Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 123 – Lời chất vấn của Mạc Du Uyên

Đeo sợi dây chuyền vào, Hạ Nhược

Vũ cảm thấy xoắn xuýt, suy đi nghĩ lại,

Mạc Du Hải nói đúng, nếu bọn họ ly

hôn, cô vẫn có thể nhận được rất nhiều

tiền bồi thường.

Cô cứ tạm coi sợi dây chuyền này

như một sự đền bù, đợi khi nào có cơ

hội thì sẽ trả lại cho anh.

Hơn nữa là một người phụ nữ, cô

không thể cưỡng lại sự cám dỗ của đồ

trang sức, sợi dây chuyền này thực sự

rất đẹp.

Sau khi suy nghĩ kỹ, cô cảm thấy

tốt hơn.

Xe chầm chậm rời xa khu đô thị

sầm uất, hướng về khu cộng đồng hẻo

lánh và đắt giá nhất thành phố Đà

Nẵng, những cây phong cao hai bên

đường đan xen lẫn nhau, hai hàng đèn

đường tạo nên một phong cảnh rất đặc

biệt.

“Mạc Du Hải, tại sao trên con

đường này đều trồng cây phong vậy?”

Xem ra cả con đường này trồng

cây phong, ở nơi tấc đất tấc vàng như

thế này, không biết vị ở đại gia nào đã

thầu toàn bộ đất ở đây.

Mạc Du Hải nói một cách thản

nhiên: “Là ba tôi đã trồng”

Lời nói của người đàn ông có vẻ

thoải mái như đang nói thời tiết hôm

nay, nhưng Hạ Nhược Vũ lại rất kinh

ngạc: “Là bác ấy tự mình trồng sao?”

Xe vào đã mười phút rồi, con

đường lá phong này dài đến mức nào

chứ, đến bây giờ cô vẫn chưa nhìn thấy

điểm kết thúc, lại còn là do cha Mạc Du

Hải tự tay trồng, không biết phải mất

bao lâu mới trồng xong.

“Ừm, đã trồng hơn ba mươi năm

rồi” Mạc Du Hải trầm giọng nói, nhưng

vẻ u ám trong mắt phản bội vẻ bình

tĩnh bề ngoài.

Hạ Nhược Vũ cảm thấy rất khó

hiểu: “Tại sao lại phải trồng nhiều cây

phong như vậy?”

“Bởi vì mẹ tôi thích nó” Mạc Du Hải

nói một cách ngắn gọn.

“Thật là lãng mạn … Hạ Nhược Vũ

không khỏi thở dài, không ngờ Mạc Du

Hải tính tình lạnh lùng lại có một người

ba lãng mạn như vậy, tại sao anh lại

không được di truyền sự lãng mạn đó

chứ.

Lúc nào anh cũng bày ra dáng vẻ

lạnh lùng khiến người khác không dám

tới gần.

Khóe mắt Mạc Du Hải quét qua vẻ

ghen tị của cô, khóe miệng nhếch lên:

“Em cũng thích sao?”

“Tất nhiên là không, tôi chỉ cảm

thấy rất khó hiểu” Hạ Nhược Vũ chưa

bao giờ nghe anh nhắc đến từ “ba”, cô

chỉ biết qua tin tức rằng ba của Mạc Du

Hải đã qua đời vì bệnh ung thư phổi

cách đây năm năm.

Mạc Du Hải chỉ cười nhẹ, cũng

không nói gì nữa.

Bên trong xe đột nhiên trở nên yên

tĩnh, chỉ có hơi thở của từng người

chứng minh sự tồn tại. Hạ Nhược Vũ

lén lút liếc nhìn vẻ mặt của Mạc Du Hải,

thấy anh vẫn như thường, trong lòng

cảm thấy có chút xót xa.

Anh tỏ ra lạnh lùng, chỉ để che giấu

cảm xúc thật của mình, trong giới nhà

giàu này, từng lời nói, từng hành động

đuề có khả năng mang lại hậu quả lớn

cho gia đình.

Vì thân phận của Mạc Du Hải rất

đặc biệt, từ khi còn là một đứa trẻ, anh

đã phải học cách kìm nén sự vui vẻ và

tức giận, nếu không sẽ phải trả giá lớn.

“Sắp đến nơi rồi” Mạc Du Hải nói.

Hạ Nhược Vũ theo ánh mắt của

anh nhìn trang viên dần dần lộ ra trước

mặt, miệng bất giác nhếch lên, đây mà

là biệt thự nhỏ trong miệng Mạc Du Hải

sao?

Nếu thế thì nhà của cô được coi là

gì chứ? Nhà tranh lợp mái?

Nhìn diện tích, ít nhất cũng phải cỡ

ba cái sân bóng, cô thầm nghĩ trong

lòng.

Đó thực sự là rất nhiều tiền, tâm

hiểu biết của cô về giới người giàu

bỗng nhiên được mở rộng.

Ngay khi xe của họ đến gần, cánh

cửa sắt lạnh lẽo từ từ mở ra cho họ

vào.

Xe đi ngang qua đài phun nước

nhân tạo ở sân trước, đến cổng thì

dừng lại, người bên trong như thể biết

là họ đã về, hai người phụ nữ xinh đẹp

tiến đến.

Một người là Mạc Du Uyên với vẻ

mặt tràn đầy không vui, người kia là

Lục Khánh Huyền đang ăn mặc sang

trọng.

Hai hàng người hầu đứng hai bên

cung kính chờ đợi.

Sự tiếp đón này có thể coi là rất

long trọng, khiến Hạ Nhược Vũ cảm

thấy có chút chột dạ, một bàn tay to

khỏe đột nhiên đặt trên bàn tay cô mà

nắm chặt.

Cô sững sờ quay sang người đàn

ông bên cạnh, nhưng anh không nhìn

cô mà lại đưa cô ra khỏi xe.

Trong tích tắc, tâm trạng lo lắng

của Hạ Nhược Vũ bình tĩnh một cách

thần kỳ, cô đi theo anh.

“Ồ, thể diện của người nào đó đúng

là quá lớn, khiến tất cả mọi người ở đây

đều phải chờ” Mạc Du Uyên nói với

giọng điệu kỳ quái.

Trước khi Mạc Du Hải kịp nói, Châu

Bích Loan là mẹ của bọn họ, giọng điệu

trầm thấp, trong lời nói có chút khó

chịu: “Du Uyên, mẹ dạy con như thế

nào?”

“Mẹ, con không sai, rõ ràng là cô ta

bày vẽ” Mạc Du Uyên còn đang muốn

nói gì đó, nhưng lại bị ánh mắt của

Châu Bích Loan kiềm chế, không dám

tự phụ nữa, ánh mắt vẫn nhìn chằm

chằm Cố Sơ rất bất mãn.

Lục Khánh Huyền là một người phụ

nữ thông minh, biết phải nói gì khi nào,

lúc này cô ta nói với giọng nói dịu

dàng: “Du Hải, Nhược Vũ, cuối cùng hai

người cũng về nhà rồi”

Giọng điệu đó cứ như cô ta là con

dâu nhà họ Mạc không bằng.

Vẻ mặt Châu Bích Loan lạnh nhạt,

không nói gì.

“Ừm” Mạc Du Hải vẫn vẻ mặt lãnh

đạm như vậy.

Hạ Nhược Vũ nghiêm túc chào

Châu Bích Loan: “Bà Bích Loan, xin

chào, tên cháu là Hạ Nhược Vũ, cháu

xin phép làm phiền”

Cô cũng không vội vàng gọi người

ta là dì hay là bác gái gì đó, phụ nữ vẫn

phải giữ giá của mình.

“Cô Nhược Vũ, hoan nghênh cô

đến nhà tôi chơi” Trong mắt Châu Bích

Loan trong mắt như lóe lên thứ gì đó,

rất nhanh liền trở lại bình thường.

Ánh mắt Lục Khánh Huyền có chút

buồn bã, lần đầu tiên đến nhà Mạc, bà

ấy không có thái độ như với cô ta, điều

này khiến cô ta cảm thấy hơi thiếu sót.

Nhìn thấy thái độ của mẹ đối với

Hạ Nhược Vũ hôm nay, cuối cùng cô ta

cũng cảm thấy sự thiếu sót ở đây là gì.

Đó là sự gần gũi.

Chỉ là một câu nói bình thường thôi

cũng khiến cô ta hiểu được khoảng

cách giữa cô ta và Hạ Nhược Vũ trong

lòng mẹ Mạc.

“Vào đi” Mạc Du Hải nhẹ giọng nói.

Một nhóm người cùng đi vào

phòng khách.

Hạ Nhược Vũ nhìn đồ đạc bên

trong, mỗi món đồ đều có giá trị lớn,

nhưng không thô tục, khiến người ta rất

thoải mái.

“Chờ đã, Hạ Nhược Vũ, cô đứng lại

đó cho tôi.” Mạc Du Uyên đang đi phía

sau đột nhiên chạy tới trước Hạ Nhược

Vũ hai bước, chỉ vào vị trí ngực của cô,

lớn tiếng hỏi: “Vòng cổ của cô từ đâu

ru

tới.

Vừa rồi ở ngoài cửa, ánh đèn mờ

ảo, cô ta không nhìn thấy sợi dây

chuyền đeo trên ngực Hạ Nhược Vũ,

lúc vào nhà cô ta còn đang suy nghĩ

rằng đồ nghèo hèn này đúng là chơi

lớn, chiếc vòng cổ này có lẽ đáng giá

rất nhiều tiền.

Càng ngày cô ta càng không nhìn

nổi, tính tình cũng không phải loại

người chịu đựng nên trực tiếp tiến lên

tra hỏi.

Hạ Nhược Vũ đầu tiên là giật mình,

sau đó nhìn vào ánh mắt Mạc Du Uyên

đang nhìn chằm chằm vào ngực mình,

đột nhiên nhớ ra hình như cô đang đeo

chiếc vòng cổ mà Mạc Du Hải đưa cho,

cô bỗng không biết nên nói gì.

Đột nhiên người nói thay cô: “Là

anh đưa đấy, có chuyện gì không?”

“Anh à, liệu anh có nhầm lẫn gì

không phải? Không phải anh nói sợi

dây chuyền này là để tặng cho chị dâu

tương lai sao? Tại sao anh lại đeo nó

cho người phụ nữ này?” Mạc Du Uyên

tức giận đến mức không kìm được khi

nhìn thấy sợi dây chuyền này.

Nhưng mặc cho cô ta có nói thế

nào, anh cũng không nói gì, cuối cùng

anh bị ép đến mức phải tìm một lý do

khiến cô ta câm miệng.

Tặng cho chị dâu.

Cô ta luôn nghĩ rằng sợi dây

chuyền này đáng lẽ ra đã được anh

tặng cho chị Khánh Huyền rồi, cô ta

không muốn nó ở trên người Hạ Nhược Vũ chút nào.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *