Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 145 – Ký ức phủ bụi của Lục Hằng

Vất vả lắm mới gạt qua được

chuyện này, Hạ Nhược Vũ năm trong

nhà giả chết, cô cũng không muốn đi

công ty.

Nửa đường Hạ Minh Viễn nhận

được một cuộc điện thoại, ông dặn dò

Hạ Nhược Vũ vài câu rồi vội vàng rời đi.

Đúng lúc cô nhân đó mà lười

biếng.

Hôm nay, tâm trạng của Lục Khánh

Huyền rất tốt, chỉ là khi cô ta trở về

công ty thì tất cả tâm trạng tốt đều bị

ánh mắt quái dị của những người kia

phá hư.

Trong thời gian nữa tháng cô ta bị

bệnh thì rất nhiều nghiệp vụ trên tay

đều bị Hàn Thành Công cướp đi.

“Thanh Trần, Tổng giám đốc Hằng

có ở văn phòng không. Lục Khánh

Huyền không bằng lòng tiếp tục

nhường nghiệp vụ mà mình cố gắng có

được cho người khác nữa, cô ta đi tới

văn phòng Tổng giám đốc.

Tất nhiên là Thanh Trân hiểu được

dụng ý mà Lục Khánh Huyên tới đây,

nhưng Tổng giám đốc không phải là

người ai muốn gặp cũng gặp được:

“Khánh Huyền, Tổng giám đốc không

có ở đây, cô có chuyện gì quan trọng

thì có thể nói với tôi. Đợi lát nữa Tổng

giám đốc tới thì tôi sẽ truyền lời giúp

cô.Lục Khánh Huyền đã lăn lộn trong

công ty nhiều năm như thế rồi, sao mà

cô ta không hiểu ý qua loa tắc trách

của Thanh Trân được chứ: “Không sao,

tôi ở đây chờ Tổng giám đốc Hằng về”

“Khánh Huyền, nơi này là chỗ làm

việc của Tổng giám đốc Hằng, không

phải là nơi mà người không có phận sự

có thể tùy tiện ra vào. Nếu cô có việc

gấp thì tôi sẽ nói với Tổng giám đốc, cô

đi xuống làm việc trước đi.” Thanh Trân

nhíu mày rồi nói.

Đây không phải là đang cố ý làm

khó anh ta à? Nếu là Tổng giám đốc

Hằng không vui thì anh ta có thể mất

việc như chơi.

Ngay lúc hai người đang tranh luận

thì có một giọng nói vang lên: “Thanh

Trần, xảy ra chuyện gì thế”

“Là như thế này thưa Tổng giám

đốc Hằng, Lục Khánh Huyên muốn gặp

ông, tôi đã nói rõ với cô ấy là ông

không có ở đây nhưng cô ấy vẫn khăng

khăng đòi ở lại chờ.” Thanh Trần vội

đứng dậy, anh ta sợ Lục Hằng hiểu lầm

nên vội vàng giải thích.

Lục Khánh Huyền đứng thẳng lưng

lên rôi nhìn về phía Lục Hằng và nói:

“Tổng giám đốc Hằng, tôi xin ông mười

phút, cho tôi nói hết lời:

“Ừ, là Khánh Huyền à, sức khỏe có

tốt hơn chút nào không.” Bỗng nhiên

giọng điệu của Lục Hằng trở nên mêm

mỏng hơn rất nhiều.

Cả Thanh Trần và Lục Khánh

Huyền đều hơi bất ngờ, Lục Khánh

Huyền sửng sốt một giây rôi phản ứng

lại: “Cảm ơn Tổng giám đốc Hằng quan

tâm, sức khỏe của tôi đã không còn gì

đáng ngại, có thể hoàn thành công việc

mà tôi đảm nhận”

“Thế à, cô vào phòng với tôi trước

đã” Lục Hằng thấy Lục Khánh Huyền

còn đứng ngây tại chỗ thì nhẹ nhàng

cười nói: “Không phải là cô có chuyện

nói với tôi à, chẳng lẽ đứng ở đây mà

nói?”

Lục Khánh Huyền vội vàng đi theo,

hóa ra Tổng giám đốc Hằng đúng như

mọi người bên ngoài nói, ông ta hiền

hậu dễ gần, xem ra công việc của cô ta

vẫn còn có thể tìm lại được.

Lục Hằng đi ở phía trước, vẻ mặt

của ông ta nào có hiền hậu như vừa

nấy, chỉ là ông ta luôn cảm nhận một

cảm giác thân thiết khó hiểu với Lục

chế tạo hào môn full Khánh Huyền.

Tất nhiên là phụ nữ bên cạnh ông ta rất

nhiều, nhưng ông ta từ trước tới giờ đều

rất tuân thủ nguyên tắc, sẽ không bao giờ

đụng tới phụ nữ bên cạnh mình.

Bởi vậy cho nên danh tiếng của

ông ta ở bên ngoài cũng khá tốt.

Nhưng Lục Hằng lại có một cảm

giác khá đặc biệt với Lục Khánh Huyền,

nên phá lệ để cho cô ta đi vào theo.

Trong văn phòng chỉ có hai người

họ, Lục Khánh Huyền bắt đầu căng

thẳng. Những năm nay cô ta đã tiếp

xúc rất nhiều người trên phương diện

làm ăn, rất nhiều người nhìn ngoài thì

nhã nhặn, nhưng khi bước tới chỗ

không người thì lại bắt đầu giở trò lưu

manh.

Nhưng Lục Khánh Huyền nghĩ tới

công việc của mình thì ép mình tỉnh táo

lại: “Tổng giám đốc Hằng, tôi biết là bởi

vì tôi bệnh nên đã làm trễ nải không ít

công việc. Nay sức khỏe của tôi đã hồi

phục hoàn toàn, tôi có thể hoàn thành

công việc cũ một mình, không cần

thiết…”

Lục Khánh Huyền còn chưa nói hết

lời thì bỗng nhiên Lục Hằng đưa tay

đánh gãy, giữa lông mày của ông ta

còn mang theo một chút suy tư. Lục

Khánh Huyền thấy thế thì hơi căng

thẳng, cô ta cho là mình làm gì đó

khiến cho Lục Hằng mích lòng, nhưng

cô ta suy nghĩ một lúc lâu vẫn không

phát hiện vấn đề nằm ở đâu.

“Mẹ của cô là người nơi nào, sao

không thấy cô nhắc tới ba mình”

Lục Hằng thấy cô thắc mắc thì

cười cười giải thích: “Lần trước tôi nhìn

qua sơ yếu lý lịch của cô, chỗ phần ba

mẹ không được điền. Cô cũng không

cần phải căng thẳng, tôi chỉ hỏi một

chút thôi, nếu cô thấy không tiện thì có

thể không trả lời”

Ngay mới lúc nãy mà thôi, Lục

Hằng đột nhiên thấy được bóng dáng

một người phụ nữ khác trên mặt Lục

Khánh Huyền. Ký ức phủ bụi trong lòng

ông ta cũng được lấy ra khỏi hộp đen,

hình ảnh mơ hồ khiến cho ông ta có

hơi ngẩn người.

Lục Khánh Huyền không muốn

nhắc về chuyện nhà của mình với bất

cứ một ai. Hơn nữa người ngồi trước

mặt cô ta còn là lãnh đạo trực tiếp của

cô ta, nên Lục Khánh Huyền càng thêm

không muốn nói chuyện nhà của mình

cho Lục Hằng biết. Nhưng mà Lục

Khánh Huyền nghĩ lại, cô ta có thể lợi

dụng thế yếu của mình để ông ta

thương hại thì sao nhỉ.

Người bên ngoài đều nói Tổng

giám đốc Hằng là người có trái tim

nhân hậu, chắc chắn sẽ hướng về kẻ

yếu nhiều hơn một chút.

Giọng điệu khi nói chuyện của cô

ta lại càng có chút bất đắc dĩ: “Mẹ tôi là

người ở thị trấn Bình Xương ở ngoài

tỉnh, có lẽ Tổng giám đốc Hằng chưa

từng nghe qua đâu. Khi còn nhỏ thì ba

tôi mất, mẹ tôi một mình nuôi tôi lớn”

Lục Khánh Huyền dừng lại một

chút cho giọng mình càng thêm đáng

thương: “Hắn là ông cũng biết sự tàn

khốc trong môi trường làm việc, xuất

thân của tôi như thế mà có thể đi được

tới vị trí này cũng không dễ dàng gì.

Nếu để cho người khác biết xuất thân

của tôi thì chắc chắn họ sẽ công kích

tôi, tôi không thể để cho người nhà tôi

chịu tổn thương”

Câu nói cuối cùng là Lục Khánh

Huyền cố ý thêm vào để cộng điểm, vì

lợi dụng lòng đồng tình của Lục Hằng.

Cũng không biết là do Lục Khánh

Huyền kể quá sinh động hay do cảm

xúc của Lục Hằng rất lớn, đôi mắt ông

†a co lại, đôi tay đặt trên mặt bàn cũng

nắm chặt, hô hấp dần trở nên dồn dập,

ông ta hỏi với vẻ mặt vội vàng: “Cô nói

mẹ cô là người ở nơi nào”

Lục Khánh Huyền bị biểu cảm của

Lục Hằng làm cho giật mình, nhưng cô

ta vẫn trả lời: “Là… là thị trấn Bình

Xương.”

Trong mắt Lục Hằng chỉ còn lại sự

kinh ngạc, nhưng rất nhanh sau đó ông

ta đã khôi phục lại sự bình tĩnh rồi gật

đầu nói: “Ừ, tôi hiểu rồi. Chuyện của cô

†ôi sẽ xem xét, cô cứ ra ngoài làm việc

trước đi.”

Chỉ có động tác ma sát hạt châu

gỗ tử đàn trên cổ tay nói rõ tâm tình

kích động của ông ta giờ phút này.

Không ngờ rằng đã qua nhiều năm

như vậy rồi mà vẫn còn gặp phải.

Ý trời, đây là ý trời ư.

Tất nhiên Lục Khánh Huyền không

có nghĩ rằng Lục Hằng là người ba đã

sớm qua đời của mình. Đúng là chuyện

này có khả năng xảy ra nhưng chỉ tồn

tại trên TV mà thôi. Nhưng cô ta vẫn

ôm lòng nghi ngờ mà hỏi một chút:

“Tổng giám đốc Hằng biết thị trấn Bình

Xương à?”

“Ừ, tôi cũng đi ra từ chỗ ấy, rồi từ từ

dốc sức làm mới có sự nghiệp như bây

giờ.” Lục Hằng cười với Lục Khánh

Huyền một cái rồi nói.

Cả đời này của Lục Khánh Huyền

cũng không muốn về cái chỗ thâm sơn

cùng cốc kia nữa. Nhưng Lục Khánh

Huyền không ngờ lúc trước Tổng giám

đốc Hằng cao quyền cao chức cũng

chỉ là một thằng nghèo mà thôi. Lục

Khánh Huyền thở phào một hơi, kèm

theo đó là sự mất mát khó nói.

Vừa rồi có một khoảnh khắc cô ta

đã cho rằng mình là con gái của Tổng

giám đốc Hằng, dù sao hai bọn họ đều

họ Lục. Đúng là do cô ta suy nghĩ

nhiều, người mang họ Lục rất nhiều, cô

ta dựa vào cái gì mà trèo lên mối quan

hệ này chứ.

Chỉ là nếu như, nếu như mà thôi,

nếu như Lục Khánh Huyền mình đúng

thật là con gái của Tổng giám đốc

Hằng thì khoảng cách giữa mình và

Mạc Du Hải sẽ được rút ngắn lại.

Nhưng tất cả cũng chỉ là sự tưởng

tượng của cô ta mà thôi.

“Ừ, tôi sẽ mau chóng thông báo

cho cô, cô không cần phải lo lắng.

Chúng tôi đều ghi nhớ những việc cô

đã đóng góp cho công ty.’ Lục Hằng lại

an ủi Lục Khánh Huyền một câu.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *