Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 135 – Đáp ứng cô ta

Mạc Du Hải nhìn ánh mắt của cô ta

dần tối lại, anh nghĩ đến người phụ nữ

hôm qua chạy khỏi anh rồi lại xuất hiện

cùng một người đàn ông khác trong

khách sạn, đến bây giờ vẫn chưa từng

gọi điện thoại giải thích với anh.

Lửa giận trong lòng đột nhiên dâng

trào, nhẹ giọng nói với nữ nhân trước

mặt: “Tôi đồng ý với em”

Nói xong anh có chút hối hận,

nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hiện

lên sự vui mừng của cô ta, anh cũng

không dám nói ra lời hối hận.

“Du Hải, cảm ơn anh” Lục Khánh

Huyền trong lòng không giấu được sự

kích động và vui mừng, khuôn mặt nhỏ

nhắn tái nhợt có chút đỏ bừng.

Anh vừa cảm thấy có lỗi với cô ta,

mặt khác vì lý do đạo đức, Mạc Du Hải

không thể bỏ mặc Lục Khánh Huyền ở

lại: “Em trước tiên nghỉ ngơi thật tốt, tôi

sẽ đến gặp em sau”

Lục Khánh Huyền dường như vô

cùng lo sợ anh sau khi rời đi sẽ không

quay lại, bất chấp thân thể yếu ớt, cô ta

lo lắng nắm chặt ống tay áo khoác anh,

dè dặt và rụt rè hỏi: “Du Hải, anh ở lại

đây với em đi, đừng để em một mình

được không”

Anh không thể đáp lại lời nói của

cô ta, nhưng anh cũng không thể phớt

lờ như thường lệ: “Ừm, em nghỉ ngơi

thật tốt, đến giờ tan làm rồi.. ”

Ngập ngừng một chút, như có

quyết định nào đó, anh chậm rãi nói:

“Tôi sẽ ở đây với em”

Mạc Du Hải quay lưng về phía cô

ta, không nhìn thấy sự đắc ý lóe lên

trong mắt cô ta, cô ta khẽ mở tay ra, vui

vẻ đáp: “Vâng, em chờ anh”

Mạc Du Hải không nói gì nữa, đi ra

khỏi phòng bệnh.

Không lâu sau, một bóng người len

lén đi vào, nhẹ nhàng đóng cửa lại:

“Thành công rồi?”

“Ừm, anh lo lắng cái gì, đừng có

làm lộ chuyện” Lục Khánh Huyền làm

gì còn bộ dạng ốm yếu nữa, ánh mắt

có chút bất mãn.

Lưu Bình không có tố chất tâm lý

tốt như cô ta, vì vậy anh ta miễn cưỡng

bước lên đi xuống trên sàn đá cẩm

thạch: “Đương nhiên là tôi rất căng

thẳng. Nếu bác sĩ Du Hải phát hiện ra,

chúng ta sẽ kết thúc.”

“Mọi việc đã xong rồi còn gì nữa?

Chỉ cần quản cho kỹ cái miệng của anh

là được rồi” Lục Khánh Huyền bình

tĩnh, cô sẽ dọn đến ở cùng Du Hải vào

buổi tối, cô nam quả nữ sống cùng

nhau trong hai tháng, không xảy ra

chuyện gì mới là lạ.

Đến lúc đó, cô ta có thể đường

hoàng mà ở cùng với Mạc Du Hải, nếu

mang thai một đứa bé, vậy thì thân

phận mợ chủ nhà họ Mạc chính là của

cô ta.

Lưu Bình không hề lạc quan: “Cô

chắc chắn biết rõ bác sĩ Du Hải thông

minh đến thế nào. Dù sao thì tôi cũng

đã làm theo ý của cô rồi, cô xóa những

bức ảnh và đoạn ghi âm đó trước đi”

“Bác sĩ Lưu, anh sợ bóng sợ gió

như vậy thì làm sao mà làm chủ nhiệm

được. Dù bây giờ đã thành công che

giấu, sau này vẫn cần anh giúp đỡ” Lục

Khánh Huyền có linh cảm sau này Lưu

Bình vẫn có ích.

Lại càng không thể thả người.

“Sao cô lại nuốt lời như vậy? Không

phải nói chỉ cần tôi giúp cô làm một

chuyện, cô sẽ giúp tôi xóa sao? Tại sao

bây giờ lại nuốt lời?” Lưu Bình lo lắng.

Vẻ mặt của Lục Khánh Huyền rất

bình tĩnh: “Anh không biết là lời của phụ

nữ là không đáng tin sao? Đây có thể

coi là bài học cho bác sĩ Lưu. Khi nào

qua hai tháng tôi sẽ xóa cho anh”

“Hừm, làm sao biết lần này cô có

đùa giỡn tôi hay không, dù sao cô cũng

vừa nói rằng không thể tin phụ nữ” Lưu

Bình vặn lại, anh ta đã ở cục diện

không thể vãn hồi.

Trong lòng luôn bồn chồn lo lắng

trong suốt hai tháng, nếu không có

bệnh tim thì sợ sẽ bị ép phải mắc bệnh

tim.

Lục Khánh Huyền tràn đầy khinh

thường: “Anh sợ cái gì, chờ tôi mang

thai đứa nhỏ của Du Hải hai tháng, anh

còn sợ chút phiền phức nhỏ này hay

sao? Đến lúc đó tôi trở thành đối tượng

được bảo vệ của nhà họ Mạc, mấy cái

bệnh viện này thì tính là cái gì?”

Cô ta còn muốn nhiều hơn thế,

thấy anh ta có chút do dự, cô ta nói

tiếp: “Đừng sợ tôi nuốt lời, chúng ta đều

ở chung một con thuyền, anh có

chuyện gì thì tôi cũng khó tránh khỏi

trách nhiệm, vì vậy cứ yên tâm đi.”

Lưu Bình nghe vậy cũng có lý, trong

lòng cũng bình tĩnh lại một chút: “Như

vậy được rồi, tôi chỉ làm những việc

trong khả năng của mình, những việc

khác thì cô đừng có tìm tôi.”

Anh ta thật sự sợ người phụ nữ này

rồi.

“Được rồi, anh còn không mau đi

đi, nếu bị nhìn thấy, tôi và anh sẽ xong

đời” Lục Khánh Huyền không muốn

nhìn thấy anh ta nữa.

Lưu Bình cũng biết mình không thể

ở lâu, lại lén lút rời đi như một tên trộm.

Lục Khánh Huyền có chút khinh

thường nhìn anh ta, nếu không phải có

chuyện cần giúp, loại người này đi trên

đường cô còn không thèm nhìn.

Mạc Du Hải trở lại phòng làm việc,

cầm điện thoại di động trên bàn làm

việc giả bộ vô tình mở màn hình, ngoại

trừ một số cuộc gọi công việc thì cũng

không có thông báo nào khác.

Đôi mắt u ám nguy hiểm, môi

mỏng mím lại thành một đường thẳng,

người phụ nữ chết tiệt, tốt lắm, tốt lắm,

đến bây giờ cũng không có gọi điện

thoại cho anh.

“Cốc cốc”

“Bác sĩ Du Hải, anh có ở bên trong

không? Viện trưởng có chuyện muốn

tìm anh…”

Đáp lại là một âm thanh “loảng

xoảng”, cô y tá nhỏ sợ hãi đến mức

suýt ngã xuống đất, vội vàng bỏ chạy,

bất chấp lời giao phó của viện trưởng.

Huhuhu, bác sĩ Du Hải thật đáng

SỢ.

Điện thoại di động vỡ tung nằm

trên mặt đất, Mạc Du Hải vẻ mặt lạnh

lùng khó coi, cầm lấy chìa khóa trên

bàn, cởi áo khoác rời đi.

Anh tự mình lái xe trở về biệt thự,

nhìn phòng khách trống không, trong

lòng có chút khó chịu.

Mạc Du Hải đè nén cảm giác này

bước lên lầu.

Anh mở cửa bước vào trong

phòng. Lúc này trong phòng ngủ gọn

gàng và ấm cúng, tất cả mền trên

giường đều bị hất xuống đất, quần áo

trong tủ cũng đã được lật tung, rải rác

trên mặt đất, từng cái một, như đang

chờ chủ nhân trở lại thu dọn.

Bàn trang điểm vốn là mỹ phẩm

liền biến mất, nếu không phải giá trang

sức vẫn còn, Mạc Du Hải còn tưởng

rằng chính mình là trộm vào nhà.

Nhưng trong lòng anh biết rõ, cơ sở

an ninh của biệt thự nghiêm ngặt đến

mức nào, chưa nói đến kẻ trộm, một

con ruồi cũng khó có thể bay vào.

Rõ ràng người làm ra chuyện này

không ai khác ngoại trừ người phụ nữ

đó.

Không biết đây là phản kháng lại

anh hay là muốn đùa giỡn anh, ánh

mắt Mạc Du Hải trâm xuống, tránh đi

đống quần áo trên mặt đất, đi vào bên

trong liếc mắt nhìn lên dòng chữ trên

tường.

Với tay để mở rèm cửa, một vài ký

tự lớn được viết trên bức tường trắng

một cách rõ ràng: Tên khốn Mạc Du

Hải!

Đúng vậy, không cần nghĩ cũng

biết, đây chắc chắn là chữ viết tay của

Hạ Nhược Vũ, ở thành phố Đà Nẵng, cô

là người duy nhất dám thẳng thừng

mắng anh như vậy.

Mạc Du Hải không biết có phải

đang tức giận hay không, vẻ mặt lãnh

đạm khó lường, cũng không tiếp tục

nhìn “tác phẩm” của cô nữa, bước chân

chuẩn bị dời đi bỗng dừng lại, đôi mắt

híp lại nguy hiểm, anh đi về phía ánh

sáng trong buồng tắm.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *