Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 18 – Như vậy là kết hôn rồi sao?

Chiếc xe dừng ở bên ngoài cục Dân

Chính, đi được một lúc, Mạc Du Hải mới quay

đầu nhìn Hạ Nhược Vũ hỏi:

“Muốn ăn gì?”

“Ăn thịt người!” Cô khó chịu, nghiêm túc

trả lời.

Nhìn vào điệu bộ lúc này của cô, Mạc Du

Hải bật cười, tự đưa ra quyết định, anh dẫn

cô tới một nhà hàng ở gần đó để ăn trưa.

Trong suốt bữa ăn, cả hai người đều không ai

nói với ai câu nào, chỉ im lặng dùng bữa.

Khi cả hai quay trở lại cục Dân Chính, có

người ngồi ở hàng ghế chờ lên tiếng chào hỏi

với Hạ Nhược Vũ, chính là người phụ nữ đã

nói chuyện với cô lúc sáng nay. Hạ Nhược Vũ

lịch sự đáp lại vài câu, sau đó cùng Mạc Du

Hải tìm chỗ ngồi xuống. Hai giờ mới là giờ

làm việc buổi chiều, Hạ Nhược Vũ có chút

buồn ngủ, cô dựa mình lên người Mạc Du

Hải, cứ thế ngủ thiếp đi.

Khi Mạc Du Hải đánh thức cô dậy, đại

sảnh đã không còn nhiều người nữa rồi. Cô

mơ màng, đưa hai tay lên dụi mắt, giọng điệu

ngái ngủ hỏi anh:

“Hai giờ rồi sao?”

Mạc Du Hải đặt vào trong tay cô thứ gì

đó, rồi mở miệng buông ra ba chữ: “Mau đi

thôi!”

Hạ Nhược Vũ sờ sững vài giây, tại sao

anh đột nhiên nổi giận như vậy? Cúi đầu nhìn

vào thứ vừa được anh đặt vào lòng, là một

cuốn sổ nhỏ màu đỏ, dòng chữ “Giấy chứng

nhận kết hôn” nổi bật được in rõ trên đó. Hạ

Nhược Vũ từ từ mở quyển sổ ra, bức ảnh

chụp chung của cô và Mạc Du Hải hiện ra

trước mắt, anh mặc áo sơ mi màu trắng, còn

cô mặc màu xanh, cũng chính là chiếc áo cô

đang mặc trên người lúc này. Cô dựa người

lên bờ vai anh, hai mắt nhắm nghiền, Hạ

Nhược Vũ nhất thời không biết nên nói gì cho

đúng, tự hỏi ảnh chụp như vậy cũng được

chấp nhận sao?

Thấy Mạc Du Hải đã đi xa, Hạ Nhược Vũ

vội vã đuổi theo anh, nhưng không chờ cô

lên xe, anh thẳng tay đóng cửa rồi đạp ga

phóng xe rời đi. Một lớp bụi đường bỗng

chốc bay lên, Hạ Nhược Vũ ngơ ngác nhìn

theo bóng chiếc xe đã khuất xa. Tại sao anh

lại nổi giận? Lẽ nào vì cô ngủ thiếp đi ư?

Không đúng, điều này cũng không thể trách

cô được, anh hoàn toàn có thể gọi cô tỉnh

dậy, có cần phải bỏ mặc cô ở lại đây như vậy

không?

Cũng may lúc đó ví tiền và điện thoại đều

ở trong tay cô, sau khi gọi xe, Hạ Nhược Vũ

quay trở về công ty Nhật Hạ, gọi điện thoại

cho mẹ hỏi thăm tình hình của ba. Trong lúc

cô vẫn đang đau đầu lo giải quyết chuyện

của công ty, tiếng chuông điện thoại đột

nhiên vang lên, là Mạc Du Hải gọi tới. Anh nói

rất ngắn gọn: “Tôi đã cử người đi xử lý tình

hình của công ty Nhật Hạ, nội trong hai ngày,

Nhật Hạ sẽ ổn định trở lại. Tối nay cô hãy tới

biệt thự và bắt đầu cuộc sống ở đây, không

cần mang theo bất cứ đồ dùng nào cả, cô

cần gì cứ trực tiếp nói với tôi, tôi sẽ cho

người đi mua giúp cô.” Dút lời, anh lập tức

ngắt điện thoại, tiếng kêu “tút…tút” từ đầu

dây bên kia truyền tới.

Hạ Nhược Vũ ngẩn ngơ nhìn vào điện

thoại, vẻ mặt khó hiểu. Công ty hiện tại đã

tạm thời vượt qua giai đoạn khó khăn nhất,

những vấn đề còn tồn đọng lúc này Hạ

Nhược Vũ cũng không thể giải quyết được,

không ở lại công ty quá lâu, cô trực tiếp gọi

xe quay trở về căn hộ của mình. Tối qua ngủ

không ngon, tuy đã chợp mắt một lúc nhưng

cô vẫn cảm thấy không đủ, Hạ Nhược Vũ

nằm trên giường, rất nhanh sau đó đã ngủ

thiếp đi. Dường như những lời nói của Mạc

Du Hải trong cuộc điện thoại ban nãy đều đã

bị cô bỏ ngoài tai cả rồi.

Khi bị tiếng chuông cửa làm thức giấc,

Hạ Nhược Vũ có chút mơ màng, nhưng sau

khi nhận ra chuông cửa của mình đang vang

lên, cô liền vội vàng xuống giường đi mở cửa.

Nhìn lên đồng hồ, đã là mười một giờ đêm,

Hạ Nhược Vũ thắc mắc không biết muộn

như vậy rồi còn có ai tới tìm cô nữa.

Vừa mở cửa, người đứng ở bên ngoài

khiến cơn ngái ngủ của Hạ Nhược Vũ trong

nháy mắt bỗng tan biến. Mạc Du Hải? Anh tới

đây làm gì? Không nghĩ gì thêm, cô vội vàng

đưa tay đóng sầm cửa lại. Thiếu chút nữa

cánh cửa đã đập vào mũi của Mạc Du Hải,

cũng may anh đã nhanh chân tránh kịp, lửa

giận trên khuôn mặt của anh lúc này không

những không bớt đi mà ngược lại còn nóng

hơn.

“Hạ Nhược Vũ!” Mạc Du Hải nghiến răng

quát lên.

Nghe thấy tiếng gào ở bên ngoài, Hạ

Nhược Vũ dần bình tĩnh trở lại, nhớ lại

chuyện xảy ra sáng nay, cả cô và Mạc Du Hải

đều đã hoàn tất thủ tục đăng ký kết hôn,

cuốn sổ đăng ký kết hôn chính là sợi dây

ràng buộc giữa hai người họ. Hơn nữa nếu

như cô nhớ không lầm, anh từng nói với cô

rằng sẽ để cô dọn tới biệt thự sống cùng anh,

có lẽ do quá buồn ngủ nên cô thật sự đã

quên mất tất cả những chuyện này.

Cánh cửa một lần nữa được mở ra, đối

diện với khuôn mặt lạnh lùng u ám của Mạc

Du Hải, khóe môi của Hạ Nhược Vũ khẽ cong

lên, cô mỉm cười lúng túng nhìn vào anh.

“Lúc nãy tôi có hơi bối rối, tưởng rằng

người lạ tới gõ cửa nên…” Không tìm ra được

một lý do thích hợp, cô bắt đầu tìm cớ biện

minh cho hành động vừa xong của mình.

“Trên ti-vi chẳng phải đã đưa tin rồi sao,

phụ nữ sống một mình nhất định không

được tùy ý mở cửa, bây giờ lưu manh biến

thái rất nhiều, tôi chỉ là muốn đề phòng

trường hợp xấu nhất xảy ra mà thôi!”

Vừa nói, cô vừa nhẹ nhàng ra hiệu, ngỏ ý

mời Mạc Du Hải vào nhà.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *