô ta

đang giúp chính bản thân mình.

“Lát nữa sau khi bắt cóc Hạ Nhược Vũ,

anh ra lệnh cho tôi lái xe, tôi sẽ đưa anh đến

chỗ đó.”

Lục Khánh Huyền hơi hưng phấn, dưới

sự phối hợp của Tiền Phong thì kế hoạch cô

†a tạm thời nghĩ ra này đã càng ngày càng

đến gần với sự thành công.

Đợi một lát thì thấy Hạ Nhược Vũ đi ra từ

trong tòa cao ốc, Tiền Phong vẫn luôn xem

cô là mục tiêu hàng đầu vì vậy kể cả khi cô

lẫn trong đám người thì cậu ta chỉ cần liếc

mắt một cái cũng có thể nhận ra cô.

“Ra tay đi, để cho tôi đi ở phía trước.”

Lục Khánh Huyền không tin vào kỹ xảo

của Tiền Phong, vì vậy lên tiếng chỉ đạo cậu

ta.

Có sự trợ giúp của Lục Khánh Huyền,

Tiền Phong cảm thấy không còn căng thẳng

như trước nữa, cậu ta rút súng lục ra, kề vào

sau lưng của cô ta.

Lục Khánh Huyền ở phía trước, Tiền

Phong ở phía sau, hai người bước về phía Hạ

Nhược Vũ.

Hạ Nhược Vũ hơi thẫn thờ, trong đầu còn

đang suy nghĩ về việc liên quan đến Mạc Du

Hải ngày hôm qua, cô luôn cảm thấy giữa

bọn họ có cái gì đó đang dần dần thay đổi.

Chợt ngẩng đầu, cô nhìn thấy Lục Khánh

Huyền.

“Khánh Huyền, sao cô lại tới đây?”

Hạ Nhược Vũ hết cách, chỉ có thể mỉm

cười chào đón.

“Nhược Vũ, nguy hiểm!”

Lục Khánh Huyền hô to một câu, sau đó

hạ giọng nói nhỏ một tiếng với Tiền Phong

vừa bị dọa sợ: “Ra tay đi!”

Hạ Nhược Vũ bị dọa cho hết hồn, Tiền

Phong từ sau lưng Lục Khánh Huyền bước

ra, họng súng nhắm thẳng vào Hạ Nhược Vũ,

anh ta lạnh lùng nói: “Cô Nhược Vũ, mời đi

theo tôi.”

“Nhược Vũ, chạy mau đi, hắn là bọn bắt

cóc đấy

Diễn xuất của Lục Khánh Huyền vô cùng

tự nhiên, sự hoảng sợ và vội vàng được cô ta

diễn một cách rất chân thật, không ai có nghi

ngờ cô ta là người làm chủ phía sau màn

kịch này. Mọi người đều tin cô ta cũng là

người bị hại, hơn nữa còn là chị em thân thiết

với Hạ Nhược Vũ, bất chấp cả hiểm nguy mà

nhắc nhở cô phải cẩn thận.

Màn biểu diễn rất xuất sắc, thế nhưng

chẳng đem lại bất kỳ một sự trợ giúp nào

cho Hạ Nhược Vũ, bởi vì cô đã không thể

không thể đi được nữa rồi, Lục Khánh Huyền

rất biết cách khống chế tình hình.

Hạ Nhược Vũ trải qua sự sợ hãi trong

khoảng thời gian ngắn ngủi thì đã từ từ khôi

phục lại sự bình tĩnh: “Anh là ai, tại sao tôi lại

phải đi theo anh, tôi không tin anh dám nổ

súng ở chỗ này.”

Người đàn ông này chẳng phải là người

mà cô đụng phải lúc ở Cảnh Thái hay sao,

lúc đó cô còn cảm thấy người đàn ông này

rất là kỳ lạ, hiện tại mới chưa qua bao lâu thế

mà đã chạy tới đây để bắt cóc cô?

Tiền Phong lại do dự rồi, dựa theo kế

hoạch của Lục Khánh Huyền thì nhất định

phải bắt cóc được Hạ Nhược Vũ mới có thể

tiến hành các bước tiếp theo, tình huống hiện

giờ giăng co, người qua lại cũng không ít, nếu

không quyết đoán kịp thời thì lúc nào cũng

có khả năng muốn đi cũng đi chẳng được.

Đến cả Lục Khánh Huyền cũng không

ngờ tới Hạ Nhược Vũ có thể bình tĩnh như

vậy, cô ta khẽ nhíu mày, bóng đèn trong đầu

lóe lên, cô ta dùng giọng mà chỉ có hai người

nghe được nói: “Lấy tôi ra uy hiếp, cô ta sẽ

phải vâng lời.”

Lúc này Tiền Phong rất hoảng, chẳng

nghĩ ra được biện pháp nào cả, được Lục

Khánh Huyền nhắc nhở thì giống như là bắt

được cọng rơm cứu mạng, anh ta dí nòng

súng vào Lục Khánh Huyền, lạnh mặt nói:

“Cô Nhược Vũ này, cô không nghe lời thì

cũng chẳng sao cả. Cô gái này là bạn cô nhỉ?

Cô có muốn chứng kiến cô ta chết trước mặt

cô không?”

Hạ Nhược Vũ nhìn thấy dáng vẻ vô cùng

kinh hoảng của Lục Khánh Huyền thì lưỡng

lự mấy giây, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Tôi đi

cùng anh, đừng làm hại Khánh Huyền.”

Không vì người khác thì cũng vì sự tin

tưởng vô điều kiện ngày hôm qua của người

đàn ông kia, Lục Khánh Huyền là người phụ

nữ anh ta yêu mà, chẳng phải sao?

Chẳng biết tại sao bỗng nhiên trong lòng

cô lại dâng lên cảm giác buồn bực.

“Cô Nhược Vũ, lên xe đi! Cô biết xe của

cô Khánh Huyền rồi đấy.”

Tiền Phong lạnh giọng nói, anh ta rất bội

phục năng lực khống chế tình hình của Lục

Khánh Huyền, thật là không uổng phí công

sức, bọn họ quả thực đã bắt cóc được Hạ

Nhược Vũ.

Hạ Nhược Vũ chỉ có thể ngoan ngoãn leo

lên xe, Tiền Phong túm theo Lục Khánh

Huyền lên cùng: “Cô Khánh Huyền, phiền cô

lái xe.”

Mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch

của Lục Khánh Huyền, xe lái rất nhanh,

chẳng bao lâu đã đến đến một kho hàng ở

ngoại ô.

“Khánh Huyền, đã xảy ra chuyện gì vậy,

hai người quen nhau sao?”

Hạ Nhược Vũ đè nhỏ giọng hỏi.

Lục Khánh Huyền cũng nhỏ giọng trả lời:

“Anh ta tên là Tiền Phong, là nhân viên của

công ty chúng tôi.”

“Cô Nhược Vũ muốn biết gì thì cứ trực

tiếp hỏi tôi là được.”

Đôi mắt của Tiền Phong đỏ ngầu, anh ta

ngồi ở ghế sau lạnh lùng nói, sau khi đi đến

bước này, tất cả những do dự và căng thẳng

lúc trước đều đã không còn, bây giờ trong

lòng cậu ta chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, đó

là trả thù.

“Tại sao anh lại muốn bắt cóc tôi?”

Hạ Nhược Vũ hỏi một cách không hoảng

hốt là mấy.

“Bởi vì tôi muốn trả thù! Người phụ nữ

của Mạc Du Hải nhất định phải chết!”

Tiền Phong trả lời một câu, sau đó ngậm

miệng không nói chuyện nữa.

Thế nên kể cả là vợ hiện giờ hay là bạn

gái cũ của Mạc Du Hải thì anh ta cũng không

có ý định buông tha, len lén nhìn Lục Khánh

Huyền đang lái xe, cô ta vậy mà chẳng có xíu

ngạc nhiên nào.

Thật là kỳ lạ.

Trong xe lặng ngắt như tờ, xe đỗ lại trước

cửa của một nhà kho bỏ hoang, Tiền Phong

giương súng lên, ý bảo các cô xuống xe.

Tiền Phong lần đầu tiên đến đây, sau khi

xuống xe anh ta phóng mắt quan sát xung

quanh, nơi này đã bỏ hoang rất lâu, cỏ hoang

cao bằng nửa người khẽ đung đưa theo gió,

có thể dùng hai từ hoang vu và cũ nát để

hình dung về nơi này.

Hạ Nhược Vũ đi phía trước, Lục Khánh

Huyền đi phía sau, cô ta thỉnh thoảng liếc

mắt quan sát, dường như là đang chờ đợi

điều gì đấy.

Tiền Phong đi sau cùng, một cơn gió thổi

qua, thổi bay một mảnh bụi mù.

Bụi bay vào mắt, Tiền Phong theo bản

năng dụi mắt hai cái, sau khi khôi phục lại thị

lực thì phát hiện bên cạnh bản thân có thêm

một người.

Tiền Phong sợ hãi chuyển hướng nòng

súng, bỗng nhiên cổ tay lại nhói lên đau đớn,

thì ra người nọ dùng chân đá trúng cổ tay

anh ta, khẩu súng bị đá văng ra ngoài.

Người đến chính là Mạc Du Hải.

Mặt Mạc Du Hải lạnh như đóng băng, đá

bay súng của Tiền Phong, lại dùng một nắm

†ay đấm văng anh ta. Mạc Du Hải trực tiếp

lướt qua Lục Khánh Huyền, bá đạo dang tay

ôm Hạ Nhược vũ vào trong lòng.

“Có bị dọa sợ không?”

Giọng nói của Mạc Du Hải dịu dàng, ánh

mắt tràn đầy quan tâm.

“Tôi không sao, anh không cần lo.”

Hạ Nhược Vũ không giấy giụa cũng

không có cảm giác tim đập nhanh, cô trả lời

một cách khá là bình tĩnh, thế nhưng thực ra

trong lòng đang căng thẳng muốn chết.

Hai tròng mắt của Lục Khánh Huyền trợn

tròn, hành động không đếm xỉa gì của Mạc

Du Hải khiến cho cô ta cảm thấy lòng tự

trọng của bản thân bị tổn thương sâu sắc.

Tiền Phong vùng vẫy đứng lên, cậu ta

nhặt lấy khẩu súng, căn răng nghiến lợi nhắm

thẳng vào Mạc Du Hải.

“Cẩn thận!”

Cơ hội mình chờ đợi đã lâu cuối cùng

cũng xuất hiện, Lục Khánh Huyền cắn răng,

dũng cảm quên mình lao tới trước mặt Mạc

Du Hải, dang hai cánh tay ra.

Động tác này càng khiến Tiền Phong

hoảng sợ và căng thẳng hơn, nòng súng lại

giơ cao một chút, tiếng súng vang lên, viên

đạn sượt qua bả vai của Lục Khánh Huyền

bay đi.

Lục Khánh Huyền cảm giác vô cùng đau

đớn, cứ thế ngất đi, ý nghĩ cuối cùng trong

đầu chính là kế hoạch cuối cùng cũng thành

công rồi.

“Khánh Huyền!”

Mạc Du Hải buông Hạ Nhược Vũ ra, ôm

lấy Lục Khánh Huyền sắp sửa ngã xuống.

Tiền Phong cũng cũng hãi hùng khiếp

vía, cậu ta vẫn còn một chút nhân tính, sau

khi ngộ thương Lục Khánh Huyền thì cậu ta

đã hoàn toàn mất đi dũng khí rồi. Lần đầu

tiên nổ súng khiến cho người có tính cách

yếu đuối như cậu ta chỉ muốn lập tức chạy

trốn, cậu ta ném súng đi, quay đầu chui vào

bụi cỏ.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *