Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 143 – Tức đến nỗi tới kỳ sinh lý

Sắc mặt của người đàn ông bình

thản như nước, dường như không thấy

được sự kinh ngạc của Hạ Nhược Vũ,

ngón tay thon dài của anh lật xem hồ

sơ bệnh lý, giọng nói không hê có chút

dao động nào: “Kỳ sinh lý hỗn loạn dẫn

tới đau bụng, lấy chút thuốc về uống là

được.

Mạc Du Hải nói xong thì khép hồ

sơ lại rôi quay người đi.

Hạ Nhược Vũ nhìn bóng lưng cao

lớn của Mạc Du Hải thì trong lòng có

chút buồn bã. Chẳng phải đây mới là

kết quả cô muốn sao? Vậy thì vì sao

khi Mạc Du Hải đối xử với mình như

người xa lạ thì lòng cô lại đau đến thế.

Cuối cùng Hạ Nhược Vũ đổ thừa

cho mình tới kỳ sinh lý nên dẫn đến

cảm xúc có hơi không bình thường.

“Giám đốc, chị tỉnh rồi à, tốt quá,

vừa nãy chị làm tôi sợ muốn chết”

Dường như An Nguyên không nhận ra

bâu không khí kỳ lạ của hai người họ,

cô ấy thở dài nhẹ nhõm nói: “Cũng may

là chị không có việc gì, nếu không thì

tôi không biết ăn nói thế nào với Tổng

giám đốc nữa’”

“Xin lỗi An Nguyên, nhưng không

phải là chị đã không sao rôi ư” Hạ

Nhược Vũ thu lại vẻ buồn bã rồi cười

nhạt nói.

An Nguyên thấy Hạ Nhược Vũ

muốn đứng lên thì vội vàng ấn trở vê,

cô ấy nói: “Quản lý, chị đừng đứng dậy

thì hơn, Tổng giám đốc lập tức tới ngay

đấy. Chị không biết đâu, lúc chị té xỉu

vẻ mặt nhợt nhạt như quỷ vậy, tôi còn

tưởng rằng chị mắc bệnh gì nặng lắm

nữa chứ.

“Tôi không muốn nằm ở đây.’ Bụng

dưới của Hạ Nhược Vũ vẫn còn đang

đau từng cơn, nhưng cô không hê

muốn nhìn thấy bộ dạng lạnh lùng xa lạ

của Mạc Du Hải nên giãy dụa muốn

ngồi dậy.

Nhưng mà Hạ Nhược Vũ vừa dùng

lực thì lại thấy hoa mắt chóng mặt,

suýt chút nữa là ngã xuống.

“Bác sĩ Hải, xin anh thuyết phục

quản lý giúp tôi đi, anh là bác sĩ thì

chắc chắn hiểu sức khỏe của cô ấy

nhất”

An Nguyên nhìn vẻ mặt của Mạc

Du Hải thì giọng nói dân dần nhỏ lại, cô

ấy rụt người về phía sau. Bác sĩ Hải

đáng sợ quá, mình nói gì sai à?

Mạc Du Hải có hơi híp mắt lại, dưới

bộ lông mi dài để cho phụ nữ ghen ty

kia là một đôi mắt lạnh lùng như băng

tuyết: “Sức khỏe của chính cô ta, người

khác không quản được.

Mặc dù Mạc Du Hải nói thế nhưng

trong lòng lại rất giận dữ, cô gái chết

tiệt, đã biết sức khỏe không tốt rồi lại

còn cứng đầu, đây là muốn trực tiếp

nằm viện đúng không?

Hạ Nhược Vũ nghe thấy giọng điệu

lạnh lùng của người đàn ông kia thì hơi

sững người một chút, cô cắn răng chịu

đựng cơn đau ở bụng dưới rồi từ từ bò

xuống giường: “An Nguyên dìu tôi ra ngoài.

“Vâng thưa quản lý.” An Nguyên

thấy Hạ Nhược Vũ không nghe khuyên

bảo thì không còn cách nào khác, chỉ

có thể đỡ cô dậy.

Thế nhưng vóc người của An

Nguyên vốn thấp bé, còn chưa tới một

mét sáu, đỡ Hạ Nhược Vũ cao gần một

mét bảy vô cùng phí sức.

Nhiều lần suýt chút là ném Hạ

Nhược Vũ xuống đất, dù thế nhưng An

Nguyên vẫn cố gắng dìu cô dậy.

Mạc Du Hải mím môi, ánh mắt u

ám của anh bắn ra từng ánh sáng dọa

người, gân xanh nổi lên đầy trán.

Ngay lúc người phụ nữ kia sắp ngã

lần thứ ba thì sự kiên nhẫn của anh

cũng đã hao hết. Mạc Du Hải đi tới rồi

bế Hạ Nhược Vũ lên, ôm cô về giường

với vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.”

“Mạc Du Hải, anh làm gì thế, mau

buông tay ra, tôi không cần anh lo. Anh

đi ra cho tôi.” Đầu tiên Hạ Nhược Vũ là

sững sờ, sau đó cô phản ứng lại kịp thì

giơ tay dùng sức đánh vào ngực Mạc

Du Hải.

Không nói đến cơ thể cô đang khó

chịu, cho dù không khó chịu thì sức

của cô cũng chỉ có thể gãi ngứa cho

người đàn ông trước mặt này mà thôi.

Bây giờ cô dùng hết sức toàn thân đập

mấy lần, cảm giác như đang đập vào

tường sắt vậy.

Người đàn ông này còn phải người

bình thường không cơ chứ, vì sao thịt

trên người lại cứng rắn đến thế.

Hạ Nhược Vũ vừa được buông ra

thì lại giãy dụa muốn đứng lên, cô

không muốn nhận lấy ân huệ của anh.

Không phải là đoạn tuyệt rồi à,

không phải là anh xem thường cô à, vì

sao còn quan tâm tới chuyện của cô

cơ chứt

Mạc Du Hải lườm cô một cái, giọng

nói của anh mang lấy sự nguy hiểm:

“Hạ Nhược Vũ, nếu em còn dám xuống

giường thì có tin anh lột sạch em ngay

bây giờ luôn không”

An Nguyên như nghe được chuyện

gì động trời lắm, cô ấy hít vào một hơi

thật sâu, lại sợ bị người chú ý tới nên

vội vàng che miệng lại.

Trong lòng An Nguyên kích động

như là đi cáp treo vậy, mẹ ơi kích thích

quá. Bác sĩ Hải không phải là cái anh

Hải hôm trước tới công ty tìm quản lý

sao, vừa rồi cái ôm kiểu công chúa kia

đẹp trai quá.

Gương mặt của Hạ Nhược Vũ đỏ

lên, chắc chắn không phải vì ngượng

ngùng mà là vì tức giận tới nỗi sắp bốc

khói lên, người đàn ông vô liêm sỉ này.

“Nếu anh dám cởi quần áo của tôi

ra thì tôi sẽ hét lên đấy”

Mạc Du Hải nhìn thoáng qua

gương mặt đỏ lên vì tức giận của người

phụ nữ kia thì trong ánh mắt dường

như hiện lên chút gì đó, nhưng rất

nhanh sau đó lại biến mất không còn

chút dấu vết gì.

“Hét đi, hét đi xem là ai mất mặt.”

“Mạc Du Hải, anh vô liêm sỉ, đê

tiện” Hạ Nhược Vũ bỗng nhiên cảm

thấy có một dòng nước nóng đang

đang chảy từ bụng dưới của mình ra,

vẻ mặt của cô lại càng thêm đỏ.

Kỳ quái không nói được, cộng

thêm ngượng ngùng.

Mạc Du Hải thấy cô đột nhiên im

lặng, vẻ mặt còn hơi kỳ quái thì đôi mắt

anh lấp lóe, anh nói với vẻ thản nhiên:

“Đi mua cho quản lý của cô một bao

băng vệ sinh.”

An Nguyên nghe ba chữ băng vệ

sinh phát ra từ miệng một anh đẹp trai

thì giật hết cả mình. Nhưng cô ấy rất

nhanh phản ứng lại được, Mạc Du Hải

là bác sĩ, mà trong mắt bác sĩ thì bệnh

nhân không phân biệt nam nữ. An

Nguyên tranh thủ thời gian gật đầu:

“Tôi biết rồi, tôi đi ngay đây:

Trước khi An Nguyên đi còn nhìn

thoáng qua Hạ Nhược Vũ, tìm một

người bạn trai là bác sĩ phụ khoa tốt

thật, quan tâm chăm sóc thì không nói,

tới khi có vấn đề gì còn có người khám

cho.

Lần này Hạ Nhược Vũ không có từ

chối, cô trừng mắt nhìn Mạc Du Hải.

Không ngờ kỳ sinh lý hỗn loạn của cô

sẽ bình thường trở lại bởi vì bị người

đàn ông này chọc tức. Cô nghĩ đến đây

thì vội vàng kéo chăn mền lên che

người.

Ngoài miệng còn giả vờ cứng rắn

mà nói: “Không cần anh giả vờ tốt

bụng”

“Ừ, vậy thì em đi ra ngoài đi” Mạc

Du Hải nói với vẻ thản nhiên.

Hạ Nhược Vũ cắn răng nghiến lợi

liếc người đàn ông trước mặt một chút,

đã biết rõ cô không được tiện cho lắm

rồi còn nói như thế, thế nhưng mà cô

không thể phản bác. Hạ Nhược Vũ

đành phải hừ một tiếng lạnh lùng rồi

quay đầu đi chỗ khác, không nhìn

gương mặt khiến mình phiền lòng kia

nữa.

“Nhược Vũ yêu dấu ơi, nghe nói cô

nhập viện rồi, tôi đến thăm cô đây”

Kiều Duy Nam vừa nói vừa đẩy cửa

tiến vào, còn chưa thấy rõ người trong

phòng.

Thì một giọng nói lạnh lùng đã

vang lên: “Đi ra ngoài.”

Mặc của Hạ Nhược Vũ đỏ bừng

lên, nếu là bình thường thì để Kiều Duy

Nam vào cũng không sao, nhưng bây

giờ cô đang rất không tiện, có lẽ đã

dính ra giường, nếu là để lộ ra ngoài thì

cô chẳng còn mặt mũi nào để nhìn

người nữa.

“Vì sao, tôi cũng không phải là đến

thăm anh, tôi là tới thăm Nhược Vũ yêu

dấu, ok?” Kiều Duy Nam vẫn không rõ

tình huống thì cửa phòng bệnh đã bị

người đóng sập lại, nếu không phải là

anh ta lùi lại kịp thì có lẽ mũi đã gấy từ

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *