Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 141 – Gả cho anh ấy

Mẹ Dương lập tức nói xen vào: “Em

dâu đừng lo lăng, chị chắc chắn sẽ đối

đãi với Nhược Vũ như con gái ruột của mình…”

Bà ta còn chưa nói hết câu thì đã

bị ngắt lời bới một âm thanh còn lớn hơn.

“Con gái nhà họ Hạ xấc xược

không có gia giáo, tiến vào nhà họ

Dương chúng ta rồi, các bà chờ xem,

tôi sẽ dùng một tháng để nó ngoan

ngoãn ở nhà giúp chồng dạy con.”

“Bà Dương tự tin thế ư?”

“Đó là đương nhiên, con gái gả

chồng như bát nước hắt ra ngoài,

chẳng lẽ còn thu lại được chắc? Bổn

phận của phụ nữ là phải hâu hạ ba mẹ

chồng, sinh con dưỡng cái, chẳng lẽ

còn bôn ba bên người như thằng đàn

ông, ra thể thống gì nữa chứ”

“Nhưng mà nhà họ Hạ chỉ có một

đứa con là Hạ Nhược Vũ mà thôi, cô ta

gả cho nhà bà thì chẳng phải Nhật Hạ

cũng sẽ của nhà bà hay sao?”

“Chứ gì nữa, ai bảo cô ta thích con

trai tôi, huống chi đều đã đến nhà

chúng tôi rồi chẳng lẽ còn nghĩ về nhà

mẹ đẻ ư. Về sau Nhật Hạ cũng phải để

cho con trai tôi quản lý, nói cho ra lẽ thì

con trai tôi còn cực khổ hơn đấy.

Mấy người phụ nữ trung niên kia lại

nói thêm vài câu, giọng điệu đắc ý kiêu

ngạo của mẹ Dương vang vọng trong rạp.

Sắc mặt mọi người khác nhau, mẹ

Dương vội vàng đứng bật dậy: Đây

không phải là do tôi nói, chắc chắn là

giả, khẳng định là giả”

Người đàn ông đang phát đoạn ghi

âm tắt ghi âm đi, giọng nói của anh ta

lạnh lùng y như chủ nhân của anh ta

vậy: ‘Xin lỗi, tôi ấn nhâm””

“Cậu có ý gì đây, có phải là cố ý

hãm hại tôi đúng không. Vì sao cậu lại

phải làm như thế”

Giọng nói của mẹ Dương càng lớn

thì càng lộ ra bà ta đang chột dạ. Ngày

đó bà ta đi thẩm mỹ viện làm Spa,

đụng phải mấy bạn bè trong giới,

không biết là ai nhắc tới chuyện này,

thế là bắt đầu trò chuyện.

Lúc đầu chuyện này người trong

nhà biết là được rồi, nhưng bà ta không

chịu được ánh mắt hâm mộ của người

khác nên bắt đầu khoe khoang vài câu,

không ngờ lại bị người ta ghi âm lại.

Người đàn ông mặc đồ tây đen

nói: ‘Bà Dương, xin đừng vu hãm cho

sự trong sạch của tôi. Nếu là bà không

tin tưởng thì ở đây còn có video làm chứng.

Điều này khiến cho mẹ Dương

nghẹn lời, bà ta nhìn vê phía người đàn

ông trung niên kia với vẻ câu cứu: “Thật

sự không phải là tôi, tôi không biết.. ”

Ba Lâm trừng bà ta một cái rồi hít

một hơi thật sâu, ông ta nói với Hạ

Minh Viễn rằng: “Minh Viễn này, tôi xin

lỗi, tôi không ngờ rằng bà ấy sẽ nói như

thế. Ông yên tâm, tôi chắc chắn sẽ

không để Nhược Vũ chịu uất ức, Nhật

Hạ mãi mãi chỉ thuộc về Nhược Vũ mà thôi”

Mặc dù bây giờ chưa thể cầm tới

Nhật Hạ rất đáng tiếc, nhưng chỉ cần

Hạ Nhược Vũ có con thì sớm muộn gì

Nhật Hạ cũng thuộc về nhà họ Lâm

bọn họ.

Phụ nữ chỉ cần có con là sẽ có sự

lo lắng, chắc chắn là không bỏ được,

đúng lúc đó có thể lợi dụng.

Nhưng Hạ Minh Viễn không thèm

nể mặt mũi, sắc mặt của ông căng

cứng, ông học theo giọng điệu của mẹ

Dương trong đoạn ghi âm kia rồi nói:

“A, nhà họ Hạ chúng tôi không trèo cao

được mối sui gia này. Nhược Vũ, chúng

†a đi”

“Minh Viễn, em dâu, hai người

đừng tức giận, đây chắc chắn là hiểu

lầm, hiểu lầm mà thôi.” Nếu là những

người khác thì ba Lâm đã tức giận từ

lâu rồi, nhưng người đàn ông mặc đồ

tây đen lại là cấp dưới của Mạc Du Hải,

nên ông ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm

ngọt.

Mà Mạc Du Hải thì làm như chưa

hề có chuyện gì xảy ra, anh bình thản

ung dung ngồi tại chỗ, nhấp một miếng

trà rồi nhẹ nhàng buông xuống.

“Anh Hải có ý gì đây!” Vẻ mặt của

Dương Minh Đức cũng trầm xuống, anh

ta cất tiếng hỏi.

Ba Dương giật mình, ông ta vội

vàng la mắng con trai: “Minh Đức,

không thể vô lễ với cậu hải”

Mạc Du Hải nhẹ nhàng nhấc tay

lên, trong rạp yên tĩnh lại ngay lập tức,

anh ngước mắt lên, trong đó mang

theo chút cao ngạo và khinh miệt.

Anh nói: “Tinh Giang, còn không

giải thích cho cậu Đức đây một chút đi

a.

“Vâng thưa cậu cả.’ Gương mặt

của Tinh Giang vẫn không có chút biểu

cảm nào như trước, hắn nói: “Video là

do người khác vừa mới gửi tới, nếu anh

không tin thì có thể tự mình tra”

Dương Minh Đức nhìn điện thoại

mà Tinh Giang đưa tới, trong mắt anh

ta rất u ám, nếu không phải là do Mạc

Du Hải ra lệnh thì làm sao mà hắn lại

có thể phát video ra ngay đúng lúc này

được chứ.

“Anh Hải đúng là rất cao minh”

Xem như Dương Minh Đức đã thể

nghiệm được sự xấu bụng và tàn nhãn

của Mạc Du Hải, anh không phát đoạn

ghi âm ra ngay từ lúc đầu mà lại ra tay

rất đúng lúc, cho người ta một đòn chí

mạng, chẳng có chút khả năng xoay

chuyển.

Mạc Du Hải không thèm nhấc mắt

lên, dường như Dương Minh Đức cũng

chỉ là một tên râu ria mà thôi.

Hạ Nhược Vũ làm một trong những

người trong cuộc thì lại mặc kệ bọn họ

tranh luận ầm ï cỡ nào, từ đầu đến cuối

cô đều không nói một lời, mái tóc thật

dài rũ xuống trước ngực, che đi hành

động cắn môi của cô.

“Nhược Vũ, chúng ta đi thôi con.”

Hạ Minh Viễn nhìn thoáng qua biểu lộ

bình thản của Mạc Du Hải thì cũng

không nói gì.

Hạ Nhược Vũ gật gật đầu rồi đứng

dậy.

“Anh xin lỗi” Dương Minh Đức cười

khổ một tiếng, khi anh ta nghe được

chú Viễn đồng ý cuộc hôn nhân này thì

còn chưa kịp vui vẻ đã bị tạt một chậu

nước lạnh, nhưng anh ta biết cũng

không thể trách Hạ Nhược Vũ, càng

không thể trách Mạc Du Hải.

Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh full

Nếu như mẹ anh ta không làm

chuyện này thì cũng sẽ không bị người

khác quay lại. Thay vì để Hạ Nhược Vũ

gả vào nhà anh ta rồi chịu khổ thì

không bằng buông tay để cô được

hạnh phúc.

Vượt ra ngoài sự dự kiến của mọi

người, Hạ Nhược Vũ lại cười với Dương

Minh Đức, cô đưa tay sửa sang nếp áo

cho anh rồi nói: “Không sao đâu, dù

sao em gả cho anh, chứ không phải là

người nhà của anh, chỉ cần anh tốt với

em là được.”

“Nhược Vũ…” Trong lòng Dương

Minh Đức rất cảm động, anh ta đưa tay

nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hạ

Nhược Vũ rồi nói: ‘Anh chắc chắn sẽ

đối xử tốt với em cả đời”

Hạ Nhược Vũ cười càng vui vẻ hơn,

sự lạnh lùng phát ra từ người nào đó

như đông cứng người cô, nhưng cô lại

làm như không hề cảm giác ra được,

cô nói: “Vâng.”

“Két!” Ghế cọ xát với sàn nhà bằng

đá cẩm thạch phát ra âm thanh chói

tai.

Đám người nhìn về phía Mạc Du

Hải mới đúng lên với vẻ sợ hãi, không

khí trong rạp như đông cứng lại, mọi

người đều chờ anh mở miệng.

Nhưng anh chỉ nhẹ nhàng cười

một tiếng, ánh đèn chiếu vào người

anh khiến cho bóng dáng của anh càng

thêm cao lớn. Mạc Du Hải nói với giọng

điệu thản nhiên: “Tinh Giang, nhớ tặng

cho cô Vũ đây một phần lễ thật dày”

“Vâng thưa cậu cả.” Tỉnh Giang giật

mình, hắn cung kính nói. Hắn đi theo

cậu cả lâu như thế rồi nên tất nhiên

hiểu được tính cách của cậu ấy, lúc

nhìn càng bình tĩnh thì càng tức giận.

Mấy năm gần đây, có rất ít người

có thể chọc cậu cả tức giận đến thế,

chỉ có Hạ Nhược Vũ mới làm được.

Mạc Du Hải quay người rồi rời đi,

Tỉnh Giang ra hiệu với những người

khác một chút rồi cũng đi theo anh ra

ngoài.

Người đàn ông rời đi như rút hết

tất cả sức lực của Hạ Nhược Vũ, hai

chân cô mềm nhữũn ra, suýt chút nữa là

ngồi bệt xuống đất, nhưng may sao

được Dương Minh Đức đỡ: “Nhược Vũ,

em không sao chứ?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *