Ngôn Tình

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 121 – Rất xinh đẹp

Khi thời gian đã thỏa thuận đến, Hạ Nhược.

Vũ chột dạ đóng cửa lại, chuẩn bị rời đi thì cô

bị giọng nói từ phía sau dọa giật mình.

“Giám đốc, hôm nay sớm như vậy mà đã

tan làm rồi sao”

An Nguyên đột nhiên nói một câu, nhưng

Hạ Nhược Vũ lại giật mình hoảng sợ: “An

Nguyên, lần sau cô đừng đột nhiên lên tiếng ở

phía sau như vậy, dọa tôi sợ muốn chết”

“Giám đốc, tôi xin lỗi, tôi chỉ quan tâm đến

chị thôi mà” An Nguyên lè lưỡi ngượng ngùng,

rong lòng vẫn có chứt khó hiểu, trước đây cô

†a vẫn luôn nói chuyện với giám đốc như thế

này, sao lần này lại phản ứng mạnh như vậy.

Hạ Nhược Vũ liếc nhìn về hướng văn

phòng chủ tịch và hỏi: “Cô có biết ba tôi đã đi

chưa không?”

“Có lẽ là vẫn chưa. Đến bây giờ tôi vẫn

chưa thấy chủ tịch Hạ đi ra, nhưng đã có

người đi vào, có vẻ vẫn chưa đi ra” An Nguyên

suy nghĩ một chút rồi nói

Bước chân Hạ Nhược Vũ dừng lại: “Có

người đi vào? Ai vậy, ở đó bao lâu rồi?”

“Tôi chưa nhìn thấy người đó. Chủ tịch Hạ

đã đích thân tiếp đãi người đó. Tôi chỉ đi vào

đưa hai tách trà rồi đi ra. Trước khi tôi cũng

lướt qua để xem diện mạo của người đó, có vẻ

như trạc tuổi chủ tịch Hà” An Nguyên nhớ lại

Nói.

Khi Hạ Nhược Vũ nghe nói đó là một

người đàn ông trung niên trạc tuổi, cô lập tức

cảm thấy nhẹ nhõm, chỉ cần cô không bị sắp

xếp cho một buổi xem mắt là tốt rồi.

Hiện tại cô không có tâm trí nào cho việc

Yêu đương.

“Tôi đi trước đây, cô nhớ hoàn thành.

những việc mà tôi đã giao.”

“Tôi hiểu rồi, giám đốc, tôi hứa sẽ hoàn

thành nhiệm vụ” An Nguyên cười hứa hẹn.

Hạ Nhược Vũ vảy tay, cầm lấy túi nhỏ,

nhanh chóng rời đi

Sau khi chạy xuống lầu, cô mới dám thở

mạnh, vừa mắng bản thân vô dụng vừa đi đến

nơi đã chỉ định

Trước khi bước vào, cô nhìn thấy chiếc

Bentley mang tính biểu tượng của Mạc Du Hải

người đàn ông trung niên trạc tuổi, cô lập tức

cảm thấy nhẹ nhõm, chỉ cần cô không bị sắp.

xếp cho một buổi xem mắt là tốt rồi.

Hiện tại cô không có tâm trí nào cho việc

Yêu đương.

“Tôi đi trước đây, cô nhớ hoàn thành.

những việc mà tôi đã giao.”

“Tôi hiểu rồi, giám đốc, tôi hứa sẽ hoàn

thành nhiệm vụ” An Nguyên cười hứa hẹn.

Hạ Nhược Vũ vảy tay, cầm lấy túi nhỏ,

nhanh chóng rời đi

Sau khi chạy xuống lầu, cô mới dám thở

mạnh, vừa mắng bản thân vô dụng vừa đi đến

nơi đã chỉ định

Trước khi bước vào, cô nhìn thấy chiếc.

Bentley mang tính biểu tượng của Mạc Du Hải

đang đậu ở đó, nhìn con số ‘8 rõ ràng trước

mặt, không thể không thu hút sự chú ý.

Đế tránh cho nhiều người hơn nhìn thấy,

Hạ Nhược Vũ bước nhanh tới, vươn tay mở

cửa, cúi người chui vào rồi đóng cửa lại, một

loạt động tác diễn ra cực kỳ trôi chảy không

đến một phút.

Khi ngồi vào ghế ô tô, ngực của cô vẫn trồi

lên và tụt xuống mạnh, điều này cho thấy cô

đang rất lo lẳng.

“Sao vậy, em làm gì mà thấp tha thấp thỏm

thế, hay là bên ngoài em bị chó đuổi?” Mạc Du.

Hải nhìn cô lo lảng mà thấy hơi buồn cười.

Hạ Nhược Vũ võ ngực, thở dài nhẹ nhõm,

nói: “Còn không phải là do anh sao, nếu anh

không đưa tôi về thì đã không có nhiều

chuyện như vậy”

“Chỉ là ăn cơm chung thôi, không cần

căng thắng như vậy”

Hạ Nhược Vũ vẫn đang suy nghĩ về

chuyện riêng của mình, nhưng không thấy

giữa lông mày của người đàn ông có một chút

tà ý, cô lẩm bẩm: “Hừm, anh nghĩ gia đình anh

bình thường sao, ăn cơm cũng phải nhiều

chuyện như vậy”

“Đâu có tệ như vậy” Mạc Du Hải vừa đáp.

vừa khởi động xe.

Hạ Nhược Vũ tức giận nhìn anh một cái

“Tôi là người thích nhẹ nhàng không thích

hung dữ. Nếu em gái của anh và bạn gái cũ

giả tạo của anh gây rắc rối cho tôi, đừng trách

tôi không khách sáo”

Đương nhiên, cô cũng không phải loại

người không kiêng nể ai, vẫn phải nể mặt bề

trên một chút

Khóe mắt Mạc Du Hải nhìn cô đang nhe.

nanh múa vuốt, giống như đang biếu tình

chống lại người nào đó, độ cong khóe miệng

càng thêm sâu, khẽ “ừm” một tiếng.

Chiếc xe chạy chầm chậm trên đường cao Tốc.

Nhìn lưu lượng xe cộ phía sau càng ngày

càng đông, Hạ Nhược Vũ vô cùng cảm kích

Mạc Du Hải có thể kéo.

Mười lăm phút sau, xe dừng ở một cửa

hàng quần áo.

“Đến nơi rồi, xuống xe” Mạc Du Hải mở

cửa xe đi xuống

Hạ Nhược Vũ xuống xe theo bước chân

của người đàn ông đó, cô mới phát hiện chân

của người đàn ông này thật dài, cô luôn đi

chậm hơn anh hai bước. Nhìn từ phía sau,

thân hình Mạc Du Hải còn chuẩn hơn tất cả

những người mẫu nam mà cô từng thấy.

Với vai rộng, eo hẹp, chân dài, đúng là móc

treo quần áo sống, mặc gì cũng đẹp, đường

nét khuôn mặt điển trai, kết hợp với khí chất

mạnh mẽ của anh, đi giữa đám đông thu hút

mọi ánh nhìn.

Phụ nữ nhìn thấy sẽ bị mê hoặc đến mức

nhũn chân, đàn ông nhìn vào sẽ ghen tị

Khi cô đang suy nghĩ về điều đó, cô đã

bước vào cửa hàng.

“Anh Du Hải, anh đến rồi, quần áo đã

chuẩn bị xong, bây giờ tôi có nên thay giúp cô

gái này không, hay là..”“

Mạc Du Hải nhẹ giọng nói: “Mặc vào trực

tiếp cho cô ấy”

“Vâng, thưa anh Du Hải” Người phụ nữ

mặc đồng phục lịch sự nói với cô: “Thưa cô,

mời cô đi lối này.

Hạ Nhược Vũ liếc nhìn người phụ nữ đang

nói chuyện với mình, sau đó nhìn về phía

người đàn ông lạnh lùng bên cạnh, cong môi

nói: “Tôi biết rồi”

Tính cách của người đàn ông thực sự khó.

đoán, mới một giây trước anh còn cười nói với

cô, nhưng trong tích tắc anh lại thay đổi thành

người đàn ông lạnh lùng.

Cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ khi Mạc Du

Hải ở rước mặt cô thì mới bộc lộ những cảm

xúc như vậy.

Đối với những người khác, anh luôn có vẻ

mặt lạnh lùng như băng, không đế người khác

lại gần.

Người phụ nữ đó có năng lực đưa cô đến

phòng thay đồ, một người phụ nữ khác với mái

tóc ngăn bước đến, cẩn thận cầm một bộ

quần áo.

Lúc Hạ Nhược Vũ thay đồ xong, nhìn

người phụ nữ xinh đẹp phóng khoáng trong

gương mà không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc: “Bộ

váy này quá đẹp”

Chiếc váy màu xanh nước biển rất thanh

lịch và quý phái, nhưng cách cắt may đơn giản

hoàn toàn làm nổi bật vóc dáng của cô, béo.

hơn cũng không ổn mà gầy hơn cũng không

được, quả thực là chiếc váy sinh ra dành cho cô.

Nhưng liệu có phải Mạc Du Hải quá biết rõ

số đo của cô tồi hay không, cô bắt đầu tự hỏi

liệu Mạc Du Hải có nhân lúc cô đang ngủ mà

âm thầm lấy số đo của cô.

“Thưa cô, đây là chiếc duy nhất mà nhà

thiết kế nổi tiếng của chúng tôi đã cẩn thận

nghiên cứu trong một thời gian dài. Không, nó.

phải là chiếc duy nhất trên thế giới”

Nhân viên bán hàng cười nói, khen ngợi

một cách chân thành: “Chí có cô mặc bộ trang

phục này vào mới thể hiện ra được nghệ thuật

mà nhà thiết kế muốn truyền tải”

“Đâu có phóng đại như cô nói” Hạ Nhược.

Vũ nói với vẻ xấu hổ.

Trái tim cô đã trôi dạt ra bên ngoài, cô bắt

đầu mong chờ Mạc Du Hải sẽ như thế nào khi

nhìn thấy cô.

“Chúng ta có thế đi ra ngoài chưa?”

“Vâng” Nhân viên bán hàng mỉm cười nói,

cẩn thận mở màn cho Hạ Nhược Vũ.

Với một nụ cười khó tả trên môi, Hạ

Nhược Vũ thận trọng bước ra ngoài trong khi

cầm quần áo của mình.

“Mạc Du Hải, tôi thay đồ xong rồi”

Mạc Du Hải còn đang suy nghĩ về ca phẫu.

thuật đặc biệt hôm nay, đột nhiên nghe thấy

giọng nói của Hạ Nhược Vũ, trong tiềm thức

anh nhìn về hướng cô.

Khuôn mặt e lệ thẹn thùng như búp măng

non nớt xinh đẹp của cô gái, so với phong

cách vui tươi phóng khoáng ngày thường thì

có chút khác biệt

Ánh mắt anh trầm xuống, khóe môi nhếch

lên cảm thán: “Rất xinh đẹp”

Chỉ ba chữ đơn giản thôi cũng đủ để Hạ

Nhược Vũ vui mừng trong lòng, phải biết Mạc.

Du Hải luôn nói chuyện rất sắc bén, nghe.

được lời khen ngợi của anh cũng không dễ

đàng chút nào.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *