Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 137 – Không đi cũng phải đi

Hạ Nhược Vũ trở về nhà, ném vali vào.

phòng, ngồi thụp xuống ghế, cô nghĩ mà cũng

cảm thấy có lỗi với Dương Minh Đức, nhưng

cũng không có cách nào, không có cảm giác

thì có làm cũng vậy, cho dù có cho giật điện

cũng vô dụng.

Bên ngoài cửa vang lên tiếng sột soạt.

“Anh nói đi”

“Chẳng phải tôi đã nói hết rồi sao, em nói đi

“Nhưng tôi không biết phải mở lời thế nào”

“Cạch” một tiếng, cửa phòng ngủ bị Hạ

Nhược Vũ mở ra, cô cau mày nhìn hai người

ngoài cửa, ánh mắt có chút bất lực: “Ba, mẹ,

muộn thế này rồi mà ba mẹ đang làm gì vậy?”

Hạ Minh Viễn ho nhẹ ra hiệu cho những

người bên cạnh nói

Đường Hồng Xuân không còn cách nào.

khác, đành phải nói: “Nhược Vũ, hôm nay chú

Dương của con đến gặp con đấy”

“Ö, vậy thì sao a?” Hạ Nhược Vũ vẫn đang

giữ nắm cửa bằng một tay, nhưng hơi nghiêng

người ra, trả lời một cách thờ ơ.

“Ngày mai con có thời gian ra ngoài ăn

cơm không?” Đường Hồng Xuân thận trọng

nói: “Nếu không, chúng ta có thể hẹn ngày mốt”

“Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy? Mẹ nói mà

con chẳng hiếu gì cả. Chẳng phải việc con có

rảnh hay không đều phụ thuộc vào người bên

cạnh mẹ sao?” Cảm của Hạ Nhược Vũ hướng

về phía Hạ Minh Viễn bên cạnh bà ấy, rong

lòng cô cảm thấy rất phiên, cô muốn nghỉ ngơi

một chút cũng không yên.

Hạ Minh Viễn thấy Đường Hồng Xuân nói

mấy câu cũng không vào trọng tâm, ông.

không nhịn được mà nói: “Được rồi, để ba nói

Ý mẹ con là ngày mai con sẽ ăn cơm với

người nhà họ Dương”

“Vâng, con hiểu rồi” Chỉ mấy chuyện này.

mà cũng phải vội vàng nói với cô vào tối muộn

như thế này, cô vươn tay định đóng cửa,

nhưng khi cửa sắp đóng thì cô đột ngột dừng lại.

Cô lại mở cửa, nhìn ba mẹ con đang hớn

hở hỏi: “Chờ đã, ba có thể giải thích cho con,

ăn cơm với nhà họ Dương là ý gì không?”

“Không phải đã đồng ý sao, đi ngủ sớm

đi” Hạ Minh Viên lập tức đặt lên khóe miệng

một vẻ nghiêm túc, thúc giục Đường Hồng

Xuân đi theo ông xuống lầu.

Tính cách của Đường Hồng Xuân có chút

giống phụ nữ thời trước, tam tòng tứ đức, nói

chung là ít nói, Hạ Minh Viễn nói xong cũng tự

nhiên đi theo: “Nhược Vũ, con nghỉ ngơi sớm

đi, đến lúc đó ăn mặc đẹp một chút, chúng ta

cùng đi ăn cơm”

“Nếu ba mẹ không nói rổ ràng với con, con

sẽ không đế hai người đi” Vẻ mặt Hạ Nhược

Vũ không thay đổi, trong giọng điệu lộ rõ vẻ uy

hiếp: “Là con ăn cơm cùng người nhà họ

Dương, hay là hai nhà cùng ăn cơm với nhau?”

Biết không thể che đậy, Hạ Minh Viễn nói

thẳng với cô: “Nhà họ Dương đã đến cầu hôn

rồi. Ngày mai hai nhà dùng bữa rồi nói chuyện

đính hôn”

“Ba, ba có nhầm lẫn gì không? Chúng con

còn chưa phải là người yêu mà ba” Hạ Nhược.

Vũ nhìn ba mình với vẻ mặt khó tin, mới gặp

vài lần mà đã đính hôn rồi

Hạ Minh Viễn nhíu mày: “Con và Minh Đức.

bị chụp ảnh ở khách sạn rồi, còn có thể nói gì nữa

“Ba, con không còn nhân quyền nữa sao?”

Hạ Nhược Vũ nhìn Hạ Minh Viễn mà cạn

lời, như thể cô đã làm một điều gì đó không

bình thường? Cô ở khách sạn một đêm,

Dương Minh Đức có lòng tốt đến đón, tại sao

mọi người lại nghĩ bẩn thỉu như vậy.

Không quan tâm đến lời phàn nàn của cô,

Hạ Minh Viên trực tiếp đưa ra quyết định cho.

cô: “Ba và mẹ đã đồng ý, con không đi cũng phải đi”

Ông nói xong thì không nghe cô nói nữa,

mà lập tức dẫn Đường Hồng Xuân xuống lầu.

“Mẹ, mẹ, mẹ đừng hồ đồ như ba, con và

Minh Đức không có gì cả, khách sạn có

camera an ninh mà, con còn chưa muốn đính

hôn” Hạ Nhược Vũ bắt đầu ra tay từ Đường

Hồng Xuân luôn mềm lòng.

Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh full

Nhưng cô quên mất răng những người

mềm lòng thường hay do dự, nói một cách dễ

nghe thì là dề tính, nói một cách khó nghe thì

là không có chủ kiến, Đường Hồng Xuân xoay

người lại trấn an cô vài câu, Hạ Minh Viên bên

cạnh đã bất mãn lấm bấm: “Em còn thấy

người bên ngoài đồn đại chưa đủ sao, lần này

không thể để con bé quyết định”

Hạ Nhược Vũ nhìn ánh mắt hối lỗi và bóng

ưng lúc rời đi của bà ấy, nhưng cô vẫn chưa

kịp phản ứng mà đã sắp bị đẩy vào hố lửa rồi.

“Rầm” một tiếng, cánh cửa gỗ bị cô đập

mạnh.

Dọa cho bước chân hai người đang xuống

lầu bỏng dừng lại, vẻ mặt Hạ Minh Viễn hơi

thay đổi

“Minh Viễn, chúng ta có phải quá vội vàng

không? Dù sao đây cũng là sự kiện cả đời của

Nhược Vũ” Đường Hồng Xuân thở dài với vẻ

mặt chua xót: “Nhược Vũ từ nhỏ đã rất quyết

đoán, tôi lo lẳng con bé sẽ không đồng ý”

Trong lòng Hạ Minh Viên cũng có chút do.

dự và không nỡ, nhưng khi nghe thấy những

lời nói của Đường Hồng Xuân, ông dường như.

đã hạ quyết tâm nhất định, dứt khoát nói: “Con

bé đã gần ba mươi rồi mà vẫn còn trẻ con như

vậy, không biết cách kiềm chế cảm xúc bản

thân. Tôi thấy thằng nhóc Minh Đức đó cũng

rất tốt, gia thế cũng không tệ, đối với con bé

như vậy là quá đủ rồi”

“Nhưng..” Đường Hồng Xuân đang muốn

nói gì đó, lại bị Hạ Minh Viễn cắt ngang:

“Chuyện này cứ để tôi quyết định đi. Chẳng lẽ

ba mẹ chúng ta có thể hại chết con bé sao?”

“Nếu con bé cứ tiếp tục như thế này, tôi sợ

sẽ xảy ra chuyện”

Đường Không Xuân không nói tiếp, nhưng

trên mặt có chút không đồng ý.

“Tôi biết em đang nghĩ gì. Nhược Vũ cũng

là con gái tôi. Tôi sẽ không làm hại con bé, là

ba mẹ, tôi chỉ muốn tốt cho con bé. Em có thể

‘thấy rằng con bé đã đứng trên vách đá, lẽ nào

em nhẫn tâm nhìn con bé nhảy xuống, mà

không phải là tiển đến trước rồi kéo con bé lên sao?”

Hạ Minh Viễn vẫn có thể thấy gần đây tâm

trạng của Nhược Vũ rất không ổn định, dường

như cô trở nên kỳ lạ kể từ khi gặp người nhà

họ Mạc.

Là một người ba, làm sao ông có thể

không lo lắng

“Được rồi” Đường Hồng Xuân thở dài,

không nói tiếp nữa.

Hạ Nhược Vũ đang ngồi trên mặt đất dựa

vào đá cấm thạch lạnh lẽo phía sau, nghe

giọng nói của hai người trong hành lang

không sót một lời, cảm giác trong lòng rất khó tả.

Cô đóng cửa lại, nhưng cô vẫn đứng ở

cửa, muốn xem hai người sẽ nói gì, nhưng

không ngờ là những lời này.

Trong mắt có điểm nhức nhối, cô vùi đầu

vào đầu gối, cuộn người lại, tựa hồ sẽ bớt khó

chịu, nhưng vị trí trong lồng ngực lại càng trống rỗng.

Như thể một cái gì đó đã bị rút khỏi trái

tim cô, rất đau.

Khi cô thức dậy vào ngày hôm sau, Hạ

Nhược Vũ vẫn chào ba mẹ như không có

chuyện gì xảy ra: “Ba, mẹ, con đi làm đây”

Khi cô bước đến cửa, dường như nhớ ra

điều gì đó, vì vậy dừng lại nói: “Ba, buối tối con

phải về muộn một tiếng”

“Tại sao?” Hạ Minh Viễn vẫn chưa phản

ứng kịp, vô thức nói.

Hạ Nhược Vũ đáp lại một cách tự nhiên:

“Chẳng phải ba bảo con đi ăn tối sao, con

cũng phải ăn diện một chút chứ, nếu ba bảo

con mặc trang phục công sở thì cũng được thôi”

“Con về sớm thay đồ đi, lúc đó ba sẽ gửi

địa chỉ cho con” Hạ Minh Viễn bất lực xua tay.

“Hi hì, cảm ơn ba, vậy con đi đây” Hạ

Nhược Vũ mang giày vào và bước ra ngoài.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *