Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 146 – Tình cha con

Lục Khánh Huyền rất cảm động, vốn

những người ở vị trí giống Lục Hằng đều

không coi cấp dưới của mình ra gì, sẽ không

dễ dàng kiên nhẫn nghe cô ta nói xong.

Lục Hãng nhìn người rời đi, lập tức lấy

điện thoại trong túi ra, bấm một dãy số, lạnh

lùng nói: ‘Lão Phong, tra cho tôi một người”

“Sau một tiếng, tôi muốn toàn bộ tư liệu

của cô ta, nhớ kỹ phải tra rõ chỉ tiết.

Ngừng một lát, ông ta lại bố sung thêm

một câu: “Mang DNA của cô ta tới, cả của tôi nữa.

“Đúng, tên là Lục Khánh Huyền”

Cúp điện thoại, Lục Hằng ngồi vào im lặng

trên sô pha thật lâu, vẻ mặt âm trầm, trong

mắt lấp lóe, cuối cùng là một mảnh yên lặng.

Nếu như ông ta đoán không nhầm thì Lục

Khánh Huyền chính là con gái của mình

ký ức đã phủ bụi không muốn ai biết đến

trong lòng ông ta như bị mở ra một lỗ hổng, thi

nhao nhảy ra.

Ông ta giống như đang xem một bộ phim

chiếu ngược, đoạn hồi ức chậm rãi chiếu lại một lần.

Đó là một ký ức mà chỉ có thể đọc trong đêm khuya

Khi đó, ông ta vẫn là một tiểu đoàn trưởng

rong quán đội, có quân hàm, ông ta được

xưng là anh hùng trong miệng mọi người,

nhưng trong một lần chấp hành nhiệm vụ bị

mất mạng, trở thành chủ tịch của Cảnh Minh

như bây giờ.

Thế nhưng nào ai biết, mỗi ngày ông ta

đều phải trải qua cuộc sống liếm máu trên

lưỡi đao, lúc nào cũng chuẩn bị tốt tỉnh thần

sẽ hi sinh, lại cầm tiền lương ít ỏi không nuôi

nối vợ con, cuối cùng, ông ta cũng kiếm được

một cơ hội xoay mình chuyển mệnh đi

lên, chậm rãi tiêu hóa toàn bộ hệ thống, trở

nên trùm ma túy Đông Nam Á, tự

thành một trong những tay buôn ma túy lớn

nhất Đông Nam Á.

Vốn dĩ ông ta muốn đưa con gái và vợ đi

cùng, nhưng ông ta đã bị nổ chết, vợ con mà

cũng biến mất thì được nhiên sẽ sinh ra nghỉ

ngờ, đi tới một bước này, ông ta cũng đã được

nếm quyền lợi và mùi tiền, sao có thế bỏ đi

vinh hoa phú quý do bản thân dùng mạng để

đổi được.

Chỉ có thể nhãn tâm bỏ lại bọn họ, cắt đứt

liên hệ tình cảm.

Không ngờ quanh đi quấn lại, con gái của

ông ta lại trở về bên người, nói rõ giữa bọn họ.

có tình cha con.

Nói cho cùng, Lục Hằng chỉ không bỏ

được quyền trong tay.

Khi ông ta đang chìm đầm trong hồi ức

của mình, điện thoại lại vang lên, Lục Hãng

đột nhiên mở mắt nhẩn nút kết nối.

Đầu dây bên kia truyền tới một giọng nói

khàn khân già nua: “Hỏa Lang, người đã tra

được, Lục Khánh Huyền chính là con gái của ông:

Hỏa Lang là biệt hiệu của Lục Hằng trong

bộ đội, lão Phong và ông ta lúc trước cùng

nhau giả chết, rất nhiều chuyện trong tay ông

†a đều do lão Phong làm, lão Phong cũng

được coi như là cánh tay phải đắc lực của ông

ta: “Biết tồi, gần đây đang theo dõi nhóm hàng kia”

“Tôi hiểu rồi” Giọng điệu của Hỏa Lang

vẫn lạnh lùng không mang theo chú tình cảm nào.

Hỏa Lang, là cấp dưới, tôi căn nhắc nhở

ông một câu, đừng xử lý mọi chuyện theo cảm tính”

Lục Hãng cười, trong mắt lại toát lên vẻ.

lạnh lùng: “Ông theo tôi lâu như vậy còn không

biết tôi là hạng người gì sao?”

Nếu như muốn nhận nhau, mấy chục năm.

nay ông ta đã có rất nhiều cơ hội tìm bọn họ,

sỡ dĩ không sớm làm vậy không phải vì tin

đồn, mà là không muốn nữa.

Đầu dây bên kia không nói nữa, cúp máy.

Lục Hãng cúp điện thoại xong cũng không

gọi Lục Khánh Huyền, mà ngồi trên ghế sô.

pha suy nghĩ, có một đứa con gái có vẻ bề

ngoài và năng lực xuất chúng như vậy hình

như cũng không tệ lắm.

Vừa hay công ty của ông ta lại muốn cảm

cọc ở thành phố Đà Nẵng này, cần một đứa

con đi kết thông gia để củng cố địa vị của mình.

Ông ta đã lo lắng không hội nhập được,

không tìm được một người đáng tin cậy, không

ngờ trong bóng tối, ông trời lại đưa Lục Khánh

Huyền đến cho ông ta.

Đúng là quá tốt

Nhưng mà bây giờ chưa tới lúc.

Trước khi tan làm, Lục Khánh Huyền nhận

được thông báo của công ty mặc dù không

thể lấy lại công việc đã giao cho Hàn Công

Danh, nhưng lại cho Lục Khánh Huyền những

dự án tốt hơn, mà chức vụ cũng nhảy lên làm

trưởng phòng.

Tất cả mọi người đều không thế tin nối,

ánh mắt nhìn Lục Khánh Huyền ngoại trừ ngạc

nhiên, nghỉ ngờ, còn có ghen ghét, khinh thường.

Ai cũng biết Lục Khánh Huyền đã đi tìm

chủ tịch Hãng, chưa tan làm đã được thăng

lên làm trưởng phòng, cho dù là ai cũng sẽ

suy nghĩ nhiều.

Mặc dù trong lòng Lục Khánh Huyền cũng

rất nghỉ ngờ, nhưng trên mặt vẫn thản nhiên

tiếp nhận sắp xếp này, mặc kệ ai nghĩ gì, cô ta

được tăng giá trị là sự thật

Đột nhiên, cô ta phát hiện kế từ khi mình

bắt đầu sống trong biệt thự, vận may tới tiếp

tục, Du Hải thực sự là ngôi sao may mắn của

cô ta, chỉ cần ở bên anh thì ngày tháng tới

chắc chản sẽ thuận buồm xuôi gió, chỉ cần Hạ

Nhược Vũ không quấy rối là được.

Cô đưa mắt nhìn khuôn mặt bình tĩnh của

người đàn ông: “Hàn Công Danh, sau giờ làm

việc đến văn phòng của tôi”

Bây giờ Lục Khánh Huyền là trưởng phòng,

đương nhiên là có được một phòng làm việc riêng,

Hàn Công Danh không nói gì, gật đầu biếu

thị đã biết, anh ta ngược lại muốn xem người

phụ nữ này định bày trò gì.

Lục Khánh Huyền không nhìn những

người khác, đi theo cấp dưới mà Lục Hãng

vừa phái xuống đi tới văn phòng của mình.

Ngay khi cô ta vừa rời đi, mọi người bắt

đầu bàn tán: “Ôi, thật không ngờ Lục Khánh

Huyền này lại có bản lĩnh thế, chỉ mấy nửa

ngày đã trói được chủ tịch Hãng”

“Xuyt, đừng nói lung tung, nếu như bị

người khác nghe được, công việc của cô cũng.

mất luôn đấy”

“Tôi nói sai sao? Không phải sao? Tôi

không tin anh không nghĩ như vậy. Nếu không

có gì, sao không để Hàn Công Danh lên, ở đây

tôi nế nhất là anh ấy”

Hàn Công Danh bị chỉ đích danh, cười một

tiếng: “Chúng ta làm tốt nhiệm vụ của mình là

được, chủ tịch Hãng tự có sắp xếp của mình”

Người kia thấy Hàn Công Danh không nói

“tiếp, thì cũng hậm hực không nói nữa.

Hàn Công Danh không phải kẻ ngốc, biết

những người này muốn đẩy mình là làm chim

đầu đàn, dù sao trong phòng làm việc cũng

chỉ có anh ta mới cạnh tranh được với Lục

Khánh Huyền

“Công Danh này, anh cũng phải cấn thận,

giờ người ta không giống lúc trước đâu?

“Đúng vậy, nếu anh có ấm ức gì có thế nói

với chủ tịch Hãng, chủ tịch Hằng sẽ giúp anh”

‘Vẻ mặt của Hàn Công Danh vẫn không

thay đổi””Cảm ơn lòng tốt của mọi người

Trước tiên tôi vẫn sẽ làm tốt phần việc của

mình, còn khả năng của cô Lục thì ai cũng rõ.

Mong mọi người không bàn tán”

Những lời nói của anh ta lại khiến mọi

người không hiếu ra sao, một giọng nói uy

nghiêm lại chen vào: “Nói hay lầm”

Mọi người thấy Lục Hằng thì ai cũng

hoảng hốt, đặc biệt là hai người vừa giật dây

Hàn Công Danh càng thêm trắng bệch.

Lục Hãng biết những người này sẽ có ý

kiến, vừa xuống tới đã nghe thấy bọn họ bàn

tán, ông ta không ra mặt luôn mà nghe tiếp vài câu

lại phát hiện cái người tên Hàn Công

Danh này lại có mấy phần uy phong của thủ

lĩnh, phong độ cũng trăm ổn, không đi theo dưluận.

Mặc kệ là thật hay giả thì ông ta cũng bị

ấn tượng bởi suy nghĩ này.

“Hai người xuống phòng tài vụ kết toán

‘iền lương, ngày mai không cần đi làm nữa”

“Chủ tịch Hãng..” Bọn họ còn muốn cầu xin

Bề ngoài mặc dù Lục Hãng trông hiền

lành, nhưng trên công việc chỉ nói một không

nói hai, giọng nói nghiêm nghị: “Công ty có

điều lệ, chế độ, chẳng lẽ hai người không biết sao?”

Hai người uể oải cúi đầu không nói nữa,

công việc xem như mất rồi

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *