Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 21 – Kẻ tinh quái đến rồi

Ngày hôm sau, Hạ Nhược Vũ mới thật sự

dọn hết đồ đạc của mình tới.

“Tất cả chỗ này đều là đồ của cô sao?”

Mạc Du Hải khoanh tay trước ngực, liếc

nhìn chiếc vali bên cạnh Hạ Nhược Vũ.

Hạ Nhược Vũ ôm khư khư đống đồ, rồi

khệnh khạng kéo đống đồ đơn giản của mình

vào trong, hùng hồn nói: “Đúng vậy, đây đầu

là đồ của tôi đấy, không được sao?”

“Cô muốn sao cũng được.” Nói xong

Mạc Du Hải xoay người lên tầng sắp xếp.

Cô giơ tay ngăn anh lại: “Chờ đã, đây là

thái độ của anh đối với vợ chưa cưới của

mình đấy à!”

“Không được sao.” Đôi mắt sâu thẳm

của Mạc Du Hải nhìn thẳng vào cô, hờ hững

nói.

Hạ Nhược Vũ nhìn đống hành lý đơn giản

của mình bĩu môi nói: “Anh không định giúp

tôi mang hành lý lên phòng sao?”

Muốn cô ở lại nơi này, thì phải chịu đựng

được cái tính tỉnh quái của cô đã.

Mạc Du Hải có ý thức rất cao đối với nhà

của mình, vì vậy trong căn biệt thự không có

ai khác ngoài quản gia ra, nhưng hiện tại

trong nhà chỉ có hai người bọn họ, không

còn cách nào khác, anh đành vươn cánh tay

dài của mình ung dung cầm hành lý của cô

rồi mang lên tầng.

“Mạc Du Hải, mặc dù tôi đã chuyển đến

đây rồi, nhưng xét về lý do kết hôn của chúng

ta, tôi nghĩ chúng ta cần phải có ba điều kiện.”

Hạ Nhược Vũ đi phía sau anh cười thầm.

“Nói.” Anh trả lời ngắn gọn.

“Được rồi, thẳng thắn lắm, tôi cũng

không vòng vo nữa, anh muốn trong nhà

được yên ổn, bề ngoài lúc nào cũng tỏ ra

hạnh phúc tôi không quan tâm chuyện đó,

nhưng mà đừng để ta nhìn thấy cũng như

đừng bao giờ để người phụ nữ của anh có

bất kỳ lên hệ gì với tôi.”

Nếu như bị coi là kẻ thứ ba phá hoại tình

cảm của người khác, thì cô biết giấu mặt đi

đâu đây, nghĩ đến người có khẩu vị nặng như

Mạc Du Hải, cô nhất định phải vạch rõ ranh

giới mới được.

Mạc Du Hải nói một câu, không biết là

anh đang châm chọc hay khen ngợi cô:

“Không ngờ bà Mạc lại rộng lượng như vậy

“Đương nhiên, tôi đã rộng lượng như vậy

rồi thì anh cũng nên biết điều nhường tôi một

chút đi” Chẳng hạn như việc cô sẽ không

phải thực hiện nghĩa vụ vợ chồng với anh?

Đây là chuyện cô nghĩ cả đêm vẫn không

thể chấp nhận được, hai người họ không hề

có tình cảm, vậy thì sao phải làm chuyện mà

những chỉ người yêu nhau mới làm chứ.

“Nói rõ hơn xem nào.” Mạc Du Hải rất

nhạy bén, anh chưa thể đồng ý với cô ngay

được.

Hạ Nhược Vũ không hài lòng nói: “Tôi

không muốn sống chung với anh.”

Thân hình cao lớn đi phía trước đột nhiên

dừng lại, cô suýt nữa thì vì quán tính mà đâm

vào anh, cô ôm mũi kinh ngạc nói: “Mạc Du

Hải, anh sao vậy, đứng lại cũng không nói

trước một câu.”

Suýt chút nữa thì cô không giữ được mũi

của mình rồi.

Dường như Mạc Du Hải không biết bản

thân đã làm gì, anh chậm rãi xoay người lại,

đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào.

khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô, ánh

mắt nhìn Hạ Nhược Vũ một cách đáng sợ,

sau đó từ từ nói ra hai chữ: “Đừng hòng!”

Hạ Nhược Vũ sững sờ một giây, sau đó

mới phản ứng lại, trong lòng tức giận nói:

“Dựa vào cái gì chứ?”

Đột nhiên, Mạc Du Hải tiến lại gần thu

hẹp khoảng cách giữa hai người lại, đến mức

đối phương có thể cảm nhận được hơi thở

của nhau, sau đó thản nhiên nói: “Dựa vào

việc tôi chính là chồng hợp pháp của cô.”

Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông

tiến lại gần, nhịp tim của người phụ nữ bắt

đầu tăng nhanh, cô nhẹ nhàng lùi về phía sau

một chút rồi giả vờ như không có gì nói: “Ở

chung một phòng cũng được, nhưng mà khi

chưa có sự cho phép của tôi thì anh không

được động vào tôi đâu đấy.”

“Yên tâm đi, tôi không đói khát như

người nào đó đâu. Không phải cái gì cũng

nghĩ là giá đỗ và đậu nành mà tùy tiện ăn

vào.” Anh dùng những câu cô đã nói hôm

qua để trả lời cô, nhân tiện đâm thêm một

nhát nữa.

Suýt chút nữa thì Hạ Nhược Vũ đã nổi

điên lên, cô đâu phải giá đỗ đậu nành, chỗ

nào cần lồi thì cũng lồi mà, chỗ nào cần

cong thì cũng cong đấy chứ!

Nhưng vì sự an toàn sau này, cô ấy vẫn

khó chịu nói: “Anh nhớ kỹ lời mình đã nói

đấy.

Mạc Du Hải nhún vai, xoay người tiếp tục

đi lên tầng, trong mắt Hạ Nhược Vũ anh là

một người xấu xa đen tối, anh không chạm

vào cô không có nghĩa là không được dùng

những phương pháp khác.

Anh cất hành lý vào phòng, nhìn thời gian

rồi nói: “Bây giờ tôi phải đến bệnh viện rồi. Cô

có thể đi làm quen dần với căn biệt thự. Nếu

có việc gì thì gọi cho tôi.”

“Không cần, anh đi đi” Làm bác sĩ đúng

là tốt, bây giờ đã gần ba giờ chiều rồi mới

phải đến bệnh viện làm việc, trong lòng Hạ

Nhược Vũ nảy ra những suy nghĩ độc ác, loại

bác sĩ lang băm này nên bị đuổi sớm đi thì

hơn, bớt mang lại tại hoa cho bệnh nhân.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *