Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 51 – Bị theo dõi

Ngày hôm sau, Hạ Nhược Vũ thức dậy,

súc miệng rồi đi xuống tầng, dì Hoa nói với

cô, Mạc Du Hải có ca phẫu thuật quan trọng

nên đã đi từ sớm rồi!

Cô không ăn sáng mà thay đồ, đeo túi

xách của mình lên và đi làm.

Đến nơi, Hạ Nhược Vũ ngáp vài cái, trông

dáng vẻ của cô cứ như chưa được ngủ vậy.

“Cốc cốc” tiếng gõ cửa vang lên: “Giám

đốc, đây là tài liệu cần gửi cho bên công ty

Cảnh Thái.”

“Mang vào đây tôi xem.” Cô khẽ mở

miệng, nói nhỏ.

Tất cả đều là do tên khốn Mạc Du Hải đó,

nếu không phải vì lời nói khó hiểu của anh ta,

cô cũng đâu phải nghĩ ngợi lung tung cả tối

như vậy, hơn nửa đêm mới chợp mắt được.

An Nguyên cầm tài liệu trong tay và đặt

xuống trước mặt cô, ngượng ngùng cười và

nói: “Giám đốc Nhược Vũ à, phiền cô đến đó

một chuyến.”

Cô nhìn lướt qua vài lần, sau đó đóng tệp

tài liệu lại, nói: “Ông ta đúng là biết cách sai

bảo người khác mà, biết rồi, đặt xuống đi, cô

ra ngoài làm việc đi.”

“Dạ”

An Nguyên vừa đi, Hạ Nhược Vũ liền lười

biếng nằm bò ra bàn, than thở: “Mệt ghê,

chẳng muốn đi làm gì hết!”

Trong đầu cô toàn là hình ảnh khuôn mặt

đẹp trai chết tiệt đó, làm gì cũng không thể

biến mất, cô đúng là điên thật mà!

Ba mươi phút trôi qua, cô mới chịu mang

tài liệu sang cho bên công ty Cảnh Thái.

May mà không gặp Lục Khánh Huyền ở

công ty, cô trực tiếp tiến tới hỏi một người

gần đó: “Chào anh, cho tôi hỏi văn phòng

của chủ tịch Hằng Hằng ở đâu vậy ạ?”

Người đàn ông cao gầy đó đột nhiên bị

kéo lại hỏi, ánh mắt anh ta lộ rõ sự đề phòng,

nhưng đến khi nhìn thấy người con gái xinh

đẹp trước mặt mình, liền thở phào nhẹ nhõm

hỏi: “Cô là người của công ty nào thế? Qua

đây làm gì vậy? Cô đã hẹn trước chưa?”

“Tôi qua đây tìm chủ tịch Hằng Hằng của

các anh để ký kết tài liệu, đúng rồi, quên

không giới thiệu, tôi là Hạ Nhược Vũ, giám

đốc của công ty Nhật Hạ.” Hạ Nhược Vũ ân

cần cười nói với anh.

Nghe tên của cô, anh ta có chút ngẩn

ngơ, bảo sao anh cứ có cảm giác đã từng

gặp cô ở đâu đó rồi, anh khế nói: “Văn phòng

của chủ tịch Hằng ở tầng 16.”

“Vâng, cảm ơn anh nhé.” Hạ Nhược Vũ

vẫy tay chào anh ta, sau đó tiến về phía

thang máy, không biết tại sao, nhưng cô luôn

có cảm giác ánh mắt của người đàn ông đó

nhìn cô có chút kỳ lạ.

Họ có lẽ là không quen biết nhau, thôi kệ

đi, hôm nay cô đa nghỉ đủ rồi.

Người đàn ông đó đứng tại chỗ, lẳng

lặng nhìn theo hình bóng đang khuất dần của

Hạ Nhược Vũ, hốc mắt sâu lộ rõ vẻ nham

hiểm, thật trùng hợp….

Do dự vài giây, anh ta cũng nhấc gót đi

lên theo.

Hạ Nhược Vũ tới tầng 16, nói chuyện với

lễ tân rồi được dẫn đến văn phòng.

“Chủ tịch Hằng, cô Nhược Vũ đã đến rồi

“Ừm, đi pha hai tách cà phê rồi mang vào đây.

Lục Hằng đặt đồ trong tay xuống, nhẹ

nhàng cười với cô: “Cô Nhược Vũ, mời ngồi.”

“Cảm ơn” Hạ Nhược Vũ lịch sự gật đầu,

dáng vẻ của Lục Hằng quả nhiên như lời đồn

không hề kiêu ngạo, có vẻ là một người dễ

gần.

Cô đặt tệp tài liệu trên bàn và nói: “Chủ

tịch Hằng, đây là một vài tài liệu về trang

mua sắm Shangpin, có một vài chỗ cần chữ

ký của ông.”

“Được rồi, cô Nhược Vũ hiếm khi qua

đây, có thể ngồi ở đây thêm chút nữa.” Lục

Hằng đứng lên khỏi ghế và ra ghế sô pha

ngồi cùng cô.

Với một con cáo già ở thương trường

nhiều năm rồi, Hạ Nhược Vũ cũng không

cảm thấy thoải mái là bao, mặc cho người

ngoài đồn thổi về sự tốt bụng của ông ta như

thế nào, cô nói: “Chủ tịch Hằng khách khí

quá rồi, ông bận thế này sao tôi có thể làm

phiền ông như vậy chứ.”

“ Ấy, cô Nhược Vũ quả là biết nói chuyện

mà” Lục Hằng đã ở thương trường nhiều

năm, chỉ cần quan sát một chỉ tiết nhỏ, ông

cũng đại khái đoán được rằng trong lòng Hạ

Nhược Vũ đang nghĩ gì.

Lấy một cây bút từ trong hộp ra, ông ký

†ên mình lên trên tệp tài liệu nhanh và đẹp

như rồng bay phượng múa.

Ông đột nhiên khựng lại, mắt liếc nhìn về

nơi nào đó, rồi lại nhắm mắt, dường như ánh

mắt sắc bén vừa rồi, chỉ là ảo giác của người

khác thôi.

“Chủ tịch Hằng, có vấn đề gì sao?” Hạ

Nhược Vũ nhìn ông ta đột nhiên dừng lại liền

hỏi.

Lục Hằng cười và nói: “Không có gì cả,

công ty Nhật Hạ các cô làm việc, tôi yên tâm

lắm:

“Cảm ơn chủ tịch Hằng đã tin tưởng.” Hạ

Nhược Vũ xác nhận không ký sót chỗ nào

sau đó mới thu tài liệu lại, rồi đứng lên nói:

“Chủ tịch Hằng, không có việc gì nữa, tôi xin

phép đi về trước đây.”

“Cô Nhược Vũ không ở lại uống tách cà

phê rồi hãng đi.”

Cô biết đây chỉ là lời nói khách sáo của

Lục Hằng, hơn nữa cô cũng chẳng để tâm,

cô đáp: “Dạ không, lần tới nếu có dịp tôi sẽ

lại qua tìm ông.”

“Được rồi, vậy cô Nhược Vũ đi cẩn thận

nhé, tôi xin phép không tiễn.” Lục Hằng cũng

đứng dậy.

Hạ Nhược Vũ vừa đi, nụ cười trên gương

mặt của ông ta cũng biến mất, vừa rồi nếu

như ông nhìn không nhầm thì bóng dáng

người đứng bên ngoài cửa, chính là Tiền

Phong, một trong những nhân viên kinh

doanh xuất sắc thuộc bộ phận kinh doanh

của công ty ông.

Xét về chức vụ của anh ta thì chắc chắn

không thể đi lên tâng này được, trừ phi anh ta

vốn dĩ không phải đến để tìm ông mà là

muốn theo dõi Hạ Nhược Vũ.

Có vẻ thú vị rồi đây.

Hạ Nhược Vũ vừa xuống thang máy, tính

về công ty luôn thì đột nhiên nhận được cuộc

gọi, cô lập tức nghe máy, bực mình hỏi: “Mạc

Du Hải, có chuyện gì thế?”

Nhy Bác SƒHự Hồng Em Yêu Anh” —.

Cả sáng nay đã lởn vởn trong đầu óc cô

chưa đủ hay sao mà giờ còn gọi điện thoại

đến chứ.

“Đang ở ngoài à?” Mạc Du Hải nghe thấy

tiếng còi xe truyền lại từ phía đầu dây của cô

liền hỏi.

“Ừm, anh tìm tôi có việc gì không.” Không

hiểu tại sao cô lại nhận điện thoại của anh,

nhưng tim cô đã đập nhanh rộn ràng trong

vài khắc.

Mạc Du Hải vừa kết thúc ca phẫu thuật,

giờ đang trong giờ nghỉ giải lao, đột nhiên

anh muốn gọi điện cho cô mà thôi, anh nói:

“Hôm qua chắc hẳn em thất vọng lắm.”

“Thất vọng gì cơ?” Hạ Nhược Vũ cảm

thấy khó hiểu.

Với giọng nam trầm ấm mang chút mê

hoặc, anh nói: “Tối qua anh sợ em mệt, thế

nên mới không đụng vào em, tối nay anh sẽ

bồi thường thiệt hại cho em.”

Hiểu được ý tứ trong lời nói của Mạc Du

Hải, Hạ Nhược Vũ suýt nữa bỏ chạy, nghĩ tới

việc mình đang đứng bên ngoài, phải giữ thể

diện, cô đành hạ giọng nghiến răng nguyền

rủa: “Mạc Du Hải anh có biết xấu hổ không

chứ, ai thất vọng chứ, ai cần anh bồi thường

thiệt hại hải”

Người đàn ông không biết xấu hổ này,

anh ta còn đang làm việc, đang ở trong

phòng hội chẩn mà dám nói ra những lời vô

liêm sỉ này, hay lắm!

Mạc Du Hải dường như muốn chọc giận

cô, khóe miệng nhếch lên: “Đúng rồi, anh cứ

tưởng rằng em tắm như vậy là ra ám hiệu

ngầm với anh cơ.”

“Là do anh tự suy diễn đấy chứ, ai nói

tắm chính là ra ám hiệu ngầm đâu, tôi thấy

trong đầu anh toàn sự đen tối thôi, không

thèm nói với anh nữa.” Hạ Nhược Vũ tức giận

cúp điện thoại, đôi giày cao gót năm phân

cũng bị cô giãm mạnh đến nỗi kêu lên tiếng

lộp cộp.

Nếu như lúc này cô quay đầu lại thì sẽ

phát hiện ra có một người đàn ông đang rầu

rĩ, lén lút nhìn theo bóng lưng của cô.

Người vừa nói chuyện với cô ta qua điện

thoại quả nhiên là Mạc Du Hải.

Tiền Phong nắm chặt dần dần hai tay

của mình lại cho đến khi xương kêu rắc một

cái, cậu ta mới từ từ thả ra.

Hai năm rồi, đúng tròn hai năm.

Cậu ta cuối cùng cũng đã đợi được cơ

hội rồi, cậu ta nhất định phải kết thúc cơn ác

mộng này lại, để gã đàn ông kia phải nếm

mùi đau khổ và phải chịu cơn ác mộng giống

như cậu ta đã phải chịu đựng trong suốt hai

năm qua.

Tiền Phong lặng lẽ quay người trở lại tòa

nhà phía sau, bây giờ cậu ta phải tìm người

giúp mình, để thực hiện kế hoạch mà cậu ta

đã ấp ủ từ rất lâu.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *