Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 125 – Giữ sức đi, đừng kêu to

Bữa ăn này Hạ Nhược Vũ không có

cảm giác ngon miệng, cô chỉ gắp vài

đũa cho có lệ thôi.

Cô lấy cớ rời đi sớm, Châu Bích

Loan khách sáo muốn giữ lại, nhưng

Hạ Nhược Vũ khéo léo từ chối, cô

muốn thoát khỏi bầu không khí căng

thẳng này.

“Anh, không phải anh cũng muốn đi

về sao? Thuận tiện thì đưa chị Khánh

Huyền về luôn” Mạc Du Uyên xen vào

và nói một cách quyến rũ.

Lục Khánh Huyền đỏ mặt, vô thức

nhìn người đàn ông lạnh lùng đẹp trai

kia, nhưng trước khi người đàn ông trả

lời, thì trên mặt cô ta tỏ ra chua xót, có

vẻ như đồng cảm, nói: “Không cần làm

phiền Du Hải đâu, Du Uyên, chị có thể

về một mình”

Nhưng bất cứ ai cũng có thể nhìn

thấy sự mất mát trên khuôn mặt của

cô ta.

“Chị Khánh Huyền, chị về thế nào

chứ? Bây giờ đã muộn như vậy rồi mà

chị không lái xe qua, nên để anh trai

em đưa chị về đi”

Mạc Du Uyên đầy khiêu khích nhìn

Hạ Nhược Vũ, sau đó quay sang Mạc

Du Hải và nói: “Anh ơi, anh không phải

anh cũng đưa Hạ Nhược Vũ về sao?

Sao anh không thể đưa chị Khánh

Huyền về chứ?”

Hạ Nhược Vũ lặng lẽ đứng đó,

trong lòng coi thường, không phải chỉ

dẫn theo một người thôi sao? Sao cứ

phải diễn nhiều như vậy làm gì? Cứ như

đang diễn trong bộ phim về hậu cung

vậy.

“Chú Lý, chú đưa Khánh Huyền trở

về đi” Ánh mắt Mạc Du Hải hơi lạnh,

giọng điệu nhẹ nhàng ra lệnh.

Chú Lý cung kính đáp: “Vâng, cậu

>iớy

chủ.

Vẻ thất vọng của Lục Khánh Huyền

hiện ra rõ ràng, nụ cười trên mặt có

chút miễn cưỡng: “Du Hải, cám ơn anh,

nhưng không cần phiền phức vậy đâu,

em có thể gọi xe về”

“Anh trai, anh sao lại để chú Lý đưa

chị Khánh Huyền về vậy hả? Không

phải đi cùng đường sao?” Mạc Du

Uyên có chút không vui, nói.

Mạc Du Hải hiểu ý của cô em gái

này, nhưng anh không thích cảm giác

bị người khác tính toán, cho dù người

đó là em gái của anh cũng không được

phép, giọng nói lạnh lùng âm trầm: “Du

Uyên, chú ý lời nói của em”

Mạc Du Uyên có chút sợ hãi trước

ánh mắt lạnh lùng của Mạc Du Hải,

bình thường cô ấy làm phiền thế nào

cũng được, Chỉ cần anh trai cô ấy thực

sự tức giận, cô ấy chắc chắn rất sợ,

nhưng cô ấy vẫn không muốn cho Hạ

Nhược Vũ thấy điều đó mà chê cười

mình.

Cô ấy khit mũi, thì thâm: “Anh, anh

đúng là không công bằng”

Nhìn thấy Mạc Du Hải tức giận, Lục

Khánh Huyền lại ghét Hạ Nhược Vũ

hơn nữa, cô ta không muốn mất mặt ở

nhà họ Mạc nên để cho chú Lý đưa về.

Ngồi vào trong xe, Hạ Nhược Vũ

hướng về phía người đàn ông lạnh lùng

bên cạnh: “Mạc Du Hải, anh làm như

vậy có được không?”

“Chẳng lẽ em muốn anh đưa cô ấy

về sao?” Đôi mắt u ám của người đàn

ông liếc cô một cái, không trả lời mà

hỏi ngược lại.

Trong lòng Hạ Nhược Vũ có chút

mừng thầm, trên mặt tỏ ra không quan

tâm: “Dù sao thì người ta cũng chỉ là

một con người, nhường nhịn một chút

thì có sao đâu.”

“Phụ nữ luôn thích nói trái với lòng

mình” Mạc Du Hải nhìn cô một giây rồi

lập tức đưa ra kết luận.

Hạ Nhược Vũ bất mãn phản bác

lại: “Ai nói trái với lòng mình chứ? Mạc

Du Hải anh phải nói cho em rõ ràng”

Những gì cô nói đúng là trai với

lòng mình.

Không để ý một lúc, xe đã về đến

biệt thự.

“Em muốn về nhà” Hạ Nhược Vũ

vẫn ngồi yên, không muốn xuống.

Mạc Du Hải vươn tay mở cửa xe,

nhàn nhạt nói: “Em muốn về thì tự

mình về đi, không ai ngăn em cả”

Sau đó, anh bình tĩnh xuống xe.

Mạc Du Hải nói vậy khiến cô lập

tức giận dữ, nhà của cô cách đây hàng

chục cây số, có lẽ phải đi bộ mất ba

tiếng mới đến nơi, hơn nữa cô ăn mặc

thế này thì làm sao có thể đi bộ được

chứ?

Trên cổ có sợi dây chuyền sáng

chói như này, sợ rằng vừa đi được vài

bước cô đã bị chặt đầu cướp dây

chuyền rồi, nhìn thấy người đàn ông đã

sắp vào nhà.

Chung quanh chỉ có một ngọn đèn

đường, có thể bị hỏng một chút, ánh

sáng có chút ảm đạm.

Sau khi ngồi tại chỗ chưa được

một phút, Hạ Nhược Vũ mở cửa xe,

dẫm vào đôi giày cao gót bảy phân rồi

nhanh chóng chạy theo: “Mạc Du Hải,

anh đi chầm chậm thôi, đợi em với”.

Mẹ ơi, thật là đáng sợ.

Dì Lý có vẻ rất vui khi thấy Hạ

Nhược Vũ quay lại: “Cô Nhược Vũ, cuối

cùng cô cũng về rồi”

“Dì Lý, có chuyện gì vậy?” Hạ

Nhược Vũ không chịu nổi sự nhiệt tình

của bà ấy, ánh mắt có chút xấu hổ liên

tục nhìn sang người đàn ông bên cạnh.

Mạc Du Hải giả bộ không nhìn thấy,

đi ngang qua cô mà đi lên lầu.

“Cô Nhược Vũ không về, có mỗi

mình tôi trong căn nhà này có chút

vắng vẻ” Những người lớn tuổi thích

sôi nổi một chút.

Hạ Nhược Vũ không ngờ thế mà

anh đã đi rồi, trừng mắt nhìn bóng

dáng anh mấy lần rồi mới quay đầu

quay lại tươi cười, nói: “Dì Lý, Mạc Du

Hải không ở nhà sao?”

“Cô Nhược Vũ không ở nhà, cậu

chủ cũng không về nhiều” Dì Lý thở dài

nói.

Hạ Nhược Vũ hơi ngạc nhiên,

không biết là cô đang nghĩ gì nhưng có

vẻ hơi vui: “Dì Lý, đã muộn rồi, dì đi nghỉ

trước đi, tôi đi lên lầu trước đây”

“Được rồi” Dì Lý cười đáp.

Lên lầu, Hạ Nhược Vũ theo thói

quen đẩy cửa đi vào, miệng vẫn còn

đang căn nhẳn, nhìn thấy cảnh tượng

bên trong, đang định nói thì nghẹn

họng không thốt ra được.

“Mạc Du Hải, em có chuyện muốn

hỏi..”

Cô đã thấy gì?

Áo sơ mi của người đàn ông đã

được cởi toàn bộ cúc áo, cơ bụng tám

múi săn chắc hiện ra, dưới bụng loáng

thoáng hiện ra những sợi lông lưa thưa,

có chút hoang dã, khá hấp dẫn.

Cùng với khuôn mặt đẹp trai lạnh

lùng kia, làm cho người ta gần như

không thở nổi.

“Mạc, Mạc, Mạc Du Hải, anh, anh

đang làm gì vậy.” Hạ Nhược Vũ bắt đầu

lắp bắp, trong tim cũng đang đập thình

thịch.

Dáng người này, hông này, chân dài

chắc nịch này mà đi làm trai bao thì

chắc chắn sẽ đứng đầu bảng.

Nếu Mạc Du Hải biết trong lòng Hạ

Nhược Vũ nghĩ gì, anh sẽ bóp cổ cô

ngay lập tức: “Tắm rồi ngủ đi”

“Vậy thì anh cũng không cần phải

cởi ở đây chứ” Hạ Nhược Vũ nói như

vậy, nhưng cố gắng nuốt nước bọt, nhìn

thẳng vào vóc dáng cường tráng.

Mạc Du Hải tỏ vẻ không biết gì,

ngón tay mảnh khảnh di chuyển chậm

rãi định thắt lưng của anh.

Âm thanh “cạch” rất rõ ràng trong

căn phòng ngủ yên tĩnh, và Hạ Nhược

Vũ lập tức mở to mắt.

Thắt lưng của người đàn ông từ từ

bị kéo ra khỏi eo, Hạ Nhược Vũ có chút

khó thở, trong lòng âm thầm xấu hổ.

Cởi ra, cởi ra, cởi ra nhanh đi, đúng

là làm người khác sốt ruột.

Kết quả là, thắt lưng của người đàn

ông bị kéo ra mà quần của anh vẫn ở

trên người, Hạ Nhược Vũ không khỏi có

chút thất vọng.

“Sao vậy? Thất vọng sao?” Ánh

mắt Mạc Du Hải có chút tà ác nhìn cô.

Hạ Nhược Vũ bị đôi mắt đen nháy

giống như là có thể biết được mọi thứ

của anh làm cho hoảng sợ, cô quay

người lại, khịt mũi một cái: “Đừng ảo

tưởng, ai muốn xem chứ?”

Phía sau đột ngột có tiếng bước

chân.

Cô vừa có chút hoài nghị, thì thấy

cơ thể mình nhẹ đi, lập tức nhận ra là

mình đang bị bế, cô hét lớn: “Đồ khốn,

anh định làm gì hả? Mau bỏ em xuống, a..

“Giữ sức của mình đi, tí nữa em

mới cần phải kêu to”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *