Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 30 – Đánh vỡ đầu anh

“Ha ha, cô em nói gì vậy, không phải vừa

rồi anh vẫn luôn uống rượu cùng em đó sao.

Em gái à, uống say rồi thì nên thành thật với

bản thân mình chút đi.’ Miếng bánh ngon đã

dâng đến tận miệng thì làm sao có thể để

người khác cướp mất được chứ. Thế nên

người đàn ông kia dùng sức túm chặt cô.

Tất cả mọi người đều đến đây với mục

đích tìm kiếm chút niềm vui, huống chỉ ở

quán bar thì chuyện như thế này ngày nào

cũng xảy ra vài lần. Những người ở đây đều

cảm thấy dửng dưng, không có ai có ý định

ra tay giúp đỡ cả. Còn có cả vài người hóng

chuyện còn liên tục huýt sáo nữa.

“Em gái à, gọi một tiếng anh đẹp trai đi,

anh đây sẽ giúp em.”

“Em gái à, em ngủ với anh đây một đêm

thì anh sẽ giúp em. Ha hai”

Cách đó không xa vẫn còn rất nhiều

người đang ngồi xem chuyện hay.

“Du Hải, cậu xem kìa, ở trong quầy bar cố

một cô gái đang bị mấy tên côn đồ quấy rối.

Theo cậu thì tôi có nên đi làm anh hùng cứu

mỹ nhân không? Biết đâu người ta cảm động

quá sẽ lấy thân báo đáp cho tôi thì sao?

Mạc Du Hải trước nay chẳng bao giờ

quan tâm mấy chuyện vặt vãnh này. Nhưng

hôm nay không biết mà xui quỷ khiến thế

nào mà anh lại nhìn về phía quầy bar. Khi anh

nhìn thấy rõ gương mặt cô gái kia thì gương

mặt anh lập tức đen như đít nồi.

Người phụ nữ đáng chết này, dám chạy

đến đây uống rượu một mình, lại còn uống

say đến mức như thế này nữa.

Nhưng nghĩ lại thì cô đến đây uống rượu

cũng là bởi vì một người đàn ông khác, bước

chân đã nâng lên lại từ từ thu về. Anh không

mặn không nhạt nói: “Loại phụ nữ này cậu

cũng không dám đụng vào đâu.”

“Sao cơ, có chuyện gì à?” Kiều Duy Nam

không thấy có gì khác thường cả. Cô gái kia

dáng người rất đẹp, mặt mũi cũng rất xinh

xắn, đúng là kiểu anh ta thích.

Mạc Du Hải hừ mạnh một cái: “Những cô

gái hẳn hoi tử tế sao có thể đến những nơi

như thế này một mình được?”

“Du Hải, cậu đang sống ở thời phong kiến

hả?” Khóe miệng Kiều Duy Nam hơi run lên.

Một người sống ở thời hiện đại mà vẫn còn

cái tư tưởng như thế này sao?

Anh cũng không thèm để ý đến người

bạn kia, bưng ly rượu trên bàn lên uống một ngụm.

Kiều Duy Nam nhìn anh bằng một ánh

mắt vô cùng hiếu kì. Chẳng phải vừa rồi mới

nói là không muốn đến đây, nói là sẽ không

uống rượu sao, tự nhiên tính nết lại thay đổi rồi?

Nhưng có điều đây không phải là việc

hấp dẫn sự chú ý của anh ta lúc này.

“Du Hải, mau nhìn xem, người đẹp kia tức

giận rồi!”

Sau đó anh ta nhìn lại bên cạnh mình,

người kia đã đi về phía chỗ quầy bar từ lúc

nào rồi.

Người đàn ông kia bị cô đổ rượu lên

người, anh ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.

Trong tay cô vẫn còn đang cầm cái cốc. Cô

lạnh lùng nói: “Nếu không mau bỏ tay ra, có

tin bà đây đánh vỡ đầu không?”

Mọi người xung quanh không ngờ rằng

cô lại hung dữ như vậy. Sự giận dữ trên mặt

người đàn ông lộ ra rõ ràng, cánh tay anh ta

giơ lên định đánh vào khuôn mặt cô. Cơ thể

Hạ Nhược Vũ cũng muốn né tránh cái tát

này, nhưng vì khi nãy uống rượu làm cho lúc

này đầu óc cô rất mơ hồ nên cô chỉ có thể

trừng lớn mắt nhìn bàn tay kia càng ngày

càng gần mặt mình.

Cô nhắm mắt lại theo bản năng, nhưng

đã qua một lúc lâu vẫn không thấy cảm thấy

cảm giác đau đớn xuất hiện trên mặt. Cô hơi

hé mắt nhìn, không biết từ khi nào bên cạnh

cô đã xuất hiện một bóng người rất cao lớn,

anh ta đang giữ chặt cổ tay của người đàn

ông kia.

Vì khoảng cách rất gần nên cô có thể

nghe thấy âm thanh xương cốt của người

đàn ông kia phát ra âm thanh “rắc rắc”.

Chắc chắn người đàn ông kia dùng một

lực rất mạnh!

“Á, đau quá! Đau quá. Bỏ tay ra! Mau lên!”

Người đàn ông có đôi mắt ếch bắt đầu muốn

thoát ra khỏi sự kìm chế của đối phương.

Nhưng dù anh ta cố gắng như thế nào đi

chăng nữa thì cánh tay kia vẫn vững chắc ghì

chặt lấy cổ tay anh ta.

Cánh tay còn lại của anh ta theo bản

năng đánh vào mặt người đàn ông kia.

Mạc Du Hải nhìn anh ta bằng một ánh

mắt khinh thường, anh hơi nghiêng đầu tránh

khỏi đòn công kích yếu ớt này. Anh đang

chuẩn bị đánh lại thì có một người đã ra tay

trước anh.

“Loảng xoảng!” Tiếng vỡ của thủy tinh

vang lên. Mọi người ai nấy đều mở to mắt

nhìn người đàn ông đang ôm đầu. Anh ta

không ngừng kêu rên, máu loãng chảy tòng

tòng xuống theo khe ngón tay.

“Đầu của tôi! AI Đầu của tôi đau quá! Đau

chết mất!”

Hạ Nhược Vũ vẫn còn giữ nguyên dáng

vẻ vừa mới đánh người xong. Hơi thở của cô

không ổn định, dáng vẻ say khướt: “Mẹ nó,

không phải đã nói với anh rồi sao? Tôi đã

bảo nếu anh còn động vào tôi tôi sẽ đánh vỡ

đầu anh rồi mà, anh còn không nghe.”

Những người khác nghe xong câu nói

giang hồ của cô thiếu chút nữa ngã ngửa.

Người đàn ông kia đã ngồi bệt trên sàn

không thể đứng dậy nổi nữa. Mạc Du Hải

không ngờ rằng Hạ Nhược Vũ sẽ hành động

quyết liệt như vậy. Khóe miệng anh hơi nhếch

lên.

“Du Hải, cậu, cậu quen người đẹp này à?”

Kiều Duy Nam chen vào vòng người

đang đứng xem. Dù anh ta chỉ kịp nhìn đoạn

kết thôi nhưng nó cũng đủ để anh há hốc

mồm.

Chẳng phải trước nay Du Hải không hay

nhúng tay vào chuyện của người khác sao?

Mạc Du Hải vẫn không nói gì. Anh thản

nhiên nhìn thoáng qua người đàn ông nằm

sõng soài trên mặt đất rồi nói: “Đưa người

này đi bệnh viện đi, tiền thuốc và phí điều trị

cứ tính cho tôi.”

Anh nói xong rồi ôm Hạ Nhược Vũ đang

nằm gục trên bàn đi ra ngoài.

Kiều Duy Nam sửng sốt ba giây mới định

hình lại. Bạn tốt để cho anh ta phải thu thập

cái tàn cục này? Sao số anh lại khổ thế

không biết!

Không còn cách nào nữa, anh ta đành

rút điện thoại ra gọi 120.

“Alo, xe cứu thương phải không ạ? Số 20

đường Đông Quan có một người bị…”

Anh quay sang nhìn thoáng qua người

đàn ông đang không ngừng kêu rên rồi bình

tĩnh nói: “À, người đó bị đánh vỡ đầu.”

Mạc Du Hải đưa Hạ Nhược Vũ ra khỏi

quán bar.

Cơn gió lạnh thổi qua làm Hạ Nhược Vũ

tỉnh táo hơn rất nhiều. Bỗng nhiên, cánh tay

bên hông cô buông lỏng ra làm cô suýt chút

nữa ngã nhào ra đất. Cô không nhìn được

tức giận quát anh: “Mạc Du Hải, anh muốn

mưu sát tôi hả?”

“Chứ không phải do cô uống say hả?”

Mạc Du Hải chế nhạo.

Gương mặt Hạ Nhược Vũ bỗng đỏ lên.

Cô không hề say chút nào. Cô vẫn biết là ai

đã cứu mình. Có điều nghĩ lại thì cảm thấy

rất xấu hổ, cho nên cô giả vờ như không nhớ

gì. Không ngờ người đàn ông này còn âm

thầm châm biếm cô.

“Đầu tôi choáng váng quá, tôi phải về

nhà ngủ đây!”

Mạc Du Hải nhìn thấy cô lảo đảo đi về

phía trước. Anh cũng không có hành động gì,

giọng điệu có chút lạnh lùng: “Có muốn tôi

gọi điện cho ba của cô không?”

Giây tiếp theo, cô gái đang say khướt kia

nổi giận đùng đùng, xoay người đi về phía

anh. Cô trừng mắt nhìn anh: “Mạc Du Hải,

anh muốn gì?”

“Cô đối xử với ân nhân cứu mạng của

mình như vậy à?” Mạc Du Hải nhíu mày.

Cô cố chấp trừng mắt nhìn anh, hai

người giống như đang chơi trò ai chớp mắt

trước người đó thua vậy: “Đúng thế, là anh đã

cứu tôi. Tôi rất cảm kích anh, thế đã được

chưa?”

“Vậy cô lấy thân báo đáp đi.”

Hạ Nhược Vũ cứ nghĩ rằng mình nghe

nhầm rồi, còn cố ý đưa ngón tay lên ngoáy

ngoáy lỗ tai, hỏi lại một lần nữa: “Anh vừa

mới nói cái gì cơ?”

“Cô không nghe nhầm đâu.” Mạc Du Hải

bày ra cái vẻ mặt đây chính là ý của tôi đấy,

tôi không có nói sai gì đâu.

“Hả!” Hạ Nhược Vũ hít thật sâu một hơi.

Cô ngẩng đầu lên. Trán cô nổi cả gân xanh

lên, không ngừng giật giật: ‘Không thể nào!”

Mạc Du Hải nhìn cô một cái, cũng không

nói năng gì, cứ thế xoay người rời đi.

Cô cứ thế ngơ ngác nhìn Mạc Du Hải đi

mỗi lúc một xa hơn. Sau đó cô mới tỉnh táo

lại, đứng yên tại chỗ hét lớn lên: “Anh đi đâu

vậy? Đêm tối muộn như vậy mà anh còn bỏ

mặc một cô gái yếu đuối như này ở trên

đường lớn à? Lương tâm anh không thấy cắn

rứt sao?”

Khóe mắt Mạc Du Hải hơi giật. Nếu vừa

nãy cô không hung hăng cầm cái cốc đập

vào đầu người đàn ông kia thì có lẽ bây giờ

anh cũng có chút tin tưởng cô rồi đấy. Bây

giờ anh lại cảm thấy có chút thông cảm cho

người đàn ông xui xẻo kia.

“Về nhà.”

Hạ Nhược Vũ nhìn theo bóng dáng đang

càng ngày càng xa kia, cô vội vàng nói: “Mạc

Du Hải, anh từ từ đã, tiện đường thì đưa tôi

về nhà đi.”

Để được an toàn thì cô vẫn mặt dày trèo

lên xe Mạc Du Hải về nhà.

Hạ Nhược Vũ ngồi trong xe nhưng cô

cảm giác như mình đang ngồi ở trên mây

vậy, toàn thân đều lâng lâng bay bổng. Uống

mười mấy cốc rượu cuối cùng cũng có chút

tác dụng rồi. Cả đầu cô nóng bừng lên. Cô

nhìn bảng điều khiển của xe cũng không nhìn

rõ, tất cả đều mờ mịt.

Cơ thể cô rất nóng, dạ dày cũng cảm

thấy rất khó chịu. Cô muốn nôn quá, phải

làm sao bây giờ?

“Qe!” Hạ Nhược Vũ không nhịn được, nôn

khan một tiếng.

Mạc Du Hải ở phía trước nghe thấy âm

thanh này, anh không nói câu nào, chỉ thấy

anh đạp chân ga càng nhanh hơn.

Khi chiếc xe dừng lại, Hạ Nhược Vũ vội

vàng chạy ra nôn thốc nôn tháo. Cô cảm

thấy dễ chịu hơn rất nhiều, nhưng trong lòng

cũng nghĩ tên khốn kiếp Mạc Du Hải kia biết

cô đang rất khó chịu còn lái xe nhanh như

vậy. Chắc chắn là anh ta cố ý.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *