Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 45 – Tiễn cô đi làm

Vào ban đêm, hai con người có suy nghĩ

khác biệt quay lưng lại với nhau, họ không

ngủ được.

Hạ Nhược Vũ vẫn đang suy nghĩ đến lời

nói của Hàn Công Danh, không lẽ anh ta điên

đến nỗi đợi cô dưới lầu cả đêm?

Rõ ràng anh ta lừa dối cô trước, bây giờ

lại giống như cô phụ lòng anh ta, đúng là

điên mà.

Lăn qua lăn lại không ngủ được, cô bực

bội ngồi dậy, cô hơi động đậy nên người đàn

ông bên cạnh mở mắt, cơ thể anh không

nhúc nhích, giống như đang chờ cô phản

“Khốn khiếp, chỉ biết khiến người khác

bực bội.”

lấy điện thoại trên tủ đầu giường, soạn một

Hạ Nhược Vũ nhỏ giọng mắng, cầm

†in nhắn rồi gửi đi, thấy thông báo gửi thành

công, cô vứt điện thoại sang một bên.

Nằm xuống ngủ tiếp, chuyện nên làm cô

cũng đã làm rồi, coi như hết tình hết nghĩa,

Hàn Công Danh có tiếp tục giả điên cũng

không liên quan đến cô.Thời gian trôi qua một chút, không lâu sau, Mạc Du Hải nghe được tiếng hít thở của

người bên cạnh vang lên, chán nản, nhắm

mắt ngủ tiếp.

Sáng sớm, Hạ Nhược Vũ lê cơ thể chưa

tỉnh ngủ đi xuống lầu, dì Hoa đã chuẩn bị

xong bữa sáng.

Có một bóng dáng mà cô ghét đang ngồi

trong phòng ăn.

Người đàn ông chết tiệt này sao lại dậy

sớm như vậy chứ?

“Chào buổi sáng, dì Hoa.” Cô lên tiếng

chào hỏi, sau đó kéo ghế ra ngồi xuống,

không thèm để mắt đến người đang ngồi đối

diện.

Mạc Du Hải cũng không thèm để ý, ung

dung lật báo xem.

“Cô Hạ, chào buổi sáng.” Dì Hoa cười híp

mắt trả lời, núc một chén cháo để trước mặt cô.

Mạc Du Hải thấy cô đang ăn, mở miệng

nói: “Hôm nay trời mưa, tôi đưa cô đi làm.”

Hạ Nhược Vũ cố nuốt cái bánh quẩy

trong miệng xuống, hỏi: “Sao hôm nay lại tốt

bụng như vậy? Anh có âm mưu gì?”

Cô không tin Mạc Du Hải tốt bụng đưa

cô đi làm như vậy, thật sự bất thường.

“Buổi tối đi dự tiệc cùng tôi.’Mạc Du Hải

để tờ báo xuống, ngước lên nhìn cô.

Biết ngay mà, trên đời này làm gì có bữa

ăn nào là miễn phí: “Tôi không thể từ chối

sao?”

“Không.” Anh mắt anh lạnh nhạt.

Không cho Hạ Nhược Vũ có cơ hội phản

bác, anh tiếp tục nói: “Đừng quên thỏa hiệp

của chúng ta.”

..” Hạ Nhược Vũ cằm nửa cái bánh quẩy

lên gặm, nhìn chăm chằm vào dáng vẻ đẹp

trai của anh ta và nhai ngấu nghiến, giống

như trong miệng không phải là bánh mà là

thịt của người đàn ông trước mặt.

Nghĩ như vậy khiến tâm trạng của cô tốt

hơn.

Người đàn ông đó lại nói ra một câu

không thể giải thích: “Kỹ thuật miệng không

†ệ, đừng lãng phí.”

Hạ Nhược Vũ còn đang bối rối, sau đó

chú ý đến nửa cái bánh trên tay mình lập tức

hiểu ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên,

chết tiệt, đồ lưu manh

Sáng sớm nói phải lái xe đi, may mà dì

Hoa nghe không hiểu, nếu không thì nét mặt

của dì ấy chắc rất khó coi.

‘Cạch một tiếng, cô để đũa với bánh

quẩy xuống bàn: “Không ăn nữa, thấy một vài

người là hết muốn ăn.”

“Dì Hoa, ngày mai không cần chuẩn bị

bữa sáng cho cô ấy nữa.” Mạc Du Hải nhẹ

nhàng nói.

Vẻ mặt của di Hoa hơi bối rối: “Chuyện

này…

“Không ăn thì không ăn.” Hạ Nhược Vũ

tức giận muốn đập bàn, không phải chỉ là

bữa sáng thôi sao, có tiền thì ăn cái gì mà

không được, không cần nhìn sắc mặt anh ta.

“Không phải nói muốn đưa tôi đi làm

sao, tôi trễ rồi, nhanh lên đi.” Không muốn

thấy sự chậm chạp của anh, cô thở phì phò

nói.

Mạc Du Hải vẫn không để ý đến cô, vẫn

chậm rãi ăn: “Nếu không đợi được thì cô có

thể đi trước.”

Cô nhìn ra ngoài thấy trời đang mưa, còn

kèm theo tiếng sấm, bầu trời mây đen dữ dội,

giống như có thể sập bất cứ lúc nào.

Dù sao thì người ta cũng không quan

†âm lắm, cô không lái xe về, cũng không

muốn bắt taxi, đành miễn cưỡng chờ.

Chờ Mạc Du Hải ăn sáng xong là gần

tám giờ, Hạ Nhược Vũ nóng nảy: “Anh đừng

hại tôi đi trễ.”

“Yên tâm đi, tôi sẽ không đến trễ.”

“Chín giờ anh mới làm, đương nhiên là

không trễ rồi.” Làm bác sĩ tốt thật, không cần

đến bệnh viện quá sớm.

Còn năm phút nữa là cô đến trễ, nhanh

chóng mở cửa xe chạy vào công ty, nhưng cô

có làm sao thì cửa xe cũng không nhúc

nhích.

Cô tức giận quay đầu lại: “Mạc Du Hải,

anh có ý gì?”

“Sáu giờ tối nay tôi tới đón cô.” Ánh mắt

sâu xa của anh nhìn về phía cô.

“Biết rồi, nhanh mở cửa xe đi.” Nếu còn

nói nữa là cô sẽ trễ.

Mạc Du Hải duỗi tay, lấy ra một cái ô, đặt

lên đùi cô: “Cầm.”

Sau đó cửa xe được mở ra.

Hạ Nhược Vũ nhìn chằm chằm cái ô

trong tay, sau đó cô giả bộ như không có gì

xảy ra, mở cửa ra che ô đi vào công ty.

Cô lén xoay người lại nhìn thì Mạc Du Hải

đã chạy xe đi mất.

Hạ Nhược Vũ vào công ty sớm đúng một

phút, An Nguyên đã chờ cô ở cửa.

“Quản lý, tổng giám đốc Hạ đang chờ chị

ở phòng làm việc.”

“Tôi biết rồi.” Chờ mình?

Hạ Nhược Vũ để đồ xuống, đi vào phòng

làm việc của ba mình.

“Ba, tìm con có chuyện gì?”

“Ba biết hết rồi.” Sắc mặt của Hạ Minh

‘Này Bác Sĩ Hư Hồng, Em Yêu Anh!

Viễn chưa từng nghiêm túc như vậy.

Cô nghe ba mình nói xong, trong lòng hơi

chùng xuống, giả bộ không hiểu: “Ba nói cái gì…

Giọng nói của Hạ Minh Viễn bất ngờ cao

lên, nghiêm nghị nhìn chằm chằm cô:

“Nhược Vũ, con không cần giả bộ, ba vừa

thấy con ở trong xe của Mạc Du Hải bước

xuống.”

“Con hãy thành thật đi, hôm qua con

không về nhà có phải là ở cùng cậu ta không.”

“Ba, ba nói nhảm gì vậy, đương nhiên con

ở căn hộ của mình rồi.” Hạ Nhược Vũ có chút

chột dạ, xoay người lười biếng ngồi trên

salon.

“Được, con không ở chung với cậu ta, vậy

con giải thích chuyện vừa rồi đi.”

Hạ Minh Viễn rất hiểu rõ con gái mình,

không đợi cô mở miệng đã ngăn lại: “Nhược

Vũ, tốt nhất con không nên nói dối ba, nếu

con nói dối, sớm muộn gì ba cũng biết, đến

lúc đó cũng không vui vẻ nói chuyện với con

như bây giờ đâu.”

“Chuyện đó, là Mạc Du Hải muốn theo

đuổi con, con cũng không còn cách nào

khác, dù sao họ cũng là khách hàng lớn của

chúng ta, con không thể mích lòng anh ta.”

Vốn dĩ cô đang chột dạ, nhưng càng nói

càng thấy có lý.

Hạ Minh Viễn nghe được những lời nói

của cô, đôi lông mày thả lỏng một chút,

dường như tin ba phần, nhưng giọng điệu

vẫn không lơ là: “Con làm gì mà mích lòng

cậu ta?”

“Con cũng không biết tại sao anh ta lại

thích con, ai bảo con gái của ba xinh đẹp như

vậy.” Hạ Nhược Vũ không hề đuối lý, vẫn

không quên khoe khoang bản thân.

“Chuyện này không quan trọng.” Hạ Minh

Viễn dừng lại một chút, đột nhiên hỏi: “Không

phải con đang qua lại với Hàn Công Danh

sao, sao bây giờ lại ở cùng Mạc Du Hải?”

Biểu cảm của Hạ Nhược Vũ vẫn không

thay đổi, đàng hoàng nói: “Bọn con chia tay

rồi”

“Nếu là người khác thì tốt, sao cứ phải là

Mạc Du Hải?” Hạ Minh Viễn buồn rầu nói.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *