Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 5 – Ít ra thì hiện giờ anh vẫn là bạn trai em

Hạ Nhược Vũ nhìn xuống tờ báo trên mặt

đất, tiêu đề và hình ảnh trên đó rất rõ ràng.

Tờ báo này có tiêu đề là cô chủ của công ty

Nhật Hạ hẹn hò với người đàn ông nào đó,

còn hình ảnh là ảnh chụp đêm hôm cô và

Mạc Du Hải ở trong khách sạn.

Trên tấm ảnh này, mặt cô bị lộ rõ, nhưng

Mạc Du Hải chỉ bị lộ nửa người trên cường

tráng mà thôi. Nhìn thoáng qua còn thấy nét

mặt của cô có vẻ rất hưởng thụ.

“Chà chà!” Hạ Nhược Vũ nhặt tờ báo lên,

xem một lúc rồi nói: “Bức ảnh này chụp xấu

quát! Ngày nay, các tòa báo không biết chọn

góc đẹp mà chụp à? Còn chẳng chỉnh cho

đẹp một chút, quá kém”

“Hạ Nhược Vũ!” Mặt Hàn Công Danh đen

sì, nhìn cô chằm chằm, vẻ tức giận lộ ra rất rõ.

Hạ Nhược Vũ ngước mắt lên nhìn anh ta,

thản nhiên nói: “Bây giờ anh dùng thân phận

gì mà chất vấn tôi?”

Hàn Công Danh tức tới mức không nói

thành lời, nhìn cô một lúc lâu, sau đó nói: “Hạ

Nhược Vũ, chí ít hiện giờ anh vẫn là bạn trai

em đấy.”

“Thật sao?” Hạ Nhược Vũ vứt tờ báo vào

thùng rác, sau đó cô bước tới ghế sofa rồi

ngồi xuống, ngước mắt nhìn anh ta với ánh

mắt lạnh nhạt, thản nhiên nói: “Tôi cho rằng

cách làm đêm qua của tôi đã khiến anh hài

lòng rồi, sao nào? Anh cảm thấy một nghìn

USD không đủ làm phí chia tay à?”

“Choang!” Trên mặt Hàn Công Danh tràn

đầy vẻ tức giận, anh ta ném ngay chai rượu

vang đặt ở bên cạnh xuống đất, thủy tinh vỡ

văng đầy đất, dòng rượu vang đỏ thắm chảy

lênh láng trên mặt đất.

“Hạ Nhược Vũ, em chà đạp danh dự của

anh như vậy sao? Em dùng một nghìn USD

để thuê hai người phụ nữ tới rồi chia tay với

anh. Em cho người đàn ông kia bao nhiêu

tiền để ngủ với em?”

“Không trả đồng nào hết!” Hạ Nhược Vũ

ngước nhìn Hàn Công Danh, cô thản nhiên

nói: “Anh ta là đồ miễn phí.”

Hàn Công Danh giận tới mức bật cười, lui

về phía sau vài bước, nhìn cô vô cùng châm

chọc: “Hạ Nhược Vũ, tất cả những chuyện

này đều là do em tính toán kỹ lưỡng à?”

Anh ta nghiến răng nghiến lợi, gật đầu

với vẻ rất mỉa mai: “Mẹ kiếp! Hạ Nhược Vũ,

em đúng là không biết xấu hổ!”

Hàn Công Danh nói xong thì quay người

định rời đi.

Hạ Nhược Vũ quét mắt về phía ly rượu

vang bị đập vỡ ở dưới đất, khẽ nói: “Từ từ đã

Hàn Công Danh nhìn về phía cô, cảm xúc

trong mắt hơi thay đổi.

Hạ Nhược Vũ bước tới chỗ ly rượu vang

bị đập vỡ, chậm rãi nói: “Năm ngoái, tôi mua

chai rượu vang đỏ này từ Pháp về, giá thị

trường lúc đó là bốn nghìn chín trăm USD,

cộng thêm thuế hải quan và tốc độ tăng giá

thì chắc hẳn giá thị trường hiện giờ khoảng

hơn sáu nghìn USD”

Cô nhìn về phía anh, thản nhiên nói: “Một

nghìn USD của đêm qua cộng với hơn sáu

nghìn USD hôm nay nữa, phí chia tay cho

_ cuộc tình chưa tới hai năm của chúng ta đã

là hơn bảy nghìn USD rồi, anh cảm thấy có

thể chấp nhận được không?”

Trong đôi mắt đen của Hàn Công Danh

lộ ra vẻ chán ghét, anh cười khẩy nhìn cô,

một lúc sau mới nói: “Hạ Nhược Vũ, em to

gan lắm”

Cửa lớn bị đập rầm một cái, Hàn Công

Danh cất bước rời đi, Hạ Nhược Vũ thờ ơ

nhìn ly rượu vang bị đập vỡ trên mặt đất, một

lúc lâu sau cô mới đứng dậy bước về phía

ghế sofa rồi ngồi xuống, lấy điện thoại di

động ra đọc tin nóng hôm nay của thành phố

Cristophery.

Quả nhiên đều là tin tức về cô, Hạ Nhược

Vũ lạnh nhạt lướt xem bình luận, người thì

mắng cô, người thì đòi tìm người làm thịt

Mạc Du Hải.

Có người còn đòi sinh con cho Mạc Du

Hải, người đó nói rằng nhìn dáng người anh

là biết, chắc chắn người đàn ông này là

người cực kỳ đẹp trai.

Cô chưa kịp đọc tiếp bình luận ở bên

dưới thì chuông điện thoại của cô vang lên,

nhìn cái tên trên màn hình, Hạ Nhược Vũ

chọn biểu tượng nhận cuộc gọi.

Đầu dây bên kia truyền tới một giọng nói

trầm, chững chạc: “Nhược Vũ, chuyện trên

tin tức là thật à?”

Hạ Nhược Vũ gật đầu: “Vâng!” Cô ngừng

một chút rồi nói tiếp: “Ba, công ty bị ảnh

hưởng rồi sao?”

Hạ Minh Viễn trả lời: “Ừ! Sau khi tin tức bị

tung ra, cổ phiếu của công ty bị trượt giá.

Nhược Vũ, con không cần quan tâm tới

chuyện của công ty.

Hạ Minh Viễn nói tới đây, giọng điệu dịu

dàng hơn: “Người trên báo là Hàn Công Danh sao?”

Hạ Nhược Vũ không ngủ đủ giấc, cô tựa

vào lưng ghế sofa, trả lời với giọng mệt mỏi:

“Không phải.” Cô sợ ba mình sẽ nghĩ nhiều

nên nói luôn: “Ba, việc này con sẽ tự xử lý.

Con xin lỗi đã làm ba phải lo lắng và ảnh

hưởng tới công ty.”

Hạ Minh Viễn không lo lắng về công ty

mà là lo lắng cho con gái, ông nói: “Nhược

Vũ, từ nhỏ con đã là người có chính kiến, bây

giờ con đã trưởng thành rồi, dù chuyện tình

cảm có như thế nào thì ba cũng hy vọng con

sẽ xử lý tốt”

Ba cô nói lời này một cách cực kỳ uyển

chuyển, Hạ Nhược Vũ gật đầu, trả lời: “Vâng

Sau đó cô cúp điện thoại.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *