Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 19 – Người không biết xấu hổ nhất trên đời

Vừa nói, cô vừa để Mạc Du Hải tiến vào.

Mạc Du Hải đi theo phía sau cô, vẻ mặt

vô cùng khó chịu: “Loại người như cô, nếu

như thực sự gặp phải bọn bắt cóc, thì thật

không biết ai mới là người gặp xui xẻo nữa!”

Hạ Nhược Vũ: “…”

Sao người đàn ông này lại độc mồm độc

miệng như vậy nhỉ?

Cô là người gặp chuyện không may, Hạ

Nhược Vũ cảm thấy bản thân cô cũng không

cần phải so đo với anh làm gì, tiến vào phòng

khách, cô xoay người rót cho anh một ly

nước.

Mạc Du Hải nhìn một lượt khắp phòng

khách, sau đó ngồi lên ghế sofa, ánh mắt

anh như trước vẫn lạnh lùng mà nhìn Hạ

Nhược Vũ đang rót nước cho mình.

Sau khi rót nước xong, hai người ngồi đối

diện nhau, nhưng lại không hề có ý định mở

miệng nói chuyện.

“Cạch!” Một chiếc chìa khóa xe và tấm

thẻ ngân hàng được đặt lên bàn.

Hạ Nhược Vũ sững sờ nhìn anh: “Anh có ý gì”

“Xe cho cô dùng, còn tiền trong thẻ là phí

trả cho cô vì đã làm con dâu nhà họ Mạc.”

Anh nói xong nhẹ nhàng cầm ly nước lên uống.

Hạ Nhược Vũ ngẩn người nhìn chiếc chìa

khóa xe và tấm thẻ trên bàn.

Sau đó, cô nghe anh nói tiếp: ” Bởi vì

trước mắt, nhà họ Mạc vẫn còn chưa biết

việc tôi và cô kết hôn với nhau, vậy nên lễ

cưới có thể sẽ bị hoãn lại…”

Anh còn chưa nói xong, Hạ Nhược Vũ đã

nói: “Không cần.”

Thấy anh nhíu mày, cô mở miệng giải

thích: “Ý của tôi là, nếu như có thể, tốt nhất là

chúng ta không cần phải tổ chức lễ cưới đâu,

nếu sau này anh có ý nghĩ khác, vậy thì tôi có

thể ly hôn với anh.”

Anh kết hôn với cô, tuy cô không rõ mục

đích của việc kết hôn này là gì, nhưng chắc

chắn không phải là vì anh yêu cô, vì vậy, Hạ

Nhược Vũ thật sự có chút mong chờ đối với

việc sau này hai người có thể sẽ ly hôn.

Cô vừa dứt lời, vẻ mặt của Mạc Du Hải

dần trở nên u ám, cô nói vậy là có ý gì?

“Vừa mới kết hôn mà cô đã nghĩ đến việc

ly hôn rồi à?” Lúc anh nói những lời này, vẻ

mặt trông vô cùng lạnh nhạt, nhìn không ra

cảm xúc gì cả, nhưng Hạ Nhược Vũ lại có thể

nhận ra, dường như nhiệt độ trong phòng

này đang dần hạ xuống.

Cô muốn giải thích, nhưng ngay tại

khoảnh khắc ấy lại không tìm ra bất kỳ một lý

do nào, vậy nên đơn giản, nhẹ nhàng mà nói:

“Đây chẳng phải là tôi vì anh mà suy nghĩ hay

sao? Lỡ như có một ngày nào đó anh gặp

được người mà anh yêu thật lòng thì…”

Câu tiếp theo, cô không nói, nhưng ý mà

cô muốn diễn đạt thì đã quá rõ ràng rồi, tối

hôm qua, cô nhìn thấy anh nhận một cuộc

điện thoại, hình như vẻ mặt của anh lúc ấy vô

cùng dịu dàng, ngoại trừ khả năng anh bị

một phú bà nào đó bao dưỡng thì người phụ

nữ có tên là Lục Khánh Huyền ấy, chắc có lẽ

là người mà anh thích.

Mạc Du Hải liếc nhìn cô, trong lòng vô

cùng buồn phiền, ánh mắt dừng lại trên

người cô, mang theo ý cảnh cáo, nói: “Hạ

Nhược Vũ, quân nhân đã kết hôn rồi thì

không thể ly hôn.”

Vậy mà cô quên mất, anh là quân nhân.

Cô khẽ thở dài, gật đầu, không muốn

cùng anh nói thêm gì nữa, trực tiếp hỏi: ‘Đã

trễ thế này rồi, anh còn đến đây làm gì vậy?”

“Cô nghĩ tôi đến đây làm gì?” Tâm tình

của anh không tốt, lời nói ra vô cùng khó

nghe.

Hạ Nhược Vũ không nói gì nhìn anh: “Bác

sĩ Mạc, tôi cũng không phải con giun trong

bụng anh, anh có thể nói thẳng ra không,

không cần phải đâm thọt tôi như vậy đâu.”

Đang ngủ lại bị đánh thức, cô có thể

kiềm chế cơn giận của mình, như vậy đã là

vô cùng khó rồi.

Mạc Du Hải nâng khóe môi: “Đâm thọt

cô à?” Anh cười, bốn cợt nhìn cô, nói: “Vậy cô

có muốn thử xem thế nào mới thực sự được

gọi là đâm thọt không?”

Hạ Nhược Vũ: “…”

Thật đúng là người không biết xấu hổ

nhất trên đời mà.

Cô hoàn toàn chịu thua rồi.

Không muốn nhiều lời với anh hơn nữa,

cô đi thẳng đến phòng ngủ, nhưng Mạc Du

Hải lại đi trước cô một bước, chắn phía trước

cô, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng: “Chuyển

về biệt thự sống đi.”

Hạ Nhược Vũ nâng mắt lên nhìn anh, yếu

ớt đưa ngón tay lên chỉ chiếc đồng hồ treo

trên tường, nói: ‘Bác sĩ Mạc, anh có biết xem

đồng hồ không?”

Anh không nói một lời nào, ánh mắt lướt

qua thời gian trên chiếc đồng hồ, đã là mười

hai giờ đêm rồi.

Thấy anh nheo mắt lại, Hạ Nhược Vũ

ngáp dài, giọng buồn buồn nói: “Giờ đã là

rạng sáng rồi, bác sĩ Mạc mời anh về cho,

ngày mai tôi sẽ chuyển qua đó.”

Nói xong, cô lướt qua anh, trực tiếp tiến

vào phòng ngủ.

Mạc Du Hải đi theo cô vào phòng ngủ,

Hạ Nhược Vũ cũng không nói gì: “Anh còn có

chuyện gì sao?”

“Quá trễ rồi, tôi ngủ lại đây một đêm vậy.”

Hạ Nhược Vũ: “…”

so Im 7n0

“Ở phòng khách có ghế sofa, anh có thể

ra đấy mà ngủ.” Cô thật sự không thích ngủ

chung giường với một người đàn ông xa lạ.

Anh lạnh nhạt nói: “Tôi là chồng cô.”

Điên thật!

“Chúng ta không giống như những cặp

vợ chồng bình thường khác.” Hạ Nhược Vũ

tiến đến bên người anh, muốn kéo anh từ

trên giường đứng dậy.

Tuy nhiên, sức lực nam nữ khác biệt, cô

không kéo anh đứng dậy được, ngược lại lại

bị anh đè dưới thân.

“Anh…”

Cô còn chưa dứt lời, anh đã u ám nói:

“Bệnh bại liệt? Phải không?”

Hạ Nhược Vũ sững lại một chút, bỗng

nhớ lại cảnh ở chỗ hai người đăng ký kết hôn,

cô có nói chuyện với một cô gái, làm sao anh

lại biết được?

Thấy anh mặt mày bình tĩnh nhìn mình,

Hạ Nhược Vũ nghĩ tới, lúc cô tỉnh lại ở đó, vẻ

mặt của anh vô cùng khó chịu, còn trực tiếp

bỏ cô lại đó mà đi.

Vì vậy, anh bỗng nhiên tức giận, là bởi vì cô lén nguyền rủa anh?

Thật xấu hổ mà.

Đôi mắt Hạ Nhược Vũ đảo quanh, ấp a

ấp úng nói: “Anh nói gì vậy, tôi không biết gì hết.”

Giả vờ không biết?

Mạc Du Hải lạnh lùng cười, cúi đầu, trực

tiếp chặn miệng cô lại, theo đó mà hôn cô

một cách mãnh liệt.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *